Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 2951: Yểu Yểu phiên ngoại (228)

Đến trước Trạng Nguyên lâu, nghi thức tân khoa Tiến sĩ cưỡi ngựa dạo phố rốt cuộc cũng kết thúc.

Vừa xuống ngựa, Quách Quang Niên đã lên tiếng rủ rê Phù Dịch: “Tiệc Quỳnh Lâm đêm nay, chúng ta cùng đi nhé?”

“Được.”

Dứt lời, Phù Dịch chợt thấy một bóng người quen thuộc, hắn mừng rỡ bước nhanh tới: “Cha, người đã đến rồi.”

Phù Cảnh Hy nhìn hắn bằng ánh mắt đầy vẻ từ ái, ôn tồn bảo: “Ta cố ý đứng đây đợi con. Đi thôi, mau về nhà đi, mẫu thân và muội muội con đang mong ở nhà đấy!”

Nhìn bóng lưng hai cha con sóng bước bên nhau, Quách Quang Niên không khỏi nảy sinh lòng ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị. Từ khi hắn bắt đầu có ký ức, phụ thân đã đi nhậm chức ở phương xa, bao năm qua chưa từng trở về, ngay cả dung mạo phụ thân ra sao hắn cũng không rõ, chỉ biết qua lời kể của tổ mẫu và mẫu thân.

Yểu Yểu vừa thấy Phúc Ca nhi đã không tiếc lời khen ngợi: “Ca ca, huynh thật cừ khôi, đã làm vẻ vang cho cả nhà ta rồi. Huynh muốn gì cứ việc nói, cha mẹ nhất định sẽ chiều ý huynh.”

Phúc Ca nhi mỉm cười đáp: “Không cần đâu, ta chẳng thiếu thứ gì cả.”

Yểu Yểu thầm nghĩ ca ca mình thật ngốc, cơ hội tốt thế này mà không đòi hỏi gì, cha mẹ sao nỡ từ chối. Thôi thì, ca ca thành thật quá, sau này gánh vác gia đình vẫn phải trông cậy vào nàng thôi.

Phúc Ca nhi nhìn Thanh Thư, chân thành nói: “Nương, lần này nhi tử có thể đạt được thứ hạng cao như vậy, tất cả đều nhờ công lao của người.”

Yểu Yểu mở to mắt ngạc nhiên: “Ca ca, ý huynh là nương đã đoán trúng đề thi Đình sao?”

“Đúng vậy, hoàn toàn trúng đề.”

Yểu Yểu lập tức hiểu ra, thốt lên: “Muội đã bảo mà, sao huynh lại có thể đột phá từ hạng mười lên hạng ba nhanh như vậy, hóa ra đều là công lao của nương!”

Thanh Thư lắc đầu cười bảo: “Cũng chỉ là trùng hợp mà thôi.”

Để giúp con trai tiết kiệm thời gian, Thanh Thư đã dày công tổng hợp các tư liệu tìm kiếm được rồi giao cho Phúc Ca nhi, chỗ nào không hiểu nàng lại giải thích cặn kẽ cho hắn vào buổi tối. Nàng không chỉ nói về những vấn đề nảy sinh khi cắt giảm quân bị quá mức, mà còn bàn đến tệ nạn quan lại yếu kém, chi tiêu dư thừa của bộ máy công quyền.

Sở dĩ con em nhà quan lại thường dễ dàng đỗ đạt trong các kỳ khoa cử là bởi họ được sống trong môi trường có đầy đủ tài nguyên và thông tin. Ngược lại, những đứa trẻ nhà bình dân ít có cơ hội tiếp xúc với những điều này, nên độ khó đối với họ lớn hơn rất nhiều.

“Nương, người thật là lợi hại quá.”

Phù Cảnh Hy nhìn Yểu Yểu, nghiêm nghị dặn dò: “Chuyện này con biết là được rồi, tuyệt đối không được nói cho bất kỳ ai, nếu không sẽ rước lấy những phiền phức không đáng có.”

Khi vừa nhìn thấy đề thi, ông đã biết thành tích thi Đình của Phúc Ca nhi sẽ rất tốt, chỉ là không ngờ Hoàng hậu lại chấm hắn ở vị trí thứ ba. Qua đó có thể thấy, Thanh Thư rất am hiểu tâm tư của Hoàng hậu.

Yểu Yểu cười hì hì đáp: “Cha, con đâu có ngốc, làm sao lại đi kể chuyện này cho người ngoài.”

Với mối quan hệ giữa mẫu thân nàng và Hoàng hậu di mẫu, chuyện này mà truyền ra ngoài nhất định sẽ gây nên sóng gió lớn. Đến lúc đó, không chỉ mẫu thân mà cả Hoàng hậu di mẫu cũng sẽ mang tiếng xấu.

Thanh Thư bàn với Phúc Ca nhi về việc tổ chức yến tiệc, nhưng không ngờ lại bị hắn phản đối: “Nương, yến tiệc đừng tổ chức nữa, nhi tử định ngày mai sẽ khởi hành đi Giang Nam luôn.”

Thanh Thư biết hắn nôn nóng đi Giang Nam, nhưng không ngờ lại vội vàng đến thế.

Yểu Yểu cười nói: “Không được đâu ca ca, nương đã chọn cho huynh một vị cô nương, còn hứa với người ta mấy ngày tới sẽ để hai người gặp mặt.”

Phúc Ca nhi ngẩn người. Chuyện của Trịnh gia mới qua được một tháng, sao mẫu thân lại tìm được mối khác nhanh như vậy?

Vốn thấy hôn sự của Nhiếp Dận và Úc Hoan cứ trì hoãn mãi, nên Phúc Ca nhi cứ ngỡ chuyện của mình cũng phải mất nửa năm hay một năm mới xong được.

“Nương, đó là tiểu thư nhà ai vậy?”

Tốc độ nhanh như thế, chắc hẳn là người trong số các gia đình quen biết, nhưng trong ký ức của hắn, dường như chẳng có ai phù hợp với những điều kiện mà hắn từng đưa ra.

Yểu Yểu hớn hở gợi ý: “Ca ca, muội nhắc cho huynh một chút, người này huynh có quen biết đấy.”

Phù Cảnh Hy và Thanh Thư nhìn nàng trêu chọc Phúc Ca nhi, chỉ mỉm cười mà không xen vào.

Thấy Phúc Ca nhi lắc đầu, nàng lại tiếp: “Hai người trước đây đã gặp mặt nhiều lần rồi, hơn nữa nàng ấy còn hội tụ đủ mọi điều kiện mà huynh yêu cầu nữa!”

Phúc Ca nhi suy nghĩ một lát rồi đoán: “Là Nhị cô nương của phủ Anh Quốc công sao?”

Thanh Thư nghe vậy không nhịn được mà bật cười.

Yểu Yểu xua tay bảo: “Không phải, cô nương này xuất thân từ gia đình thư hương thế gia, gương mặt trái xoan giống như muội và nương vậy.”

Phúc Ca nhi ngẫm nghĩ hồi lâu, vẫn lắc đầu tỏ ý không đoán ra.

Yểu Yểu thấy rõ ràng Trình Ngu Quân chẳng để lại chút ấn tượng nào trong lòng ca ca mình: “Là Trình cô nương, lần này huynh hẳn đã biết là ai rồi chứ?”

Phúc Ca nhi nghe vậy vô cùng kinh ngạc, nhìn về phía cha mẹ: “Cha, nương, sao Trình gia lại muốn kết thân với nhà chúng ta?”

Phải biết rằng năm xưa Trình đại học sĩ phản đối Tân chính, đã mắng Phù Cảnh Hy rất thậm tệ, quan hệ hai nhà vốn rất xa cách. Trong lòng Phúc Ca nhi vẫn còn ôm cục tức này, dù trước đây cùng làm thư đồng với Trình Định nhưng hắn chưa bao giờ ngồi lại ăn cơm hay trò chuyện thân mật, gặp mặt cũng chỉ chào hỏi qua loa. Dù từ năm ngoái quan hệ đã có phần dịu đi, nhưng những chuyện cũ vẫn khiến hắn có ác cảm với Trình gia.

Thanh Thư ôn tồn nói: “Trình lão phu nhân đã nhờ Lỗ Thượng thư đứng ra làm mai, ta cũng không tiện từ chối. Ai ngờ bà ấy vừa nghe ta có ý thuận tình đã lập tức gửi bái thiếp, ngày hôm sau liền dẫn theo Trình Ngu Quân đến. Phúc Nhi, Trình cô nương quả thực rất tốt, ta và muội muội con đều rất thích nàng ấy.”

Yểu Yểu vội hỏi: “Ca ca, huynh đã gặp Trình tỷ tỷ nhiều lần, chắc hẳn phải có chút ấn tượng chứ?”

Phúc Ca nhi trầm ngâm hồi lâu rồi đáp: “Huynh thường gặp nàng ấy khi đến thỉnh an Trình lão phu nhân, cũng không để ý lắm, chỉ nhớ hình như là người khá điềm đạm.”

Nói đoạn, hắn lại hỏi: “Nương, Trình đại học sĩ có biết chuyện này không?”

Dù Trình đại học sĩ đã dạy hắn suốt bốn năm, nhưng vì thân phận là bồi độc nên hắn không thể gọi ông là lão sư. Theo những gì hắn biết về Trình đại học sĩ, đó là một người vô cùng bảo thủ và cố chấp.

Thanh Thư đáp: “Dù trước đó không biết thì bây giờ chắc chắn đã biết rồi, Trình gia không có động tĩnh gì chứng tỏ họ đã ngầm chấp thuận.”

Phúc Ca nhi im lặng một lúc rồi nhìn sang Phù Cảnh Hy: “Cha, lúc trước ông ấy mắng người như vậy, giờ chúng ta lại kết thân, Trình gia nhất định sẽ xem thường nhà chúng ta.”

Rõ ràng, hắn không mấy mặn mà với hôn sự này.

Thấy con trai bất bình thay cho mình, Phù Cảnh Hy cảm thấy rất ấm lòng, ông cười bảo: “Đó chỉ là bất đồng về chính kiến, vả lại Trình lão từng mắng qua rất nhiều người, không có gì to tát cả.”

Thấy Phúc Ca nhi vẫn chưa thông, Phù Cảnh Hy nói thêm: “Phúc Nhi, mối hôn sự này nếu thành công sẽ mang lại lợi ích cho cả hai nhà, vì thế ta và mẫu thân con mới đồng ý để các con gặp mặt một lần. Tất nhiên, nếu con không thích, mẫu thân con sẽ lại tìm người khác cho con.”

“Trừ phi Trình đại học sĩ có thái độ rõ ràng, nếu không nhi tử sẽ không gặp Trình cô nương.”

Thanh Thư khuyên nhủ: “Đứa con ngốc này, Trình lão phu nhân lẽ nào lại không đại diện được cho Trình gia sao? Bà ấy đích thân đưa Trình cô nương đến nhà chúng ta, đã là nể mặt chúng ta lắm rồi. Tính tình Trình lão vốn dĩ là vậy, năm vị Các lão trong Nội các có ai chưa từng bị ông ấy mắng đâu? Lúc trước ông ấy cũng là vì lo sợ Tân chính thất bại sẽ khiến bách tính lầm than, chứ không hề có ác ý, vậy nên ta và cha con mới không chấp nhặt.”

Trình đại học sĩ không phải hạng người mưu cầu tư lợi, chỉ là quan điểm khác biệt, nên hai nhà tuy xa cách nhưng không phải là kết thù.

Sau một hồi được Thanh Thư giải thích, Phúc Ca nhi mới miễn cưỡng đồng ý: “Nương, vậy người hãy sắp xếp trong hai ngày tới đi! Gặp mặt xong nhi tử sẽ lên đường đi Giang Nam ngay.”

Thanh Thư suy nghĩ một lát rồi định liệu: “Ngày mai con nghỉ ngơi một ngày, ngày kia lên chùa Linh Sơn dâng hương, ngày kìa tổ chức yến tiệc, ba ngày sau con hãy hạ Giang Nam.”

“Mọi việc đều nghe theo sắp xếp của nương.”

Đề xuất Cổ Đại: Xuyên Thành Nốt Ruồi Lệ Nơi Khóe Mắt Nữ Chính
Quay lại truyện Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện