Thượng Thị lang sau mười ngày hưu mộc đã quay lại công môn, Thanh Thư cũng nhờ đó mà được thong thả đôi chút. Yểu Yểu sau khi nhận được tin tức xác thực cũng liền xin nghỉ hai ngày để thư giãn.
Sáng sớm lúc chuẩn bị ra khỏi cửa, Thanh Thư nhìn con gái rồi hỏi: “Chuyến này chỉ có mình con, liệu có thấy tẻ nhạt chăng? Có muốn gọi A Trinh theo cùng không?”
Vốn dĩ Yểu Yểu định mời Hạng Nhược Nam và Đỗ Tuyền vốn có quan hệ thân thiết cùng đi, nhưng chẳng may mấy người họ đều bận rộn việc riêng, cuối cùng chỉ còn mình nàng.
Yểu Yểu bĩu môi đáp: “Con mới chẳng thèm huynh ấy theo cùng, một mình chơi mới vui.”
Thanh Thư mỉm cười, không tiếp tục đề tài này nữa.
Đến cổng chính, Thanh Thư hội ngộ cùng Tiểu Du, lại thấy nàng ấy mang theo cả Vệ Dong và Mộc Côn, liền hỏi: “Chẳng phải ngươi nói chỉ đi một mình sao? Sao lại để hai đứa nhỏ theo cùng thế này?”
Tiểu Du cười nói: “Tiên sinh của Mộc Côn mấy ngày nay thân thể không khỏe nên cho nó nghỉ ở nhà. Nghe tin ta định đi chùa Linh Sơn, nó liền nháo nhào đòi đi theo.”
Còn về phần Vệ Dong, cũng vừa vặn đang ở nhà nên nàng gọi đi luôn cho đông vui.
Yểu Yểu lấy làm lạ hỏi: “Du di, sao người chỉ dẫn theo Vệ Dong và Mộc Côn thôi? Tại sao không gọi Mộc Thần ca ca cùng đi?”
Bởi vì không biết phía Trịnh gia có mang theo Trịnh Tuyết Tình hay không nên Mộc Thần không xuất hiện, bằng không dù đang là giữa kỳ thi đình, nàng cũng sẽ kéo ca ca đi cho bằng được.
Tiểu Du đáp: “Mộc Thần ca ca của con dạo này bận rộn đèn sách, không đi được.”
Vệ Dong đã đính hôn, lại còn lưỡng tình tương duyệt với vị hôn thê, Mộc Côn thì tuổi còn nhỏ chưa hiểu chuyện nam nữ. Mang hai đứa trẻ này theo, dù có chạm mặt Trịnh Tuyết Tình cũng không sợ xảy ra chuyện gì, nhưng nếu là Mộc Thần thì không chắc chắn được.
Lời này Yểu Yểu chẳng hề tin, nhưng thấy Tiểu Du không muốn nói sâu nên nàng cũng không gặng hỏi. Trước mặt Thanh Thư và Phù Cảnh Hy nàng vốn thích hỏi cho ra lẽ, nhưng ở bên ngoài nàng luôn biết cách thu liễm.
Chẳng bao lâu sau, Trịnh phu nhân cũng tới. Điều khiến Thanh Thư và Tiểu Du ngoài ý muốn chính là bà lại thật sự mang theo Trịnh Tuyết Tình, hai người vốn tưởng bà sẽ để nàng ta ở nhà diện bích.
Trịnh Tuyết Tình không dám nhìn thẳng Thanh Thư, cúi thấp đầu thưa: “Xin chào Quận chúa, phu nhân...”
Thanh Thư mỉm cười hiền từ: “Bốn năm không gặp, đã trổ mã thành thiếu nữ xinh đẹp thế này rồi. Chị dâu à, nhìn bọn trẻ lớn lên thế này, tôi không muốn nhận mình già cũng không được nữa!”
Nói đoạn, nàng lấy ra một chiếc trâm phỉ thúy Như Ý đã chuẩn bị sẵn đưa cho nàng ta làm lễ gặp mặt.
Trịnh Tuyết Tình cứ ngỡ sẽ phải nhận sự lạnh nhạt từ Thanh Thư, không ngờ nàng lại thân thiết như vậy. Nàng không khỏi ngước mắt nhìn Trịnh phu nhân, thấy mẫu thân gật đầu mới đưa hai tay nhận lấy cây trâm, nhỏ giọng như muỗi kêu: “Đa tạ phu nhân.”
Nàng vốn không muốn đến, nhưng Trịnh phu nhân ép nàng phải đi. Một là để nàng lộ diện trước mặt mọi người, hai là nhân cơ hội này để xin lỗi Thanh Thư.
Tiểu Du vốn không có vãng lai gì với Trịnh gia, nhưng nhìn vào mặt mũi của Thanh Thư, nàng cũng tặng một miếng ngọc bội Hòa Điền chất lượng bình thường làm lễ gặp mặt.
Tất nhiên, Trịnh phu nhân cũng chuẩn bị lễ vật cho Mộc Côn và Vệ Dong.
Sau vài câu chào hỏi, mọi người đều lên xe ngựa. Tiểu Du và Thanh Thư ngồi cùng một chiếc, Yểu Yểu vốn thích ngủ trên xe nên một mình ngồi một cỗ riêng biệt.
Tựa lưng vào gối ôm, Tiểu Du khẽ nói: “Nói đi cũng phải nói lại, nha đầu nhà họ Trịnh trông cũng khá xinh đẹp, so với bốn năm trước cứ như hai người khác nhau vậy. Nếu không phải do ngươi kể trước, có lẽ ta cũng đã động lòng muốn làm thông gia rồi.”
Thanh Thư hiểu ý nàng, mỉm cười đáp: “Nếu không phải vì chuyện đó, cũng chẳng tới lượt ngươi phải động lòng đâu.”
Tiểu Du gật đầu: “Cũng đúng.”
Thanh Thư lại hỏi: “Chuyện hôm đó nói xong vẫn chưa có tiến triển gì sao? Chẳng lẽ không hỏi ra được điều gì?”
Nhắc đến chuyện này, Tiểu Du bỗng cảm thấy đau đầu: “Không có, đứa trẻ này thề thốt phủ nhận, còn bảo ta đoán mò. Chờ đến lúc ta bảo nếu bây giờ nó không nói, cô nương nhà người ta gả cho kẻ khác thì nó sẽ chẳng còn cơ hội đâu, lúc ấy vẻ mặt nó mới lộ rõ vẻ thống khổ và dằn vặt.”
Phản ứng đó thì còn gì để nghi ngờ nữa, Mộc Thần quả thật đã có người trong lòng.
“Vẫn không biết là con cái nhà ai sao?”
Tiểu Du lắc đầu: “Không có, mấy ngày qua ta cũng đã dò xét nhưng chẳng tìm thấy nửa điểm manh mối. Thanh Thư, ta nghi ngờ cô nương kia chắc hẳn đã đính hôn rồi.”
Thanh Thư lại không nghĩ vậy, nàng phân tích: “Nếu cô nương kia đã đính hôn, nó đáng lẽ phải chết tâm mà đồng ý đi xem mắt mới đúng. Hiện giờ nó kháng cự như vậy, chứng minh cô nương kia vẫn còn là khuê nữ chưa gả.”
Tiểu Du tiếp lời: “Ta đã nói với nó, chỉ cần cô nương kia tốt tính, gia thế có kém một chút ta cũng không để tâm, sẽ mời người tới cửa làm mai. Ta đã nói đến mức đó rồi mà nó vẫn nhất quyết giữ kín miệng.”
Nếu bản thân cô nương đó không ra gì thì không cần bàn tới, nhưng Tiểu Du tin rằng mắt nhìn người của con trai mình không đến nỗi tệ như vậy.
Thanh Thư thở dài: “Sao ngươi cứ đinh ninh cô nương Mộc Thần thích có gia thế kém? Biết đâu lại là gia thế đặc biệt hiển hách thì sao?”
“Nó nói nó chỉ xem Yểu Yểu và Ngữ tỷ nhi như muội muội ruột mà đối đãi thôi.”
Thanh Thư suýt chút nữa thì nghẹn lời, nàng dở khóc dở cười: “Sao ngươi cứ nhìn chằm chằm vào Yểu Yểu và Ngữ tỷ nhi thế? Mấy nhà Hầu phủ hay các đại thần trong Nội các, rồi cả nhà Trình đại nhân đều có tiểu thư tuổi tác tương xứng với Mộc Thần, sao không thể là họ?”
Yểu Yểu và Phong Ngữ Nhi tuy ưu tú, nhưng những cô nương như Dương Giai Ngưng hay tiểu thư nhà họ Hồ cũng rất xuất sắc.
Tiểu Du phân trần: “Tiểu thư mấy nhà Hầu phủ, trừ những người đã đính hôn ra, bất kể là ai ta cũng có thể hỏi cưới được. Nhưng còn con gái đích tôn của mấy vị đại thần Nội các hay nhà Trình đại học sĩ, với công danh cử nhân hiện tại của Mộc Thần thì e là không có hy vọng.”
Nói đoạn, tim nàng thắt lại một cái: “Không lẽ cô nương kia nằm trong số những nhà đó thật sao?”
Trong đầu Thanh Thư thoáng hiện lên một người, nhưng rất nhanh sau đó nàng đã phủ định ý nghĩ ấy.
Tiểu Du lòng nặng trĩu, sau đó xua tay: “Thôi được rồi, ta không hỏi nữa, chờ khi nào nó nghĩ thông suốt thì ta mới tính chuyện xem mắt tiếp.”
“Cũng chỉ có thể như vậy thôi.”
Đến chùa Linh Sơn, Thanh Thư và Tiểu Du còn chưa kịp xuống xe đã nghe thấy giọng nói vang dội của Vệ Dong: “Đại hoàng tử, sao người lại ở đây?”
Tiểu Du cười nói: “Đứa nhỏ này, lại đi trước chúng ta một bước rồi.”
Hai người vừa xuống xe, Vân Trinh đã tiến lại gần: “Tiểu di, Du di...”
Trịnh phu nhân cũng dẫn Trịnh Tuyết Tình tiến lên hành lễ với Vân Trinh.
Tiểu Du nhìn y phục của hắn, trêu chọc: “Hôm nay màu áo của con và Yểu Yểu giống hệt nhau, hai đứa đã hẹn trước từ trước sao?”
Hôm nay Yểu Yểu mặc một bộ váy ngắn màu xanh nước biển, còn Vân Trinh lại vận một bộ cẩm bào màu xanh ngọc.
Vân Trinh rất trầm ổn đáp: “Chỉ là trùng hợp thôi ạ.”
Thanh Thư nhìn hắn mỉm cười: “A Trinh, hôm nay con mặc bộ này trông rất có tinh thần, sau này cứ nên mặc như vậy.”
Từ khi vào Hình bộ, đứa trẻ này có lẽ muốn bản thân trông trưởng thành hơn nên luôn thích mặc những màu trầm như xám hay đen. Yểu Yểu đã không ít lần càu nhàu rằng hắn mặc đồ trông chẳng khác gì một ông lão.
Vân Trinh khựng lại một chút, rồi gật đầu: “Vâng ạ.”
Yểu Yểu đi tới, cố ý hỏi: “Sao huynh lại đến đây?”
“Phụ hoàng thân thể vẫn chưa khỏe hẳn, ta không yên tâm nên đến đây cầu bình an phúc cho Người.”
Yểu Yểu thầm nghĩ, thừa nhận là vì không yên tâm về nàng nên mới theo tới thì chết ai sao? Nếu là ở nhà, chắc chắn nàng đã xụ mặt xuống rồi, nhưng vì có người ngoài nên nàng chỉ cười nói: “Hóa ra là vậy, thế huynh mau vào đi thôi!”
Thanh Thư có chút bất đắc dĩ, hai đứa trẻ này không biết còn muốn hờn dỗi nhau đến bao giờ. Nàng quyết định, sau khi Yểu Yểu cập kê, nhất định phải nói chuyện nghiêm túc với con bé về việc này: “Được rồi, Yểu Yểu, chúng ta cũng vào trong đại điện thôi!”
Đại Hùng bảo điện uy nghiêm trang trọng, Yểu Yểu ngày thường vốn hay líu lo nay cũng lặng lẽ đi theo sau Thanh Thư dâng hương lễ bái. Tuy nhiên, dọc đường đi nàng vẫn không nhịn được mà mấy lần liếc nhìn Vân Trinh, đáng tiếc là Vân Trinh vẫn cứ mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, khiến nàng không khỏi cảm thấy bực bội trong lòng.
Đề xuất Cổ Đại: Sơn Đào Thác Lạc
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ