Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 2919: Yểu Yểu phiên ngoại (197)

Gió xuân lướt qua, tiết tháng Hai vẫn còn vương lại chút hàn ý se lạnh. Ngọn gió ấy thổi qua người khiến Yểu Yểu không nhịn được mà rùng mình một cái. Vân Trinh thấy vậy, lập tức vươn tay khép chặt cửa xe ngựa lại.

Tựa mình trên chiếc gối thêu hình mèo vờn bướm, Yểu Yểu cùng Vân Trinh bắt đầu bàn luận về một hồ sơ vụ án vừa xem qua. Đó là chuyện về một người thê tử dùng thủ đoạn tàn nhẫn giết chết trượng phu, sau đó đem thi thể chôn ngay dưới hậu viện, còn bên ngoài lại phao tin rằng trượng phu đi làm thuê ở phương xa. Về sau khi bị bắt, nàng ta mới nghẹn ngào nói rằng năm xưa nam nhân kia từng phát lời thề độc, nếu phụ bạc nàng sẽ chết không yên thân. Giờ đây hắn không chỉ có người đàn bà khác mà còn muốn rời bỏ nàng, nên nàng mới ra tay sát hại.

Yểu Yểu khẽ hỏi: “A Trinh, ngươi thấy kẻ bội ước có đáng chết không?”

Vân Trinh lắc đầu, trầm giọng đáp: “Vì một nam nhân như thế mà đánh đổi cả bản thân mình thì thật không đáng. Nàng ta hoàn toàn có thể dùng những phương thức khác để báo thù.”

“Ví như cách gì?”

Vân Trinh thản nhiên nói: “Ví như khiến nam nhân kia biến thành thái giám, hoặc giả thâu tóm hết tiền tài vào tay rồi một cước đá hắn đi. Kẻ đã không có tiền thì nữ nhân bên ngoài cũng chẳng thèm đoái hoài gì đến hắn nữa. Cách thức báo thù có thiên phương vạn kế, nàng ta lại chọn lấy con đường hạ sách nhất.”

Ý tưởng này quả thật tâm đầu ý hợp với Yểu Yểu, nàng bĩu môi nói: “Cha ta chưa từng hứa hẹn gì với nương, ông ấy đều chỉ thầm lặng mà làm. Thế nên mấy lời thề non hẹn biển nghe cho vui tai thì được, chứ tuyệt đối không thể coi là thật.”

Vân Trinh vờ như vô tình, hỏi nhỏ một câu: “Yểu Yểu tỷ, sau này tỷ muốn gả cho người như thế nào?”

Sắc mặt Yểu Yểu khẽ biến đổi, lời này của hắn là ý gì? Chẳng lẽ hắn không có ý định gì với nàng, nên mới hỏi loại vấn đề này? Nàng nhanh chóng bình phục tâm tình, hất cằm kiêu kỳ đáp: “Đương nhiên là muốn gả cho người giống như cha ta, bằng không ta thà ở vậy cả đời còn hơn.”

Vân Trinh lại tiếp lời: “Trên đời này, chắc chắn vẫn có những nam tử còn tốt hơn cả tiểu di phu.”

Yểu Yểu đột nhiên mất hẳn hứng thú trò chuyện, nàng kéo chăn trùm kín đầu, giọng dỗi hờn: “Ngươi ra ngoài đi, ta mệt rồi, muốn ngủ một lát.”

“Yểu Yểu tỷ, đừng trùm chăn kín đầu như thế, không tốt cho sức khỏe đâu.”

Yểu Yểu mặc kệ, không thèm đáp lời hắn.

Đợi đến khi Vân Trinh đi ra ngoài, Yểu Yểu liền chốt chặt cửa xe ngựa. Nằm xuống rồi nhưng tâm trí nàng cứ suy nghĩ mông lung, nghĩ mãi rồi mới mơ màng thiếp đi, mãi cho đến khi Hàn Tâm Nguyệt ở bên ngoài gọi khẽ, nàng mới tỉnh giấc.

Hàn Tâm Nguyệt bước lên xe, nhìn sắc mặt nàng rồi ân cần hỏi: “Sao rồi? Chân còn đau nhiều không?”

Yểu Yểu lắc đầu: “Không ạ. Tâm Nguyệt tỷ tỷ, chúng ta giờ đang trên đường về sao?”

“Phải, đang về rồi.”

Trên đường đi, thấy dáng vẻ uể oải của nàng, Hàn Tâm Nguyệt cười hỏi: “Làm sao vậy, trông muội cứ như hoa gặp sương giá thế kia, cãi nhau với Điện hạ rồi sao?”

Yểu Yểu lắc đầu đáp: “Không có đâu. Tâm Nguyệt tỷ tỷ, tỷ nói xem vì sao nữ tử nhất định phải gả chồng chứ? Lấy chồng có gì tốt đâu? Muội thấy có rất nhiều nữ tử sau khi xuất giá đều sống không được hạnh phúc.”

“Vậy muội thấy lão sư sống có hạnh phúc không?”

Yểu Yểu đáp: “Hiện tại thì rất hạnh phúc, nhưng lúc mới gả cho cha muội, nương đã phải trải qua những ngày tháng lo âu hãi hùng, vô cùng vất vả. Nương còn bảo, không hy vọng muội gả cho một người giống như cha đâu!”

Hàn Tâm Nguyệt hiểu ý, lại hỏi: “Vậy muội muốn tìm một vị hôn phu như thế nào?”

Trong đầu Yểu Yểu thoáng hiện lên bóng dáng của một người, nhưng ngoài miệng nàng lại nói: “Muội không biết, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện này.”

Hàn Tâm Nguyệt không hỏi thêm nữa, chỉ mỉm cười: “Lấy chồng chưa chắc đã tốt, nhưng nếu không lấy chồng, đến khi già yếu không ai chăm sóc, cô độc một mình cũng thật thê lương. Tuy nhiên muội còn nhỏ, cứ thong thả mà tìm, thế nào cũng gặp được người vừa ý đẹp lòng.”

Yểu Yểu nũng nịu bĩu môi: “Không còn nhỏ nữa đâu, qua mấy tháng nữa là muội làm lễ cập kê rồi.”

Nhắc đến chuyện này, Hàn Tâm Nguyệt liền hỏi: “Muội sắp đến lễ cập kê, muốn nhận lễ vật gì? Tỷ sẽ tặng cho muội.”

Yểu Yểu không muốn để nàng tốn kém, liền nói: “Lần trước tỷ thêu chiếc túi gấm rất đẹp, tỷ thêu cho muội thêm một chiếc nữa là được rồi.”

Hai người người tung kẻ hứng, chẳng mấy chốc đã về đến cửa phủ. Hàn Tâm Nguyệt còn phải về cung nên sau khi Tống Duy bế Yểu Yểu xuống xe, nàng liền rời đi. Còn Vân Trinh vì không yên tâm về Yểu Yểu nên vẫn chọn ở lại.

Khi vào cung bái kiến Dịch An, Hàn Tâm Nguyệt liền kể lại chuyện Yểu Yểu bị trẹo chân: “Hoàng hậu nương nương không cần lo lắng, chỉ là tổn thương gân cốt nhẹ, Tống hộ vệ nói tĩnh dưỡng vài ngày là sẽ khỏi.”

Dịch An lắc đầu thở dài: “Cái con bé này, sắp đến tuổi cập kê rồi mà vẫn còn hấp tấp như thế.”

Hàn Tâm Nguyệt do dự một chút rồi mới nói: “Hoàng hậu nương nương, có chuyện này không biết có phải do thần thiếp nghĩ nhiều quá không?”

“Chuyện gì, cứ nói thẳng không sao.”

Hàn Tâm Nguyệt nhỏ giọng: “Đại hoàng tử điện hạ lúc trưa đã uống nốt phần canh thừa của Yểu Yểu muội muội.”

Trước đây nàng không quá hiểu rõ Vân Trinh, nhưng vào cung nửa tháng nay, nàng biết Đại hoàng tử là người cực kỳ kén chọn trong chuyện ăn mặc, việc uống canh thừa của người khác quả thật là chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Dịch An cũng sững sờ, nhưng rất nhanh đã hỏi lại: “Lúc đó Yểu Yểu phản ứng thế nào?”

“Muội ấy có nói vài câu, nhưng vì đứng xa nên thần thiếp không nghe rõ. Có điều lúc đó trên mặt muội ấy vẫn mang ý cười, chắc là không để tâm chuyện này.”

Nói đến đây, trong lòng nàng khẽ chùng xuống. Tuy Yểu Yểu thường ban đồ ăn thừa cho nha hoàn, nhưng những thứ đã dùng qua trong bát thì luôn đổ đi. Xem ra đây không phải là tình cảm đơn phương từ phía Đại hoàng tử.

Thanh Thư vốn đã nhiều lần chứng kiến hai đứa nhỏ dùng chung chén bát nên không còn lạ lẫm, nhưng Dịch An lần đầu nghe thấy thì vừa mừng vừa sợ. Tuy nhiên, bà không để lộ ra ngoài mặt, chỉ điềm nhiên nói: “Ta biết rồi, ngươi lui xuống đi.”

“Thần thiếp xin cáo lui.”

Khi Thanh Thư trở về mới biết chuyện Yểu Yểu bị thương, nhìn bàn chân bị băng bó kỹ lưỡng, bà không khỏi xót xa: “Bây giờ còn đau lắm không con?”

Yểu Yểu gật đầu: “Vẫn còn hơi đau ạ. Nương đừng lo, vừa rồi Thái y đã xem qua, bảo không có gì đáng ngại, chỉ cần nghỉ ngơi hai ba ngày là ổn.”

“Chẳng phải các con vừa mới về sao?”

Yểu Yểu giải thích: “Là A Trinh đã phái người mời Tiêu Thái y đợi sẵn trong phủ, vừa về tới nơi là xem ngay cho con. Huống hồ hắn còn mang theo hòm thuốc, lúc con mới bị trật chân đã kịp thời bôi thuốc rồi, vừa rồi tháo băng cho Tiêu Thái y xem thì vết sưng đã giảm đi rất nhiều.”

Thanh Thư tán thưởng: “A Trinh đứa nhỏ này làm việc quả thật chu toàn.”

Yểu Yểu mím môi, rồi vờ như tình cờ hỏi: “Nương, con nghe nói Hoàng đế dượng đã chọn trúng Dương Giai Ngưng, định đợi đến khi A Trinh tròn mười lăm tuổi sẽ ban hôn phải không?”

Thanh Thư cũng đã nghe qua tin đồn này, liền gật đầu: “Trong cung quả có lời đồn như thế. Sao vậy, con không muốn Dương Giai Ngưng làm thê tử của A Trinh sao?”

Đôi mắt Yểu Yểu chợt mở to, hỏi dồn: “Nương, ý nương là tin đồn đó là thật sao? Hoàng đế dượng thật sự nhắm trúng Dương Giai Ngưng rồi?”

Thanh Thư nhìn thần sắc của nàng, cố ý trêu chọc: “Con kinh ngạc như vậy làm gì? Dương Giai Ngưng là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, lại học rộng tài cao, tính tình dịu dàng, Hoàng đế dượng chọn nàng ta cho A Trinh cũng là lẽ thường tình mà!”

“Vậy... vậy còn Hoàng hậu di mẫu thì sao?”

Thanh Thư mỉm cười đáp: “Hoàng hậu di mẫu của con nói rằng chuyện này phải tùy thuộc vào ý muốn của A Trinh.”

Nghe đến đó, Yểu Yểu thầm thở phào nhẹ nhõm: “A Trinh không thích nàng ta đâu.”

“Sao con biết?”

“Con đã hỏi hắn rồi, A Trinh nói hắn không thích Dương Giai Ngưng. Không được, con phải nói chuyện này cho hắn biết ngay, để hắn thưa rõ với Hoàng đế dượng, không thể để người làm chuyện mai mối lầm lạc như vậy được.”

Nhìn bộ dạng sốt sắng của con gái, Thanh Thư nén cười nói: “Không vội, chuyện này để ngày mai nói cũng chưa muộn. Nương đói rồi, chúng ta dùng cơm trước đã.”

Yểu Yểu bần thần, khẽ vâng một tiếng đầy tâm trạng.

Đề xuất Cổ Đại: Tàn Vương Chiều Chuộng Y Phi Ngạo Mạn
Quay lại truyện Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện