Ngày hôm ấy, Hồng Cô vì muốn sớm ngày tới được Thiên Tân nên dù trời đã sập tối vẫn miệt mài lên đường. Cũng may đương tiết trời hạ, ánh trăng thanh lãng soi rõ lối đi, chỉ là nàng không dám thúc ngựa quá nhanh.
Khi hừng đông vừa rạng, cổng thành vừa mở, mấy người lập tức thúc ngựa tìm đến dịch trạm.
Đêm qua sau khi dùng thuốc, Thanh Thư đã lui cơn sốt, nửa đêm về sáng cũng không thấy nóng lại. Có điều trong thang thuốc có vị an thần nên nàng ngủ một mạch tới tận lúc mặt trời lên cao mới tỉnh giấc.
Vừa khôi phục thần trí, Thanh Thư liền hỏi Ba Tiêu đang túc trực bên cạnh: “Hồng Cô đã về tới nơi chưa?”
Ba Tiêu lắc đầu đáp: “Vẫn chưa ạ. Phu nhân chớ nóng lòng, tính theo cước trình thì hẳn là giữa trưa nay Hồng cô cô sẽ về tới nơi thôi.”
Tuy đã hết sốt nhưng đầu óc Thanh Thư vẫn còn nặng trĩu. Nàng đưa tay xoa thái dương, khẽ hỏi: “Phúc Ca nhi thế nào rồi? Đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Ba Tiêu dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất nói: “Phu nhân yên tâm, chứng trạng của Ca nhi đã thuyên giảm nhiều so với hôm qua. Đào thái y nói, chỉ cần dùng thuốc đến ngày mai là có thể khỏi hẳn.”
Thực ra Đào thái y không khẳng định như vậy, lão chỉ nói Phúc Ca nhi phục hồi khá tốt, uống thêm hai ngày thuốc nữa mới ổn. Hai ngày này vốn chỉ là lời nói giảm nói tránh để trấn an người bệnh.
Tâm tình Thanh Thư thả lỏng đôi chút, gật đầu bảo: “Vậy thì tốt.”
Nhìn đôi mắt trũng sâu của nàng, Ba Tiêu khẽ khàng: “Phu nhân, từ tối qua đến giờ người chưa dùng bữa, để nô tỳ mang chút cháo loãng lên cho người nhé?”
Thanh Thư quả thực cũng thấy đói nên khẽ gật đầu.
Ba Tiêu vừa bước chân ra ngoài thì Tiểu Du đã tiến vào: “Ngươi đấy, hôm qua người nóng như hòn than làm ta sợ muốn chết. Thanh Thư, nghe ta một lời khuyên, hãy lo dưỡng bệnh cho tốt, chuyện bên ngoài cứ giao cho Lão Quốc công lo liệu.”
Thanh Thư lắc đầu, vẻ mặt trầm trọng: “Chưa tìm thấy Yểu Yểu, sao ta có thể yên tâm dưỡng bệnh. Ta không sao, uống thuốc vào là sẽ khỏe lại thôi.”
Lúc này nàng chỉ hận không thể tự mình ra ngoài tìm con, đáng tiếc thân thể lại không tranh khí, đúng lúc này lại lâm bệnh.
Một lát sau, Ba Tiêu bưng bát cháo tổ yến táo đỏ vào. Thanh Thư định đưa tay đón lấy nhưng lại thấy tay chân bủn rủn, chẳng còn chút sức lực nào.
Nàng thở dài một tiếng, đành để Ba Tiêu đút cho ăn.
Nửa bát cháo vừa vào bụng, Thanh Thư cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Đang chuẩn bị nói chuyện thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Tiểu Du quay đầu lại, tràn đầy mong đợi: “Chắc là Hồng Cô đã về.”
Lời vừa dứt, Hồng Cô đã vén rèm bước vào, vừa thấy Thanh Thư liền vội vã báo tin: “Phu nhân, cô nương không sao cả!”
Ba Tiêu run tay, bát cháo rơi xuống đất, nhưng vì có thảm trải nên không vỡ. Lúc này nàng cũng chẳng màng tới cái bát, chỉ dán mắt nhìn Hồng Cô đầy nóng hổi.
Tiểu Du vừa mừng vừa sợ, hỏi dồn: “Ngươi nói Yểu Yểu không sao? Ai nói cho ngươi biết?”
“Là chính miệng Tướng gia nói ạ.”
Tiểu Du quay sang nắm lấy tay Thanh Thư, cười trong nước mắt: “Thanh Thư, ngươi nghe thấy không? Yểu Yểu không sao, con bé không sao rồi!”
Nàng vừa cười vừa khóc. Yểu Yểu tuy không phải do nàng sinh ra nhưng nàng vốn coi như con đẻ mà đối đãi. Những ngày qua, cứ nghĩ đến việc con bé gặp bất trắc là tim nàng thắt lại, đến thở cũng thấy khó khăn.
Trên mặt Thanh Thư cũng thoáng hiện nụ cười, nhưng rõ ràng nàng không kích động như Tiểu Du hay Ba Tiêu. Nàng bình tĩnh hỏi: “Tướng gia chỉ nói với ngươi một câu như vậy thôi sao? Không có phong thư nào à?”
Hồng Cô nghe vậy vội vàng rút phong thư trong ngực áo ra đưa cho Thanh Thư.
Tiểu Du định giúp nàng mở thư nhưng Thanh Thư khéo léo khước từ.
Nàng chậm rãi mở thư, sau khi xem xong thần sắc vẫn bình thản như cũ: “Hồng Cô, Ba Tiêu, hai người lui xuống trước đi.”
Tiểu Du cũng bảo Mộc Cầm cùng Ba Tiêu ra ngoài, sau đó mới hỏi: “Phù Cảnh Hy nói gì trong thư? Yểu Yểu hiện giờ đang ở đâu?”
Thanh Thư không giấu giếm: “Yểu Yểu đúng là đã rơi vào tay bọn mẹ mìn. Đám người đó thấy con bé xinh xắn nên muốn đem bán vào Giang Nam, giờ con bé đang trên đường bị đưa đi.”
Tiểu Du cau mày: “Nhưng chẳng phải hai chiếc thuyền cá đó đã lật rồi sao?”
Thanh Thư đáp: “Bọn chúng chắc chắn có thuyền tiếp ứng trên biển. Tổ chức này lớn mạnh vượt ngoài dự liệu của ta.”
Tiểu Du cũng không truy hỏi vì sao Ty Thiết bạc không phát hiện ra Yểu Yểu, mà thắc mắc: “Vậy Phù Cảnh Hy làm sao tìm thấy hành tung của con bé?”
Thanh Thư cụp mắt: “Không phải Cảnh Hy tìm thấy, thế lực của chúng ta chưa lớn đến mức đó, là người của Hoàng thượng tìm được.”
Đã là Hoàng thượng nói không sao thì tính mạng Yểu Yểu chắc chắn được bảo toàn. Tiểu Du thở phào: “Là Hoàng thượng sao? Thanh Thư, vậy lần này ngươi và Cảnh Hy phải tạ ơn Hoàng thượng và Dịch An cho thật chu đáo.”
Thanh Thư khẽ gật đầu.
Tiểu Du tiếp lời: “Vậy bao giờ Yểu Yểu mới về tới nơi? Đừng để con bé về kinh, hãy bảo người đưa tới Thiên Tân trước, lúc đó chúng ta cùng nhau trở về.”
Các nàng bên ngoài đều loan tin Yểu Yểu bị trọng thương, nếu để con bé xuất hiện ở kinh thành trong tình trạng lành lặn, người ngoài ắt sẽ đoán ra chuyện con bé từng bị mất tích.
Thanh Thư lắc đầu: “Không rõ nữa. Hoàng thượng nói Yểu Yểu quá mức bướng bỉnh, để dạy cho con bé một bài học, Người chỉ sai người âm thầm theo sát chứ không lập tức cứu ra.”
Cảnh Hy viết trong thư là để rèn giũa Yểu Yểu? Rơi vào tay bọn buôn người chứ có phải ở trong môi trường khắc nghiệt đâu mà gọi là rèn giũa. Nếu đổi lại là Chiêu Tỷ nhi, thử hỏi Người có nỡ lòng không. Thảo nào Cảnh Hy thường bảo Hoàng thượng là kẻ lãnh huyết, dù là nhìn Yểu Yểu lớn lên cũng chẳng có lấy nửa phần thương xót. Phàm là có chút lòng trắc ẩn, ai lại nỡ để đứa trẻ phải chịu nỗi khổ cực này.
Tiểu Du trợn tròn mắt: “Cái này... cái này... Nếu thấy con bé bướng bỉnh thì sau khi về muốn dạy dỗ thế nào chẳng được, sao có thể để mặc con bé trong tay bọn mẹ mìn chứ? Đám người đó vốn vô nhân tính, lỡ như chúng làm hại Yểu Yểu thì sao?”
Thanh Thư thở dài: “Chuyện này cũng trách ta. Trước khi họ rời kinh, Hoàng thượng có nói Yểu Yểu tiết lộ hành tung nên chuyến đi Thiên Tân này sẽ gặp nguy hiểm. Lúc đó ta đã quá lời, nói rằng dù con bé có gặp kẻ xấu cũng sẽ tự mình nghĩ cách thoát thân. Hoàng thượng liền bảo, Người muốn xem xem Yểu Yểu có thực sự tự mình trốn thoát được không.”
Tiểu Du suýt nữa thì thốt ra lời khiếm nhã, nhưng nghĩ đến thân phận đối phương nên đành kìm lại: “Lời ngươi nói đúng là thiếu thỏa đáng, nhưng sao Người có thể coi là thật chứ? Bọn mẹ mìn này tuyệt diệt nhân tính, rơi vào tay chúng đâu dễ mà trốn ra? Ta nghe nói để lũ trẻ không chạy được, chúng thường cho uống thuốc để mê man suốt ngày. Có khi để tránh quan phủ truy quét, chúng còn trói quặt tay chân rồi tống vào bao tải, trà trộn cùng hàng hóa.”
Mộc Côn có lần trốn gia nhân đi chơi cùng đồng môn, Tiểu Du biết chuyện liền đánh cho một trận rồi lấy chuyện mẹ mìn ra dọa, từ đó Mộc Côn không bao giờ dám tự ý chạy ra ngoài nữa.
Thanh Thư nói: “Hoàng thượng nói nếu trước khi vào Kim Lăng mà Yểu Yểu vẫn chưa trốn được thì Người mới ra tay cứu. Dẫu sao cũng nhờ Người giúp mới tìm thấy con bé, bằng không chẳng biết Yểu Yểu còn phải chịu bao nhiêu tủi nhục.”
Nếu Hoàng thượng không tìm thấy, con bé e là sẽ bị bán vào lầu xanh, dù sau này có tìm về được thì đời này cũng xem như bỏ đi. So với việc đó, chịu khổ thêm vài ngày vẫn là chuyện có thể chấp nhận được.
Nghĩ đến đây, Tiểu Du gật đầu: “Ngươi nói đúng, vẫn phải cảm tạ Hoàng thượng và Dịch An.”
Thanh Thư thoáng nở nụ cười: “Phải, thế nên ta phải mau chóng dưỡng bệnh cho tốt để còn về kinh chia sẻ lo toan với Người.”
Tuy Hoàng thượng xuống tay có phần tàn nhẫn, không hề xót thương Yểu Yểu, nhưng cũng nhờ Người âm thầm phái người đi theo mới nắm giữ được hành tung của con bé. Chỉ riêng điểm này, vợ chồng nàng đã phải mang ơn sâu nặng rồi.
Đề xuất Cổ Đại: Kể Từ Ngày Ta Được Chọn Làm Thái Tử Phi, Cả Gia Tộc Đều Muốn Đoạt Mạng Ta
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ