Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 2811: Yểu Yểu phiên ngoại (89)

Chu Lệ Nương trừng mắt nhìn Yểu Yểu, gằn giọng hỏi: “Ngươi rốt cuộc đã làm gì ta? Nếu không nói ra, ta dù có phải liều cái mạng già này cũng phải khiến ngươi chết không toàn thây.”

Yểu Yểu khẽ nở nụ cười, kẻ sắp chết đến nơi mà vẫn còn buông lời đe dọa. Thật đáng tiếc, nhát kim vừa rồi không trúng ngay yết hầu, bằng không nữ nhân này đã sớm mất mạng từ lâu.

Cảm thấy cổ họng khó chịu, Chu Lệ Nương cúi người nôn ra một ngụm máu. Nhìn thấy vũng máu đen kịt dưới đất, sắc mặt mụ ta bỗng chốc đại biến.

Chu Lệ Nương bắt đầu sợ hãi. Mụ đã vất vả bao nhiêu năm qua, mắt thấy sắp được hưởng vinh hoa phú quý, sao có thể cam tâm chết vào lúc này: “Vừa rồi ngươi đã làm cái gì?”

Yểu Yểu chỉ tay vào miệng mình rồi cười nhạt, ý muốn nói hiện tại nàng không thể lên tiếng.

Chu Lệ Nương cảm thấy đầu óc choáng váng, trạng thái này ngày càng trở nên trầm trọng. Mụ tựa vào thành xe, nhìn chằm chằm vào mặt Yểu Yểu hỏi: “Thứ vừa rồi có độc, đúng không?”

Lần này Yểu Yểu rất phối hợp, nhẹ nhàng gật đầu.

Chu Lệ Nương muốn lao tới tóm lấy nàng, nhưng lúc này mụ hoa mắt chóng mặt, không cách nào cử động nổi, chỉ có thể khó nhọc thốt ra: “Thuốc giải đâu? Thuốc giải ở đâu?”

Yểu Yểu nhìn mụ ta bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngu xuẩn. Trước khi lên thuyền, y phục của nàng đã bị thay sạch, sau khi xuống thuyền lại thay lần nữa. Mà người giúp nàng thay đồ chính là Chu Lệ Nương, thế nên không ai rõ hơn mụ ta việc trên người nàng có giấu thứ gì hay không.

Chu Lệ Nương định hỏi thêm, nhưng chưa kịp mở miệng đã phun ra một ngụm máu đen, rồi đổ gục sang một bên. Khi chết, đôi mắt mụ vẫn trợn trừng, đầy vẻ không cam lòng.

Gương mặt Yểu Yểu phủ một tầng sương lạnh. Không cam lòng? Mụ có tư cách gì để không cam lòng? Những kẻ đáng hận, đáng tiếc nuối phải là những đứa trẻ vốn được lớn lên trong vòng tay cha mẹ, nhưng vì lũ súc sinh này mà lâm vào cảnh thê lương, có đứa thậm chí còn không kịp trưởng thành. Những hạng người như mụ, đáng lẽ phải chịu cảnh thiên đao vạn quả.

Chu Lệ Nương đã chết, nhưng Yểu Yểu vẫn chưa thể thả lỏng, vì vẫn còn một kẻ nữa cần giải quyết. Chỉ khi trừ khử được tên bên ngoài, nàng mới thực sự an toàn.

Cầu được ước thấy, bên ngoài nhanh chóng vang lên tiếng bước chân nặng nề. Hồ Nhất Sơn tuy đã trói tay Chu Lệ Nương nhưng vẫn không yên tâm, sợ mụ ta lại nổi điên nên chỉ tắm rửa qua loa rồi vội vã quay về.

Đi tới xung quanh không thấy bóng dáng Chu Lệ Nương đâu, hắn sải bước nhanh về phía xe ngựa, vừa đi vừa quát: “Chu Lệ Nương, nếu ngươi dám làm bậy...”

Vừa nhìn thấy bóng lưng một nữ nhân đổ gục bên cửa xe, lời nói của hắn im bặt. Kẻ làm nghề buôn người vốn là hạng bị thiên hạ phỉ nhổ, một khi bị quan phủ bắt được đều là án tử, thế nên bọn chúng luôn đặt đầu mình trên lưng quần. Thấy điềm chẳng lành, Hồ Nhất Sơn lập tức lùi lại, rút con đao mang theo người ra, nhìn chằm chằm vào xe ngựa với vẻ cảnh giác: “Ai đó? Đừng có giả thần giả quỷ, mau ra đây!”

Gào thét mấy lần không thấy ai đáp lại, Hồ Nhất Sơn lại nói: “Tiểu nha đầu, ngươi còn sống không? Nếu còn sống thì gõ vào thành xe cho ta.”

Tiếc rằng vẫn không có lời hồi đáp nào.

Đứng bên ngoài đợi một lúc lâu mà trong xe vẫn im lìm, Hồ Nhất Sơn mới chậm rãi tiến lại gần. Hắn đứng phía trước nhìn vào bên trong, thấy mọi thứ vẫn bình thường.

Hắn sa sầm mặt mũi nói: “Chu Lệ Nương, ngươi đừng có giả chết. Nếu lần này việc hỏng bẻ, lão đại sẽ lột da chúng ta đấy.”

Thấy Chu Lệ Nương vẫn không trả lời, Hồ Nhất Sơn tức giận túm lấy áo mụ kéo xuống, lúc này mới phát hiện mụ ta đã chết từ bao giờ.

Hồ Nhất Sơn lập tức đứng bật dậy quan sát xung quanh, nhưng trừ tiếng gió thổi lá cây xào xạc thì chẳng còn động tĩnh gì khác.

Xác định bốn bề không có người, Hồ Nhất Sơn vội vàng leo lên xe ngựa, đưa tay đặt dưới mũi Yểu Yểu. Thấy nàng vẫn còn hơi thở, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn vỗ nhẹ vào mặt Yểu Yểu, thấy nàng không phản ứng, liền xuống xe bưng một bát nước lên, không phải để cho nàng uống mà là hắt thẳng vào mặt nàng.

Yểu Yểu chậm rãi mở mắt, đưa tay sờ lên cổ với vẻ mặt đầy đau đớn. Nàng làm vậy là để đánh lạc hướng Hồ Nhất Sơn, khiến hắn tưởng rằng nàng cũng vừa bị kẻ lạ mặt tấn công.

Hồ Nhất Sơn thấy nàng tỉnh lại, vội vàng hỏi: “Vừa rồi có kẻ nào tới đây?”

Yểu Yểu gật đầu, sau đó nhìn chằm chằm vào bát nước trong tay hắn. Ý đồ rất rõ ràng, nàng đang khát.

Hồ Nhất Sơn không dám để Yểu Yểu xảy ra chuyện, đó cũng là lý do hắn suýt trở mặt với Chu Lệ Nương. Thấy nàng muốn uống nước, hắn đỡ nàng ngồi tựa vào thành xe, rồi bưng bát nước kề sát miệng nàng.

Hai người đang ở khoảng cách cực gần, cơ hội như vậy sao Yểu Yểu có thể bỏ lỡ. Nàng nhanh chóng kích hoạt cơ quan trên chiếc vòng tay, nhắm thẳng vào yết hầu của Hồ Nhất Sơn.

Hồ Nhất Sơn không nhạy cảm như Chu Lệ Nương, khi cổ họng truyền đến cơn đau nhói, hắn mới đưa tay lên sờ nhưng chẳng thấy gì. Tuy nhiên, hắn đã kịp nhìn thấy động tác của Yểu Yểu, sắc mặt đanh lại: “Ngươi vừa làm gì vậy?”

Thấy kim độc đã cắm phập vào yết hầu hắn, Yểu Yểu thầm thở phào, lần này không hề sai sót. Nếu ở khoảng cách gần thế này mà còn trượt, thì bao nhiêu năm khổ luyện cũng coi như bỏ đi.

Hồ Nhất Sơn định nói tiếp nhưng đột nhiên cảm thấy khó thở, hắn đưa tay ôm lấy cổ, sờ thấy một bàn tay đầy máu. Những giọt máu này không phải màu đỏ, mà là màu đen kịt.

Dù chưa từng nếm qua, nhưng nhìn thấy màu máu này, Hồ Nhất Sơn lập tức hiểu ra mình đã trúng độc: “Ngươi... ngươi vừa làm gì?”

Yểu Yểu thầm nghĩ hắn thật chậm chạp, kim đã xuyên qua cổ họng mà vẫn không hay biết.

Thấy Yểu Yểu nhìn ra phía sau mình, Hồ Nhất Sơn vô thức quay đầu lại, liền thấy một cây kim nhỏ găm trên thành xe. Hắn muốn rút cây kim ra nhưng không được, bèn quay sang nhìn Yểu Yểu: “Cây kim độc này từ đâu mà có?”

Yểu Yểu làm sao có thể giải đáp cho hắn.

Hồ Nhất Sơn chợt lóe lên một tia linh quang: “Là chiếc vòng tay đúng không? Kim độc giấu trong vòng tay của ngươi!”

Lúc nhặt được nha đầu này, lão đại đã sai người kiểm tra qua một lượt, phát hiện trên cổ tay nàng có đeo một chiếc vòng. Chiếc vòng màu đen tuyền, không rõ làm từ chất liệu gì, bọn chúng định tháo ra nhưng vì vòng quá nhỏ, không cách nào lấy xuống được. Sợ dùng sức mạnh sẽ làm gãy tay nàng nên mới để lại. Hồ Nhất Sơn không ngờ rằng, mình lại mất mạng dưới tay một chiếc vòng nhỏ bé như thế.

Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Hồ Nhất Sơn cũng hỏi một câu y hệt Chu Lệ Nương: “Ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao trên người lại có thứ vũ khí lợi hại như vậy?”

Yểu Yểu nhìn hắn, rồi lại chỉ vào miệng mình.

Hồ Nhất Sơn đổ gục vào thành xe, hai tay buông thõng xuống sàn.

Liên tiếp giết chết hai mạng người, Yểu Yểu chẳng hề sợ hãi. Cảnh tượng này đã diễn ra trong tâm trí nàng hàng trăm lần, giờ đây chỉ là biến ý nghĩ thành hành động mà thôi.

Sau khi bình tâm lại, bụng nàng bắt đầu kêu râm ran. Nàng bò đến góc xe, nơi đặt túi lương khô. Phải tốn rất nhiều sức lực nàng mới mở được túi, lấy ra một chiếc bánh bao gặm dở, sau đó ăn thêm vài miếng bánh dầu.

Ăn no xong, nàng quay đầu nhìn hai cái xác trong xe, cân nhắc sức lực hiện tại rồi đành từ bỏ ý định kéo chúng xuống. Thân hình bọn chúng quá lớn, nàng không làm nổi. Cuối cùng, nàng mất gần nửa canh giờ mới đóng được cửa xe lại. Làm xong tất cả, nàng kiệt sức hoàn toàn, nằm vật ra sàn xe rồi thiếp đi.

Đề xuất Bí Ẩn: Hồ Sơ Hình Sự
Quay lại truyện Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện