“Cha ơi, mẹ ơi... Cha... mẹ...”
Nửa đêm, Yểu Yểu bị tiếng nói mớ đánh thức. Thế nhưng vì bị nhốt trong khoang chứa hàng, phía trên lại đậy ván gỗ kín mít, nên dù có mở to mắt nàng cũng chẳng thể nhìn rõ tình cảnh xung quanh. Nàng chỉ có thể cảm nhận được âm thanh ấy phát ra từ đứa trẻ vừa bị đánh lúc ban ngày.
Gã đàn ông râu quai nón kia vì muốn giết gà dọa khỉ, sau khi đánh đập đứa bé đó không những không cho bôi thuốc, mà đến miếng ăn cũng chẳng ban cho. Lúc ăn cơm tối, nàng đã lên tiếng cầu xin cho đứa bé, kết quả lời chưa kịp dứt thì miệng đã bị nhét giẻ kín mít.
Tay chân Yểu Yểu đều bị trói chặt, hành động vô cùng khó khăn, nhưng nàng vẫn cố gắng nhích từng chút một đến bên cạnh đứa bé đang không ngừng gọi cha gọi mẹ kia.
“Ư... ư...”
Đáng tiếc, đứa nhỏ đã rơi vào hôn mê, tiếng gọi cha mẹ chỉ là bản năng cuối cùng của cơ thể. Cho nên dù Yểu Yểu có dùng thân mình đẩy nhẹ, hắn vẫn không hề có chút phản ứng nào.
Tiếng kêu cứu nhỏ dần sau hơn nửa canh giờ rồi lịm hẳn. Yểu Yểu lòng nóng như lửa đốt, muốn gọi người xuống cứu đứa bé, nhưng miệng nàng bị bịt kín không thể phát ra tiếng, còn mười mấy đứa trẻ khác trong khoang thuyền thì chẳng một ai đáp lời nàng.
Nàng mòn mỏi ngóng chờ có người mở cửa bước xuống, đôi mắt cứ thế thao láo nhìn trân trân lên phía trên. Trông cậy vào việc bọn chúng xuống lúc này là chuyện không tưởng, nàng chỉ có thể cầu mong trời mau sáng. Khi trời sáng, gã đàn ông kia sẽ xuống đưa cơm nước, lúc đó gã nhất định sẽ phát hiện ra tiểu đệ đệ này đang lâm trọng bệnh.
Thời gian chờ đợi trôi qua chậm chạp vô cùng, mỗi một khắc, mỗi một giây đều là sự dày vò khôn xiết.
Đột nhiên, phía trên có tiếng bước chân truyền đến, Yểu Yểu mừng rỡ trong lòng, hẳn là trời đã hửng sáng nên bọn chúng mới đi lại như vậy. Qua thêm nửa canh giờ nữa, tấm ván gỗ trên đầu bị lật lên, gã râu quai nón xách theo một cái thùng bước xuống.
“Ư... ư...”
Gã râu quai nón đi đến trước mặt Yểu Yểu, thô bạo rút miếng vải trong miệng nàng ra.
Ngay khi miệng được tự do, Yểu Yểu lập tức chỉ về phía đứa bé đang hôn mê mà nói: “Tối qua đệ ấy cứ gọi cha mẹ mãi, chắc chắn là bị bệnh rồi, ông mau cho đệ ấy uống thuốc đi, nếu không đệ ấy sẽ không giữ được mạng đâu.”
Trẻ nhỏ mà phát sốt nếu không được chăm sóc tử tế sẽ chết người như chơi, mà dù có may mắn sống sót thì cũng dễ bị hỏng não mà biến thành kẻ ngốc.
Gã râu quai nón cười nhạo một tiếng: “Thuốc ư? Tìm đâu ra thuốc bây giờ? Đừng có nói nhảm nữa, mau ăn đi, chớ có làm mất thời gian của lão tử.”
Yểu Yểu lắp bắp hỏi: “Các người... các người không cứu đệ ấy sao?”
“Có ăn hay không? Không ăn thì nhịn đói. Đợi đến lúc đói tới mức chân tay bủn rủn thì sẽ chẳng còn hơi sức đâu mà quản chuyện bao đồng của kẻ khác.”
Yểu Yểu hiểu rõ lúc này mà đối nghịch với gã râu quai nón thì chỉ có chịu thiệt, nên nàng không nói thêm lời nào nữa, cầm lấy chiếc bánh bao ăn lấy ăn để.
Những đứa trẻ khác không được biệt đãi như nàng, bọn chúng chỉ được ăn khoai lang, mà củ nào củ nấy chỉ nhỏ bằng nắm tay trẻ con. Yểu Yểu ăn liền một mạch ba cái bánh bao, uống thêm một bát nước mới ngập ngừng nói: “Ta muốn đi vệ sinh.”
Từ tối qua sau khi ăn xong nàng đã đi một lần, rồi cứ thế nhịn cho tới tận bây giờ. Nhưng không phải ai cũng có khả năng nhẫn nhịn như nàng, có mấy đứa nhỏ không chịu được đã giải quyết ngay tại chỗ, khiến trong khoang thuyền bốc lên một mùi hôi thối khó ngửi.
Gã râu quai nón đáp ứng yêu cầu của nàng, dẫn nàng đi lên trên.
Vừa bước lên boong tàu, việc đầu tiên Yểu Yểu làm là nhìn lên bầu trời. Ánh mặt trời chói chang, bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Những cảnh sắc vốn dĩ đã quá đỗi quen thuộc, giờ đây đối với nàng lại trở nên đáng trân quý vô ngần.
Gã râu quai nón quát: “Nhìn cái gì mà nhìn, mau nhanh lên, không ta ném ngươi xuống biển bây giờ.”
Sở dĩ gã bao dung với Yểu Yểu như vậy hoàn toàn là vì dung mạo nàng xinh đẹp, hơn nữa nàng lại tỏ ra nhát gan, biết điều nghe lời. Nếu không, gã đời nào để nàng lảm nhảm bên tai mãi như thế.
Sau khi xong việc, Yểu Yểu nhìn về phía mặt biển mênh mông không thấy bến bờ, rồi lủi thủi cúi đầu đi trở lại khoang hàng. Tìm một góc khuất ngồi xuống, gã râu quai nón lại định trói tay chân nàng lại.
Yểu Yểu đỏ hoe mắt, nức nở nói: “Ông có thể đừng trói tay ta được không, đau quá.”
Thấy gã râu quai nón không mảy may động lòng, Yểu Yểu lại đáng thương cầu xin: “Dù có trói tay thì cũng đã bị nhốt ở đây rồi, trói cả ngày trời tay ta tê dại hết cả, cứ tiếp tục thế này tay ta sẽ tàn phế mất.”
Động tác của gã râu quai nón khựng lại. Nếu thật sự làm hỏng đôi tay này, đến lúc bán đi chắc chắn người mua sẽ ép giá. Nghĩ đến đây, gã đành chiều theo ý Yểu Yểu, không trói quặt tay nàng ra sau nữa.
Đứng dậy, gã liếc nhìn những đứa trẻ khác. Đứa thì sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, đứa thì run rẩy toàn thân.
Gã râu quai nón rất hài lòng với phản ứng của bọn chúng, sau đó xách đứa bé đang hôn mê kia lên trên. Bọn chúng vì muốn bớt việc nên mỗi ngày chỉ cho ăn hai bữa sáng tối. Dù sao chỉ cần bảo đảm không chết đói là được, cho ăn no quá không chỉ lãng phí lương thực mà bọn trẻ còn dễ sinh ra ý đồ xấu.
Đến buổi trưa, bụng Yểu Yểu đói đến mức kêu ọc ọc, nàng ngước nhìn lên phía trên nhưng vẫn chẳng thấy động tĩnh gì. Vì miệng bị bịt kín không thể nói chuyện, nàng chỉ có thể dùng ánh mắt để ra hiệu cho những đứa trẻ khác. Đáng tiếc, vì thấy nàng được gã râu quai nón đối xử khác biệt, đám trẻ kia đều tỏ ra bài xích nàng.
Thấy mọi người đều tránh né ánh mắt của mình, Yểu Yểu không khỏi thở dài một tiếng.
Đến buổi chiều, gã râu quai nón lại đi xuống. Thế nhưng lần này không phải đưa cơm mà là dẫn Yểu Yểu lên trên, khiến lòng nàng không khỏi bất an.
Lên tới boong tàu, nàng thấy xung quanh không có ai, chỉ có đứa bé hôn mê lúc trước đang nằm trên mặt đất. Yểu Yểu vội chạy lại sờ trán đứa bé, thấy nóng như hòn than, nàng tức giận hét lên: “Tại sao các người không cho đệ ấy uống thuốc? Cứ để thế này đệ ấy sẽ chết mất!”
Gã râu quai nón cười khẩy: “Không ngờ ngươi lại lương thiện đến thế.”
Đáng tiếc, sự lương thiện đôi khi lại chính là bùa đòi mạng.
Yểu Yểu lớn tiếng: “Ông mau cứu đệ ấy đi! Không có thuốc thì cũng phải dùng nước lạnh hạ nhiệt cho đệ ấy chứ?”
Gã râu quai nón bước tới đẩy ngã Yểu Yểu, sau đó xách đứa bé lên, đi thẳng đến mạn thuyền rồi không chút do dự ném xuống. Gã ném đi như thể đó không phải là một sinh mạng, mà chỉ là một món đồ bỏ đi.
Nghe tiếng “tõm” vang lên, Yểu Yểu lao nhanh đến mạn thuyền, trơ mắt nhìn đứa bé đang từ từ chìm xuống. Nàng định trèo qua lan can nhảy xuống cứu người, gã râu quai nón nhanh tay lẹ mắt tóm chặt lấy nàng, gầm lên: “Ngươi muốn chết à?”
Vừa dứt lời, từ trong khoang thuyền có hai người bước ra. Một người là nữ tử khoảng ba mươi tuổi, tướng mạo dịu hiền; người kia là nam tử mặc trường sam, trông nho nhã như kẻ đọc sách.
“Có chuyện gì vậy?”
Gã râu quai nón đùng đùng nổi giận: “Con nhóc này vừa rồi định nhảy xuống biển.”
Gã vốn chỉ muốn dọa cho Yểu Yểu sợ để nàng thành thật chút, không ngờ nàng lại dám liều mạng nhảy xuống. Nếu con nhóc này mà có mệnh hệ gì, gã chắc chắn sẽ bị lột da.
Yểu Yểu dù biết hai người này là đồng bọn của gã râu quai nón, nhưng vẫn khẩn khoản van nài: “Đệ ấy vẫn chưa chết, các người không thể cứ thế ném đệ ấy xuống được, cầu xin các người mau cứu đệ ấy đi!”
Người nữ tử kia nở một nụ cười dịu dàng, nhưng lời nói ra lại vô cùng độc địa: “Tiểu muội muội, thay vì để nó phải chịu đau đớn khổ sở, chẳng thà sớm giúp nó giải thoát, như vậy còn bớt được chút tội nợ.”
A Thiên trước đó từng nói những kẻ này không phải là người mà là súc sinh. Yểu Yểu bây giờ cảm thấy nói bọn chúng là súc sinh còn là sỉ nhục loài vật, bọn chúng đến súc sinh cũng chẳng bằng.
Đề xuất Huyền Huyễn: Phi Sắc
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ