Trước ngày thi Đình một ngày, A Thiên mới trở về phủ.
Thấy nàng, Thanh Thư vừa hạ triều về đến nơi liền hỏi: “Sao lại đi lâu đến vậy? Nếu không có vấn đề gì thì nên về sớm một chút, ở lại đó lâu như thế làm chi?”
A Thiên cười híp mắt đáp: “Thực ra mười ngày trước tiểu nhân đã về tới kinh thành, chỉ là chưa vào phủ ngay thôi ạ.”
Thanh Thư nheo mắt, gặng hỏi: “Về kinh rồi mà không vào phủ, mấy ngày qua ngươi bận rộn việc gì?”
“Điều tra người ạ.”
“Đứa bé trong bụng Đan thị thật sự không phải cốt nhục của Cảnh Nam sao? Gian phu đang trốn ở kinh thành này?” Thanh Thư cau mày nói: “Nếu quả thật như vậy, ngươi càng nên báo cho ta mới phải.”
Nàng tìm người, chắc chắn sẽ nhanh hơn một mình A Thiên tự xoay xở.
A Thiên cười nói: “Chuyện này có chút phức tạp, phu nhân cứ để tiểu nhân từ từ thưa lại.”
“Không cần từ từ, hãy tóm lược sự tình một lượt cho ta nghe.”
A Thiên không dám trái ý Thanh Thư, bèn đem những gì điều tra được tường thuật lại tỉ mỉ. Đúng như lời Thanh Thư từng nói, Đan thị là kẻ thông minh, bình thường vốn chẳng dám làm chuyện gì có lỗi với Cảnh Nam, bởi nàng ta thừa biết Phù Cảnh Hy là người có thù tất báo. Thế nhưng, chuyện trên đời luôn có những ngoại lệ khó lường.
A Thiên kể: “Đan thị có một thanh mai trúc mã tên gọi Viên Bất Phàm, tướng mạo vô cùng mi thanh mục tú. Chẳng riêng gì nam nhân thích mỹ nữ, mà nữ nhi cũng yêu thích những tiểu lang quân tuấn tú. Hai nhà vốn là hàng xóm láng giềng, thường xuyên qua lại nên Đan thị đã sớm trao trái tim cho hắn.”
Nói đến đây, A Thiên cố ý dừng lại một chút.
Thanh Thư liếc nhìn nàng, hỏi: “Hai kẻ đó hiện giờ có thể thông đồng với nhau, chứng tỏ trước kia tình ý sâu đậm. Lúc trước không thành thân được, hẳn là do cha mẹ không đồng ý chăng?”
A Thiên gật đầu: “Phu nhân nói rất đúng, chính là cha mẹ Đan thị không đồng ý. Viên gia vốn dĩ môn đăng hộ đối với Đan gia, nhưng năm Viên Bất Phàm mười tuổi, cha hắn gặp nạn qua đời khi đang đi giao hàng. Nhà hắn có ba anh em, năm đó đại ca vừa mới cưới vợ. Cha hắn vừa nằm xuống, đại ca đại tẩu đã vơ vét hơn nửa gia tài rồi dọn ra riêng. Để lại Viên Bất Phàm cùng mẹ già và nhị ca sống trong cảnh túng quẫn. Nhị ca của hắn lại là kẻ du thủ du thực, không chịu làm lụng, chỉ biết dựa dẫm vào mẹ già. Viên Bất Phàm mới mười tuổi đã phải bỏ học, vào tửu lầu làm tiểu nhị.”
“Sau đó thì sao?”
A Thiên tiếp tục: “Năm Viên Bất Phàm mười sáu tuổi, nhị ca hắn phạm tội rồi bỏ trốn. Sau đó hắn nhờ bà mối đến Đan gia cầu thân, nhưng mẹ của Đan thị không những cự tuyệt mà còn buông lời cay nghiệt, nói rằng dù có để Đan thị ở giá cả đời cũng không gả vào nhà họ Viên.”
Thanh Thư hơi kinh ngạc: “Không muốn gả con gái thì cứ khéo léo từ chối là được, hà tất phải nói lời tuyệt tình đến thế?”
Vốn định kết thân, làm vậy chẳng khác nào kết oán.
A Thiên cười nói: “Bởi vì Đan mẫu vốn khinh miệt mẹ con Viên Bất Phàm, cố ý dùng lời lẽ đó để nhục nhã bọn họ, khiến họ không còn mặt mũi nào mà đeo bám nữa.”
Cách làm này quả thực là thương địch một ngàn, tự tổn tám trăm.
A Thiên nói tiếp: “Chỉ là Đan mẫu không ngờ rằng, hành động đó đã khiến mẹ của Viên Bất Phàm ghi hận trong lòng. Về sau, mỗi khi có người đến dạm hỏi Đan thị, bà ta đều âm thầm giở trò phá hoại, khiến Đan thị mãi đến năm mười bảy tuổi vẫn chưa yên bề gia thất.”
Thanh Thư “ồ” lên một tiếng: “Ta nhớ Đoàn đại nương từng nhắc qua chuyện này, nói rằng Đan thị vốn có một hôn sự rất tốt, nhưng sau đó xảy ra biến cố nên không thành.”
Xem ra về sau người Đan gia đã biết mẹ của Viên Bất Phàm đứng sau giở trò, nên mới dứt khoát công khai mọi chuyện. Như vậy, dù bà ta có nói xấu thế nào cũng không ai tin nữa.
A Thiên kể tiếp: “Về sau, Đan thị tình cờ giúp đỡ Đoàn đại nương khi bà bị ngã, từ đó hai nhà có qua lại. Đan thị lúc ấy tuổi tác đã lớn, lại sốt ruột chuyện hôn nhân, thấy điều kiện Đoàn gia cũng khá giả nên mới thuận theo ý của bà.”
Suy nghĩ của Đan thị lúc bấy giờ là nếu không gả được cho người mình yêu, thì gả cho người có tiền, ít ra sau này không phải lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền.
Thanh Thư cau mày: “Nói như vậy, Đan thị lẽ ra phải hận Viên Bất Phàm mới đúng, sao còn qua lại với hắn?”
Hơn nữa, nếu thật sự không quên được tình cũ, nàng ta nên hòa ly với Phù Cảnh Nam rồi mới tái giá. Hành động lén lút này, một khi bị phát giác thì mạng cũng chẳng còn. Đan thị trông có vẻ thông minh, sao lại hồ đồ đến mức này?
A Thiên hiểu tâm ý của nàng, cười nói: “Phu nhân, nữ nhi thường ngày dù thông minh đến đâu, một khi vướng vào chuyện tình cảm đều trở nên mù quáng. Viên Bất Phàm nói bao năm qua vẫn không quên được nàng ta, ngày nhớ đêm mong, lại còn nhắc lại những kỷ niệm xưa cũ...”
Không đợi nàng nói hết, Thanh Thư đã ngắt lời: “Nói vào trọng điểm đi.”
A Thiên đáp: “Như phu nhân đã đoán, ban đầu Đan thị cũng cự tuyệt. Nhưng Viên Bất Phàm luôn tìm được cơ hội gặp gỡ để thổ lộ tâm tình. Nhị lão gia thường xuyên đi thuyền xa nhà, Đan thị phòng không chiếc bóng, cô đơn lạnh lẽo, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Cô nam quả nữ ở cạnh nhau lâu ngày, sao có thể giữ mình cho được.”
Thanh Thư nhạy bén nhận ra điều bất thường: “Ngươi nói Viên Bất Phàm luôn tìm được cơ hội gặp Đan thị? Ý tứ câu này là sao?”
A Thiên cười: “Chỉ cần có tâm, ắt sẽ có trăm phương ngàn kế để gặp được người mình muốn.”
Thanh Thư lạnh lùng nói: “Đan thị cũng chẳng phải bậc quốc sắc thiên hương gì cho cam để Viên Bất Phàm phải nhớ nhung sâu đậm đến thế. Hơn nữa, nếu thật lòng yêu thương nàng ta, hắn đã không làm chuyện đồi bại ảnh hưởng đến danh tiết của nàng. Viên Bất Phàm này chắc chắn có vấn đề, đúng không?”
A Thiên tán thưởng: “Không hổ là phu nhân, chỉ vài lời đã nhìn ra chân tướng. Viên Bất Phàm cố ý đến Thiên Tân nối lại tình xưa với Đan thị là do có kẻ sai khiến.”
Thanh Thư lập tức hiểu ra. Kẻ đứng sau Viên Bất Phàm rõ ràng muốn mượn tay Phù Cảnh Nam để đối phó với Cảnh Hy. Với tính tình nhu nhược, dễ tin người của Phù Cảnh Nam, rất dễ bị kẻ gian lợi dụng.
Nghĩ đến đây, nàng hỏi: “Ở Thiên Tân lâu như vậy, ngươi đã tìm được manh mối gì hữu dụng chưa?”
A Thiên gật đầu: “Kẻ sai khiến Viên Bất Phàm đến Thiên Tân là một người tên Đới Giáp. Cái tên này chỉ là giả, nhưng dựa trên nhân dạng mà Viên Bất Phàm miêu tả, tiểu nhân đã nhờ Giai Tuệ giúp đỡ tìm kiếm. Phải tốn không ít công sức mới tìm ra kẻ này, hắn tên thật là Bạch Sơn. Hắn có một người biểu ca họ hàng xa, vốn là huynh đệ kết bái với một kẻ có liên quan mật thiết đến tâm phúc Trịnh Bưu của Trịnh Dược Nhiên.”
Mối quan hệ dây mơ rễ má này khiến người nghe không khỏi đau đầu. Nhưng với những người làm nghề thám thính như họ, sau khi tỉ mỉ điều tra, cuối cùng cũng đã bóc tách được chân tướng.
Thanh Thư nghe xong liền hỏi ngay: “Ngươi không làm cỏ động rừng đấy chứ?”
“Phu nhân thấy tiểu nhân là người thế nào?”
Vất vả lắm mới tìm được chút manh mối, Thanh Thư đương nhiên không muốn bị đứt đoạn giữa chừng: “Chuyện này chúng ta không cần nhúng tay vào nữa, ta sẽ nói với lão gia để người tự mình xử lý.”
A Thiên lại lắc đầu: “Phu nhân, tiểu nhân thấy chuyện này tốt nhất đừng vội nói cho tướng gia, chúng ta cứ âm thầm phái người giám sát là hơn.”
Thấy Thanh Thư im lặng, A Thiên nói tiếp: “Phu nhân, quan tâm tất loạn. Tướng gia ngoài miệng luôn nói không quản Nhị lão gia, nhưng mỗi khi người có việc, có bao giờ tướng gia bỏ mặc đâu? Nếu để người biết Đan thị mang thai nghiệt chủng của kẻ khác, e rằng người sẽ trực tiếp hạ sát nàng ta ngay lập tức.”
Một khi rút dây động rừng, manh mối này sẽ hoàn toàn biến mất.
Thanh Thư trầm mặc hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Ngươi lui ra đi, để ta suy nghĩ thêm đã.”
A Thiên không nói thêm gì nữa. Dù sao lời khuyên cũng đã đưa ra, Thanh Thư có tiếp nhận hay không nàng cũng chẳng thể can thiệp.
Đề xuất Ngược Tâm: Nàng Đến, Tuyết Vô Ngân
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ