Đêm khuya, khi Phù Cảnh Hy trở về phủ, chàng liền bị Thanh Thư mắng cho một trận tơi bời.
Thanh Thư không vui mà trách móc: “Sao chàng lại nói với Phúc Ca Nhi rằng chỉ cần thi đậu là được? Đứa nhỏ cũng có lòng tự trọng, tuy lúc đó có thể giúp nó thả lỏng, nhưng khi bình tâm lại, nó sẽ cảm thấy chàng chẳng hề coi trọng nó.”
Phù Cảnh Hy cảm thấy rất oan ức, nhưng chàng không hề tranh luận mà chủ động nhận sai: “Là lỗi của ta, lúc ấy thấy nó căng thẳng quá nên mới nói vậy, không ngờ đứa nhỏ này lại suy nghĩ nhiều như thế.”
Thanh Thư cũng tự trách mình: “Cũng tại thiếp, ngày thường yêu cầu quá cao đối với Yểu Yểu mà lơ là cảm thụ của Phúc Ca Nhi.”
Phù Cảnh Hy mỉm cười an ủi: “Đó là vì Yểu Yểu lười biếng, phải nghiêm khắc mới thúc ép được con bé. May mà nàng đã trở về, bằng không với tâm thái này, Phúc Ca Nhi đi thi khó mà đạt kết quả tốt.”
Về văn sách, Phúc Ca Nhi không bằng Quách Quang Niên, thi từ cũng chẳng xuất sắc như Lan Trừng, nhưng các phương diện khác lại không hề thua kém hai người kia. Nếu vận khí tốt, giành vị trí đầu bảng cũng không phải là không thể, tiền đề là phải giữ vững được tâm tính. Nếu nôn nóng muốn chứng minh bản thân, e rằng sẽ dễ dàng phạm sai lầm.
Thanh Thư nói: “Chàng cứ yên tâm làm việc, Phúc Ca Nhi cứ giao cho thiếp.”
“Ta chỉ sợ nàng bận rộn quá không lo xuể.”
Thanh Thư mỉm cười: “Đợi Phúc Ca Nhi thi xong, thiếp sẽ quay lại Hộ bộ, nhưng chắc cũng chẳng ở lại đó lâu đâu.”
Phù Cảnh Hy cười khẽ: “Phía Hoàng hậu chưa hề để lộ chút phong thanh nào, e là trong thời gian ngắn, nha môn mới kia vẫn chưa thể thành lập ngay được.”
Rời khỏi Hộ bộ? Cũng phải xem Hoàng hậu có đồng ý hay không. Nhưng thấy Thanh Thư đang tràn đầy hứng khởi, chàng cũng không muốn nói ra điều làm nàng mất vui, cứ để nàng được hân hoan thêm một đêm.
Thanh Thư cười đáp: “Nếu để lộ ý định, mấy lão học cứu kia lại được dịp ầm ĩ. Chẳng thà trực tiếp định đoạt luôn, khiến họ không có cơ hội phản đối.”
Phù Cảnh Hy vừa nghe đã hiểu, hỏi lại: “Nàng muốn Nữ tử Giam sát ty cũng giống như Phi Ngư vệ, độc lập hoàn toàn với các nha môn khác sao?”
Thanh Thư quả thật có tính toán như vậy: “Đúng vậy, nếu đặt dưới danh nghĩa Quốc Tử Giám hay Hàn Lâm viện, sớm muộn gì những người đó cũng sẽ nhúng tay vào. Vì thế thiếp muốn Hoàng hậu trực tiếp quản hạt Nữ tử Giam sát ty, như vậy mới giữ được sự độc lập tuyệt đối.”
Phù Cảnh Hy cảm thấy điều này tiềm ẩn mầm họa rất lớn, chàng thẳng thắn nói: “Hiện tại Hoàng hậu nhiếp chính, quản hạt Giam sát ty thì không vấn đề gì. Nhưng tương lai, khi Hoàng hậu không còn nắm quyền, nàng ta có thể sẽ lợi dụng nơi đó để mưu cầu tư lợi.”
Thanh Thư cười bảo: “Dịch An thế nào cũng có thể quản trị thêm hai ba mươi năm nữa. Còn chuyện của hai ba mươi năm sau, xa vời quá, lúc đó tính sau vậy.”
Tương lai vốn dĩ không ai lường trước được, cứ làm tốt chuyện trước mắt là đủ rồi. Phù Cảnh Hy thấy nàng đã quyết, cũng không nói thêm gì nữa.
Phu thê hai người tẩy trần xong xuôi liền lên giường nghỉ ngơi. Tiểu biệt thắng tân hôn, sau một hồi triền miên thắm thiết, Thanh Thư tựa vào vai Phù Cảnh Hy, nhắc đến chuyện của Nhiếp Dận: “Lăng Đồng nói Nhiếp Dận thích con bé, Quách Vũ Văn cũng nói như vậy, thiếp thật sự sợ lại xuất hiện thêm người thứ ba.”
Phù Cảnh Hy nhíu mày: “Ta sẽ nói chuyện hẳn hoi với nó, bảo nó phải chú ý một chút.”
Thanh Thư ngẩn ra: “Chú ý cái gì?”
Phù Cảnh Hy đáp: “Bảo nó đừng có cười với người khác, tránh gây ra những hiểu lầm không đáng có.”
Thanh Thư cảm thấy thật vô lý: “Tại sao lại không được cười? Thiếp còn mong nó cười nhiều hơn một chút. Lúc nào cũng trưng bộ mặt lạnh lùng, cứ như ai cũng nợ tiền nó không bằng.”
Lời này nàng đã nói với Nhiếp Dận rất nhiều lần, nhưng đáng tiếc chẳng có tác dụng gì.
Phù Cảnh Hy giải thích: “Nó không thể cười được, hai cô nương kia chắc chắn là vô tình nhìn thấy nó cười nên mới nảy sinh tình ý lưu luyến như vậy.”
“Chàng nói cái gì vậy, ở nhà nó vẫn thường xuyên cười, có thấy chiêu mời đóa hoa đào nào đâu?”
Phù Cảnh Hy mỉm cười: “Điều đó chứng tỏ nàng quản gia có phương pháp, nha hoàn trong phủ đều là hạng người thông minh biết điều, không ai dám có ý đồ xấu.”
Dù bối cảnh của Nhiếp Dận khá phức tạp, nhưng hắn là học trò duy nhất của Phù Cảnh Hy, bản thân lại có tài học xuất chúng, tương lai muốn cưới một danh môn quý nữ không phải chuyện khó. Hơn nữa Thanh Thư vốn không thích chuyện thê thiếp, nếu đám nha hoàn dám có ý định trèo cao, kết cục duy nhất là bị đuổi khỏi Phù phủ.
Dù quy củ trong phủ nghiêm ngặt, nhưng các chủ tử đều rất hiền hòa, chưa từng tùy tiện đánh chửi hạ nhân, đến tuổi thành thân cũng sẽ tôn trọng ý nguyện của họ mà sắp xếp.
Thanh Thư cười nói: “Người không rõ lai lịch thiếp cũng chẳng dám dùng.”
Nha hoàn hầu hạ bên cạnh nàng và các con đều được tuyển chọn kỹ lưỡng. Nàng cũng đã hứa sau này sẽ để họ tự chọn gả trong phủ hay gả ra ngoài.
Phù Cảnh Hy gác lại chuyện này, chuyển sang chuyện khác: “Hôm nay Tống Bỉnh Quân lại đệ đơn xin từ quan, nhưng Hoàng hậu vẫn nén lại chưa phê chuẩn.”
“Lại nữa sao? Chẳng lẽ trước đó ông ta đã từng xin từ chức rồi?”
Phù Cảnh Hy ừ một tiếng: “Chuyện này trong thư không tiện nói rõ. Nhà họ Tống lại xảy ra chuyện rồi. Đích trưởng tôn của ông ta là Tống Văn Lực nửa tháng trước khi đến am Kính Nguyệt tìm lạc thú, đã bị một bà tử quét dọn trong am đâm chết.”
“Bà tử đó có thâm thù đại hận gì mà lại ra tay tàn độc như vậy?”
Nhắc đến chuyện này, Phù Cảnh Hy khẽ cười mỉa mai: “Tống Bỉnh Quân là một con cáo già, nhưng con cháu lại chẳng có ai di truyền được sự khôn ngoan và năng lực của ông ta. Tống Văn Lực bị giết không phải vì đã làm chuyện gì tày đình, mà là chịu tội thay cho kẻ khác.”
Sự việc vốn không quá phức tạp. Tống Văn Lực có một đám bạn xấu, trong đó thân thiết nhất với Từ Duy của phủ Vệ Quốc Công. Tống Văn Lực tuy háo sắc nhưng vì bị ông nội quản thúc nghiêm, nên có đi trêu hoa ghẹo nguyệt cũng phải lén lút. Nhưng Từ Duy kia lại là kẻ to gan lớn mật, năm ngoái khi đi du ngoạn đã đụng chết người, sau đó dùng quyền thế ép người ta rồi ném ra hai trăm lượng bạc để lấp liếm.
Nào ngờ kẻ bị đâm chết lại là đứa con độc nhất của người ta. Cha của người chết cầm tiền bồi thường rồi lấy cớ nối dõi tông đường mà hưu thê tái giá. Người phụ nữ kia vừa mất con lại mất chồng, không còn thiết sống nữa. Chẳng biết vì sao bà ta lại nhận nhầm kẻ thù, cứ ngỡ Tống Văn Lực mới là người đụng chết con mình.
Thanh Thư kinh ngạc hỏi: “Chuyện lớn như vậy sao có thể nhận nhầm được?”
Phù Cảnh Hy thản nhiên: “Lúc Từ Duy gây họa, Tống Văn Lực cũng có mặt ở đó. Còn việc vì sao nhận nhầm, đó không phải là trùng hợp, mà là có kẻ cố ý lừa gạt người phụ nữ đó. Kẻ đó là ai thì ta không rõ, nhưng chắc chắn là kẻ có thù với Tống Bỉnh Quân.”
Chàng cũng có thù với Tống Bỉnh Quân, nên bấy lâu nay vẫn âm thầm khích bác mối quan hệ giữa các chi trong Tống gia. Chiêu này tuy chậm nhưng hiệu quả rất tốt, các phòng của Tống gia hiện tại đang đấu đá đến mức như gà chọi. Nếu không có Tống Bỉnh Quân trấn áp, gia tộc này đã sớm sụp đổ.
Thanh Thư hỏi: “Ông ta có nghi ngờ chàng không?”
Phù Cảnh Hy không để tâm: “Chắc chắn là có, nhưng không phải do ta làm, ông ta có tra thế nào cũng vậy thôi.”
Thanh Thư bật cười: “Tống Văn Lực học hành không xong, cũng chẳng muốn vào nha môn làm việc, cả ngày chỉ biết chơi bời, tính tình lại nóng nảy. Tống Bỉnh Quân luôn coi hắn là phế vật, vốn chẳng hề yêu thích. Giờ chàng nói ông ta vì chuyện này mà lâm bệnh, chàng nghĩ thiếp sẽ tin sao?”
Phù Cảnh Hy khẽ cười: “Ta đã sai người cài cắm trong Tống gia tung tin đồn rằng chuyện này do Tam phòng một tay dàn xếp. Tam phòng đương nhiên không nhận, liền chỉ trích Nhị phòng làm, vì Tống Văn Lực chết thì Nhị phòng được lợi nhiều nhất. Cả nhà đại chiến một trận tơi bời, kết quả là khiến Tống Bỉnh Quân tức đến phát bệnh.”
Thanh Thư nghe xong, thầm nghĩ phu quân của mình quả thật cũng có những lúc tâm tư thật “xấu xa”.
Đề xuất Cổ Đại: Ác Nhân Oán Hận Số Mệnh Ta Viết, Buộc Phải Bày Quẻ Cứu Vãn Giang Sơn
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ