Giờ Dậu hai khắc, Thanh Thư sau khi thu xếp xong xuôi các sự vụ liền khởi hành về phủ.
Vừa bước ra khỏi phòng, nàng đã thấy trong viện, trên mặt đất cùng những tán cây đều đã phủ một lớp tuyết dày trắng xóa. Tuyết đã rơi liền ba ngày không dứt, những ngày qua nàng vẫn luôn lo lắng cho Thanh Loan sợ dọc đường gặp trắc trở, cũng may hôm nay muội ấy đã bình an đến kinh thành.
Trên các đại đạo ở kinh thành, tuyết không đọng quá sâu bởi sớm tối đều có người quét dọn. Tuy nhiên, vì tiết trời giá lạnh khiến mặt đường trơn trượt, xe ngựa di chuyển vô cùng chậm chạp.
Đoạn đường vốn chỉ mất một khắc, nay phải đi mất hơn hai khắc mới về đến cửa nhà.
Thanh Thư vốn dĩ rất vui mừng khi biết muội muội đã đến, nhưng vừa nhìn thấy Thanh Loan, nàng đã nhíu mày xót xa: “Sao muội lại gầy sọp đi đến nông nỗi này?”
Mới xa nhau từ tháng Bảy, vậy mà Thanh Loan trông héo hon thấy rõ.
Thanh Loan lắc đầu đáp: “Đều là do dọc đường bôn ba mệt nhọc, nghỉ ngơi bồi bổ một thời gian là ổn thôi. Ngược lại là tỷ tỷ, muội nghe nói tháng trước tỷ vừa trải qua một trận bạo bệnh.”
“Bệnh nặng gì chứ, đừng nghe người ta nói bừa, chỉ là phong hàn thông thường, uống vài thang thuốc là khỏi.”
Thanh Loan vẫn không khỏi lo lắng: “Lúc ở huyện Thái Phong, tỷ bị phong hàn chỉ cần một thang thuốc là đã đỡ hẳn, lần này nằm liệt giường mấy ngày mà còn bảo không sao.”
Thanh Thư mỉm cười, lại hỏi: “Lúc ấy là do quá mệt mỏi, giờ đã bình phục rồi. Sao chỉ thấy mỗi mình muội, Sơ Sơ đâu? Con bé còn đang nghỉ ngơi trong phòng sao?”
“Không, vừa nghe thấy Yểu Yểu tan học, con bé đã vội vàng chạy đi tìm tỷ tỷ rồi.”
Thanh Thư không khỏi kinh ngạc. Khi còn ở huyện Thái Phong, đứa trẻ này chưa bao giờ chủ động tìm gặp Yểu Yểu, thậm chí còn có ý né tránh, không ngờ xa cách mấy tháng, thái độ lại thay đổi lớn như vậy.
Thanh Loan thấy vẻ ngạc nhiên trên mặt tỷ tỷ, liền giải thích: “Đứa nhỏ này về quê cũ, chung đụng với đám trẻ nhà họ Đàm không được thuận hòa.” Có sự so sánh, mới thấy Yểu Yểu tốt biết bao nhiêu.
Thanh Thư lấy làm lạ, Sơ Sơ tuy có chút yếu đuối nhưng tính tình vốn hiền lành, ở nữ học Hà Trạch cũng có thể hòa đồng với chúng bạn, sao lại không hợp với các cô nương Đàm gia: “Vì sao lại thế?”
Nhắc đến chuyện này, Thanh Loan chỉ biết thở dài: “Tỷ còn nhớ chiết trâm Bạch Ngọc hình lá sen tỷ tặng Sơ Sơ ở huyện Thái Phong không? Con bé vô cùng yêu thích, nhưng khi về Hà Trạch lại bị mất rồi.”
Chiết trâm Bạch Ngọc đó vốn là đồ trang sức trong cung do Dịch An tặng nàng, không chỉ dùng loại ngọc Hòa Điền thượng hạng mà tay nghề chế tác cũng cực kỳ tinh xảo. Chiết trâm ấy Thanh Thư vốn rất thích nên mới mang theo đến huyện Thái Phong.
Lúc ấy thấy Sơ Sơ vừa nhìn đã mê mẩn, Thanh Thư liền hào phóng tặng cho con bé: “Món đồ quý giá như vậy, sao lại để mất được?”
Phải biết rằng chiết trâm ấy do ngự tượng trong cung làm ra, giá trị không nhỏ, không có vài trăm lượng bạc trắng thì chẳng thể nào mua nổi.
Thanh Loan kể: “Khi Sơ Sơ vừa đến Hà Trạch, rất nhiều cô nương trong tộc đến thăm hỏi, người ra kẻ vào tấp nập. Sơ Sơ và Đào Hoa đều sơ ý, mãi đến tận đêm khuya mới phát hiện ra trâm đã mất.”
Đây đâu phải là đánh mất, rõ ràng là bị trộm.
“Hôm đó người ra vào phòng con bé có đến mười mấy người, muốn tra cũng khó.”
“Đồ quý như thế, chỉ cần điều tra ắt sẽ có dấu vết.”
Thanh Loan lắc đầu: “Tỷ tỷ, tỷ cũng biết danh tiếng của muội ở Hà Trạch vốn chẳng tốt lành gì. Nếu rêu rao có người trộm đồ của Sơ Sơ rồi rầm rộ điều tra, người ta không chỉ nói muội cậy thế ép người, mà danh tiếng trong tộc sẽ càng thêm bại hoại.”
Nếu để người ngoài biết con gái Đàm gia làm kẻ cắp, sau này chuyện hôn sự của cả tộc đều sẽ bị ảnh hưởng.
Thanh Thư vốn quen xử lý án kiện, nàng nói: “Đến vật quý giá như vậy cũng dám lấy, kẻ này gan to bằng trời. Bên ngoài không tiện tra thì có thể âm thầm điều tra.”
Thanh Loan đáp: “Muội cũng có ý đó, nhưng không ngờ phu nhân tộc trưởng hay tin, bà ấy đến tìm muội nói rằng trong tộc chưa từng xảy ra chuyện như vậy, chắc chắn là Sơ Sơ không cẩn thận đánh rơi ở đâu đó. Lúc ấy Kinh Nghiệp và Đàm Kinh Khôi đang tranh cãi dữ dội, người trong tộc đều thiên vị hắn ta, Kinh Nghiệp vì tức quá mà sinh bệnh. Muội lúc ấy đầu tắt mặt tối, chuyện này cũng đành bỏ qua.”
Nàng dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Mất trâm cũng là một bài học cho Sơ Sơ, để con bé đừng quá tin người mà không có chút phòng bị nào như trước.”
Thanh Thư nghe thấy điều bất thường, hỏi: “Kinh Nghiệp và Đàm Kinh Khôi tranh chấp chuyện gì?”
Thanh Loan bất đắc dĩ đáp: “Chúng muội nhận được thư của đại tẩu, nói rằng phụ thân là do Đàm Kinh Khôi xô ngã mà chết. Nhưng khi về đến Hà Trạch, ai nấy đều khăng khăng phụ thân tự mình đứng không vững nên mới ngã chết. Kinh Nghiệp nổi giận ra tay đánh Đàm Kinh Khôi, náo đến chỗ tộc trưởng nhưng ai cũng chỉ trích Kinh Nghiệp.”
Đàm Kinh Nghiệp vốn tính tình cương trực, đã đánh Đàm Kinh Khôi ba trận ra trò, khiến hắn giờ thấy bóng dáng y là phải đi đường vòng.
Thanh Thư ngược lại hiểu rõ tâm tư người nhà họ Đàm: “Giết cha là tội lớn, Đàm Kinh Khôi lại có công danh Cử nhân, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì danh tiếng Đàm gia coi như tiêu tan, họ giúp nhau che đậy cũng là lẽ thường.”
Thanh Loan gật đầu: “Muội thì không sao, nhưng Kinh Nghiệp thì tức muốn nổ phổi. Tộc trưởng và các tộc lão đều ép chàng phải lấy đại cục gia tộc làm trọng, chàng có hận đến mấy cũng không thể làm lớn chuyện. Nhưng sau việc này, chàng đã hoàn toàn thất vọng về tông tộc.”
Tộc trưởng dùng danh tiếng và tiền đồ của gia tộc để trấn áp, Đàm Kinh Nghiệp tuy phải thỏa hiệp nhưng tâm đã không còn hướng về Đàm gia nữa.
Thanh Thư cảm thấy kỳ lạ: “Làm lớn chuyện quả thực không tốt cho Đàm gia, nhưng hoàn toàn có thể xử lý trong nội tộc mà! Như cữu cữu Vọng Minh năm xưa làm sai, cữu cữu Hướng Địch chẳng phải đã phạt ông ấy lên núi giữ mộ năm năm đó sao?”
Thực chất người bị hại chỉ cần một lời công đạo. Hướng Địch cữu cữu tuy không đưa người lên nha môn nhưng đã ban hình phạt nặng nhất trong tộc, đồng thời bồi thường thỏa đáng cho người bị hại, nhờ vậy mọi chuyện mới êm xuôi.
Thanh Loan thở dài: “Đàm Kinh Luân có quan hệ rất tốt với con trai cả của tộc trưởng, cả nhà họ đều nghiêng về phía hắn. Nhà muội ở Đàm gia vốn không có tiếng nói, cũng chẳng ai đứng ra bênh vực.”
Thanh Thư kinh ngạc: “Kinh Nghiệp là người có tiền đồ nhất trong thế hệ này, vậy mà cũng không có tiếng nói sao?”
Gia tộc dốc sức nuôi dưỡng nhân tài để sau này được báo đáp, hành động của Đàm gia khiến nàng khó hiểu. Đàm Kinh Nghiệp không chỉ là quan ngũ phẩm, mà sau lưng còn có nàng và Cảnh Hy, lẽ ra họ không nên chèn ép y mới phải.
Thanh Loan nói: “Kinh Nghiệp nói với muội rằng có lẽ Đàm Kinh Luân đã đem lại lợi lộc gì đó cho họ. Muội bảo chàng đi tra nhưng chàng không đồng ý.”
Thanh Thư hừ lạnh: “Thật là tầm nhìn hạn hẹp.”
Thanh Loan cũng bực bội: “Muội cũng đã thử hỏi đại tẩu, nhưng chị ấy cứ ấp úng che giấu, muội định cho người điều tra thì Kinh Nghiệp ngăn lại.”
“Vì sao?”
Thanh Loan cúi đầu: “Chàng nói dù có tra ra thì tộc trưởng và tộc lão vẫn sẽ bao che cho hắn, hơn nữa đại ca của chàng cũng có ý đó, chàng không thể đối đầu với cả tông tộc được.”
Nàng dừng lại một chút rồi tiếp: “Lần này Kinh Nghiệp thực sự đau lòng rồi. Chàng bảo muội đợi đến đầu xuân khi thời tiết ấm lên sẽ đưa các con về lại kinh thành.”
Trải qua chuyện lần này, Đàm Kinh Nghiệp đối với tông tộc cũng đã nguội lạnh, thậm chí còn xa cách với cả huynh trưởng. Chỉ là đường xá xa xôi, lũ trẻ còn nhỏ không tiện đi đường giữa trời đông giá rét, lại thêm đại tang của lão gia tử chưa qua trăm ngày, nên bọn họ mới tạm thời ở lại.
Đề xuất Hiện Đại: Bà Nội Tôi Là Người Nhẹ Dạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ