Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 2552: Phiền muộn Phù Cảnh Hy

Tiểu Du lưu lại Phù phủ dùng bữa trưa, trên bàn bày ra phân nửa là thức ăn chay, phân nửa là món mặn. Thanh Thư chỉ gắp những món thanh đạm, tuyệt nhiên không chạm đũa vào món mặn nào.

Thấy chướng mắt, Tiểu Du gắp một miếng cánh gà định bỏ vào bát cho nàng, nhưng Thanh Thư đã nhanh tay bưng bát tránh đi.

Tiểu Du bất đắc dĩ nói: “Ngươi đừng có cố chấp như vậy được không? Chỉ cần chúng ta ở đây không ai nói ra, người ngoài làm sao biết được ngươi có dùng món mặn hay không chứ!”

Thanh Thư chậm rãi đáp lời: “Gạt được người khác chứ chẳng thể dối được lòng mình. Vả lại nửa năm qua đều đã giữ gìn như thế, nếu giờ đây phá giới thì công sức bấy lâu chẳng phải đổ sông đổ biển sao.”

Yểu Yểu cũng lên tiếng: “Du di à, tính tình mẹ con người còn không rõ sao, chuyện gì đã quyết thì tám cỗ xe bò cũng đừng hòng kéo lại. Con đã khuyên nhủ bao lần mà có được đâu, người cũng đừng phí lời nữa.”

Thấy khuyên bảo cũng vô ích, Tiểu Du đành thôi không nhắc đến chuyện đó nữa.

Sau khi dùng xong bữa trưa, Tiểu Du kéo Thanh Thư ra vườn hoa tản bộ, vừa đi vừa tâm sự: “Những ngày qua có biết bao nhiêu người tìm đến ta nhờ vả, muốn đưa con cái trong nhà vào Văn Hoa Đường học tập vào năm tới. Ta vừa nói đến chuyện phải qua khảo hạch, bọn họ liền ấp úng, chỉ bảo rằng đứa trẻ có năng khiếu. Năng khiếu thì cũng phải có chút học thức căn bản chứ, nếu kém cỏi quá mà vẫn thu nhận thì chẳng khác nào làm hạ thấp thanh danh của Văn Hoa Đường sao.”

“Cứ việc từ chối là được.”

“Ta thì đã từ chối rồi, nhưng bọn họ cứ tìm đến mẫu thân ta. Mẫu thân ta tuổi tác càng lớn thì lòng dạ càng mềm yếu, bị bọn họ cầu xin vài câu là đã mủi lòng. Ta mà không đồng ý thì bà lại bên tai càm ràm mãi không thôi, thật khiến ta phiền chết đi được.”

Thanh Thư nghe giọng điệu của nàng ấy thì biết tâm ý đã có chút lay chuyển, liền không chút do dự mà nói: “Nếu không xoay xuyển được ý của Kỳ lão phu nhân thì cứ đáp ứng bọn họ đi.”

Tiểu Du kinh ngạc vô cùng, bởi nàng biết Thanh Thư vốn là người nguyên tắc nhất.

Thanh Thư thong thả giải thích: “Cữu mẫu ta biết quan hệ giữa hai chúng ta, cũng muốn đưa con gái bà là Giai Hân vào Văn Hoa Đường, nhưng ta đã không đồng ý.”

“Biết rõ đứa trẻ không theo kịp tiến độ của các học sinh khác mà vẫn ép vào, đó chính là hại nó. Ngươi cứ đem lợi hại phân tích rõ ràng với bọn họ, nếu họ vẫn khăng khăng muốn vào thì cứ cho vào, đợi đến khi ba lần thi không đạt thì buộc phải thôi học.”

Tiểu Du có chút không đành lòng: “Chuyện này một khi đã bị thôi học thì danh tiếng của đứa trẻ coi như tiêu tan.”

Trừ phi là gặp phải biến cố bất ngờ, bằng không nếu bị đuổi học, người đời sẽ hoài nghi về năng lực lẫn phẩm hạnh của nữ tử đó, sau này rất khó tìm được mối hôn sự môn đăng hộ đối.

Thanh Thư đạm nhiên đáp: “Thế nên ngoài việc nói rõ với cha mẹ chúng, còn phải đem hậu quả này nói cho chính đứa trẻ biết. Nếu bản thân nó vẫn nhất quyết muốn vào, thì sau này có bị thôi học cũng chẳng trách được ai.”

“Dẫu sao cũng chỉ là những đứa trẻ.”

Thanh Thư lắc đầu: “Tiểu Du, tám chín tuổi đã là tuổi biết suy nghĩ rồi. Đúng rồi, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, nếu ngươi vì lòng trắc ẩn mà mở cửa sau, thì cái ghế Sơn trưởng này ngươi cũng đừng hòng ngồi vững.”

Tiểu Du giật mình quay sang nhìn nàng.

“Ngươi phải hiểu rằng, Dịch An và ta đều muốn có thêm nhiều nữ tử dấn thân vào chốn quan trường. Văn Hoa Đường là nơi quy tụ phân nửa những cô nương thông tuệ nhất thiên hạ, sau này nàng ấy chắc chắn sẽ tuyển chọn nhân tài từ đó. Nếu ngươi dám làm chuyện gian dối, dù tình cảm giữa hai người có tốt đến mấy, Dịch An nhất định cũng sẽ bãi miễn chức vị của ngươi.”

Sắc mặt Tiểu Du hơi cứng lại. Từ khi Văn Hoa Đường thành lập đến nay, các đời Sơn trưởng đều là tự mình lui nghỉ chứ chưa từng có ai bị bãi miễn, nàng không muốn mình trở thành người đầu tiên chịu nỗi nhục nhã đó.

Nghĩ đến đây, Tiểu Du nghiêm túc nói: “Ngươi yên tâm, muốn vào Văn Hoa Đường thì phải qua thi cử, bất kể là ai cũng không có ngoại lệ.”

Không làm Sơn trưởng là chuyện nhỏ, nhưng nếu bị bãi miễn thì thật quá mất mặt, sau này nàng còn mặt mũi nào mà ra ngoài gặp ai nữa.

Thanh Thư gật đầu tán thành: “Phải như thế mới đúng.”

Hai người đi đến dưới gốc cây hải đường rồi ngồi xuống, Thanh Thư hỏi: “Sáng mai ta định đến vấn an Đại trưởng công chúa, không biết có thuận tiện hay không?”

“Thuận tiện, quá thuận tiện ấy chứ. Tổ mẫu ta mà thấy ngươi đến chắc chắn sẽ vui mừng lắm.”

Nhắc đến Đại trưởng công chúa, gương mặt Tiểu Du rạng rỡ hẳn lên: “Tổ mẫu ta bây giờ mỗi ngày chỉ vui thú cỏ cây, trêu chim thưởng hoa, cuộc sống thanh thản vô cùng. Sau này già rồi, ta cũng chỉ mong được như bà.”

Thanh Thư cũng rất khâm phục Đại trưởng công chúa, năm đó sau khi buông bỏ quyền lực liền không màng thế sự nữa. Quan trọng hơn là chuyện của Anh Quốc công phủ bà cũng chưa từng nhúng tay, dù có náo loạn đến trời bà cũng chẳng bận tâm.

Thanh Thư khẽ cười: “Ngươi mà muốn được như Đại trưởng công chúa thì e là phải tu lại từ đầu.”

“Ngươi nói vậy là ý gì?”

Thanh Thư không chút khách khí mà đáp: “Ngươi có thể giống như bà, sau này già rồi mặc kệ chuyện của con cháu sao? Dù bọn chúng có cầu xin trước mặt, ngươi cũng có thể ngó lơ được không?”

Với tính cách của Tiểu Du thì tuyệt đối không làm được, thế nên sau này nàng chỉ có thể là kiếp lao lực lo toan cho con cháu. Tuy nhiên, hầu hết các bậc trưởng bối đều như vậy, người có thể rộng mở tâm hồn như Đại trưởng công chúa thật sự rất hiếm. Có lẽ nhờ nhìn thấu hồng trần nên dù đã gần tám mươi, thân thể bà vẫn còn rất dẻo dai.

Tiểu Du nghe vậy thì á khẩu không trả lời được.

Thanh Thư cười nói tiếp: “Đầu xuân năm sau là đại thọ tám mươi của Đại trưởng công chúa rồi, lễ vật mừng thọ này ngươi phải chuẩn bị cho thật chu đáo đấy.”

Ngay cả nàng cũng đã bắt đầu phải suy tính dần về món quà mừng thọ này.

Tiểu Du hớn hở: “Ta đã đang chuẩn bị rồi. Có điều tổ mẫu ta ngại ồn ào nên không muốn tổ chức lớn, chỉ bảo người trong nhà ăn bữa cơm là được, cũng không biết cha mẹ ta có thuyết phục được bà hay không.”

Thanh Thư bật cười: “Bá phụ bá mẫu chắc chắn không thuyết phục được bà đâu, nhưng nếu là Hoàng thượng và Hoàng hậu ra mặt thì họa may mới có khả năng.”

Tiểu Du lắc đầu: “Đại thọ tám mươi tuổi là dịp hiếm có, cha mẹ ta nhất định sẽ cố gắng thuyết phục. Nếu thật sự không được, ta sẽ vào cung nhờ Hoàng hậu nương nương giúp một tay.”

Hai người hàn huyên thêm gần nửa canh giờ thì Thanh Thư bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài. Nàng vốn có thói quen ngủ trưa, cứ đến giờ mà không được nghỉ ngơi là tinh thần lại uể oải. Thế nên dù bận rộn đến mấy, nàng vẫn phải chợp mắt một lát.

Tiểu Du thấy nàng đã buồn ngủ ríu cả mắt, liền giục nàng đi nghỉ rồi mình cũng cáo từ ra về.

Sau giấc ngủ trưa, Thanh Thư đưa hai đứa trẻ đến Trấn Quốc công phủ một chuyến, nhưng đến nơi mới hay Ô phu nhân đã đi Linh Sơn tự dâng hương từ sớm. Lão Quốc công cũng đi cùng, trong phủ hiện giờ chỉ còn Thái phu nhân và Dạ Ca Nhi.

Trí nhớ của Thái phu nhân ngày càng sa sút, thấy Thanh Thư đến mà bà cũng chẳng nhận ra là ai.

Bà tử thân cận bên cạnh thở dài: “Nhị cô nãi nãi đừng trách, lão tổ tông từ tháng ba trở đi chỉ còn nhớ rõ lão Quốc công, phu nhân và mấy lão bộc trong phủ. Thế hệ trẻ tuổi bà đều quên hết cả rồi, ngay cả Dạ thiếu gia bà cũng không nhận ra nữa.”

Thanh Thư nghe mà lòng chua xót, nhưng vẫn kiên nhẫn ngồi lại trò chuyện cùng Thái phu nhân. Gọi là trò chuyện, nhưng thực chất chỉ là nghe bà kể về những chuyện từ thời còn trẻ.

Khi rời khỏi Quốc công phủ, lòng Thanh Thư vẫn nặng trĩu. Đời người ai rồi cũng phải già đi, chẳng biết sau này khi về già nàng sẽ ra sao. Nếu đến cả người thân cũng không nhận ra, nàng thà rằng chẳng cần sống thọ làm chi.

Trở về phủ không lâu thì Phù Cảnh Hy cũng vừa lúc về tới. Vừa thấy Thanh Thư, câu đầu tiên hắn hỏi là: “Nghe nói mấy ngày nữa nàng định trở lại nha môn làm việc?”

Thanh Thư gật đầu: “Phải, sao chàng lại biết chuyện này?”

“Nàng đừng quản làm sao ta biết, nàng vẫn đang trong thời gian để tang cơ mà, sao có thể quay lại làm việc được?”

Thanh Thư có chút bất đắc dĩ: “Không phải ta muốn đáp ứng, mà là Hoàng đế muốn ta phục chức, lẽ nào ta có thể khước từ?”

Kháng chỉ bất tuân, nhẹ thì mất chức, nặng thì phải vào đại lao.

Phù Cảnh Hy buồn bực vô cùng, hắn vốn định sau tháng này sẽ xin nghỉ ngơi nửa tháng, giờ Thanh Thư đi làm lại thì việc hắn xin nghỉ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Thật là tính toán trăm bề, đề phòng Hoàng hậu nhưng lại không canh chừng được Hoàng đế, đúng là một nước cờ sai lầm.

Đề xuất Điền Văn: Nhật Ký Tật Khống
Quay lại truyện Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
BÌNH LUẬN
Luna
Luna

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện