Thẩm Trạm bị treo trên cành cây suốt một đêm dài. Ban đầu hắn còn ra sức gào thét, nhưng đáng tiếc là dù cổ họng có bỏng rát như lửa đốt cũng chẳng một ai xuất hiện cứu giúp. Một đêm này đối với hắn còn dài đằng đẵng hơn cả ba mươi mốt năm cuộc đời cộng lại, từ căm hận tột cùng chuyển dần sang sợ hãi run rẩy.
Cố lão phu nhân sau khi tỉnh giấc, nghe chuyện liền hỏi Thanh Thư: “Con đem Thẩm Trạm treo lên cây làm gì thế?”
Bà vốn tưởng vì chuyện hôm qua mà Thanh Thư trong cơn tức giận đã ra tay để trút giận thay bà, nhưng nếu làm vậy e là không hay cho thanh danh của nàng.
Thanh Thư điềm nhiên đáp: “Bà ngoại chẳng phải không muốn thấy mặt hắn sao? Trải qua một đêm giày vò này, hắn sẽ chẳng còn sức mà bám theo chúng ta được nữa.”
Còn việc hắn có thể tham gia tang lễ của Cố Nhàn hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào việc thân thể hắn có đủ cứng cỏi để vượt qua trận hành hạ này hay không.
Dù chán ghét Thẩm Trạm đến cực điểm, Cố lão phu nhân vẫn không muốn Thanh Thư vì hạng người như hắn mà mang tiếng xấu: “Không thích hắn thì sau này đừng để hắn xuất hiện trước mặt là được, hà tất phải vì hạng người đó mà làm tổn hại thanh danh của mình. Thật không đáng chút nào.”
“Bà ngoại yên tâm, sẽ không đâu ạ.”
Đêm qua nàng đã sai người đánh tiếng ra ngoài, nói rằng Thẩm Trạm vì bất kính với vong linh Cố Nhàn nên mới bị giáo huấn. Với lý do chính đáng ấy, lại thêm việc Thẩm Trạm chỉ chịu chút đau đớn ngoài da chứ chưa mất mạng, sẽ chẳng ai dám đứng ra đòi công bằng cho hắn.
Cố lão phu nhân thấy thần sắc nàng vẫn bình thản như thường thì gật đầu nói: “Con vốn là đứa trẻ có chủ kiến, ta cũng không hỏi thêm nữa.”
Dùng xong điểm tâm, đoàn người lại tiếp tục lên đường, lúc này Thẩm Trạm mới được thả xuống.
Vừa nhìn thấy Thẩm Đào, hắn liền khóc lóc thảm thiết: “Đại ca, Lâm Thanh Thư thật quá khinh người! Đại ca, cha đâu rồi? Cha lẽ nào cứ đứng nhìn nàng ta sỉ nhục đệ như vậy mà không quản sao?”
Thẩm Đào cũng có chút không vui, trầm giọng nói: “A Trạm, mẫu thân đã mất, vì sao đệ còn nói những lời mạo phạm trước mặt Thanh Thư làm gì?”
“Đệ không có! Là Lâm Thanh Thư ngậm máu phun người, vu khống cho đệ!”
Thẩm Đào bán tín bán nghi hỏi lại: “Đệ thật sự không nói gì?”
Thẩm Trạm vừa tức vừa vội, thề thốt om sòm: “Đương nhiên là thật! Nếu đệ có nửa câu gian dối, nguyện kiếp sau đầu thai làm kẻ ăn mày!”
Thực chất, Thanh Thư không hề vu khống hắn. Nếu đêm qua để mặc hắn mắng nhiếc, e là cả ba mẹ con nàng đều bị hắn thóa mạ không ra gì.
Thẩm Đào nghe vậy thì lòng vẫn còn nửa tin nửa ngờ.
Thẩm Trạm nghiến răng nghiến lợi nói: “Đại ca, đệ đã nói nữ nhân này chẳng phải hạng tốt lành gì, vậy mà huynh cứ hết lòng giúp đỡ. Giờ thì huynh đã thấy rõ bộ mặt thật của nàng ta chưa?”
Thấy Thẩm Đào lộ vẻ dao động, Quan Ca nhi nãy giờ im lặng mới không nhịn được mà cất lời: “Thúc thúc, tôn nhi nói câu này có thể hơi khó nghe, nhưng Đại cô muốn dẫm chết thúc cũng dễ dàng như dẫm chết một con kiến vậy. Việc người chỉ treo thúc lên cây mà không đánh một trận ra trò, hoàn toàn là nể mặt tổ phụ đấy.”
Thẩm Trạm nếu không vì toàn thân đau nhức không dậy nổi, chắc chắn đã lao vào đánh Quan Ca nhi một trận: “Nữ nhân đó cho ngươi lợi lộc gì mà ngươi lại hết lòng bênh vực nàng ta như thế?”
“Thúc thúc, tôn nhi không bênh vực ai, tôn nhi chỉ nói sự thật thôi.”
Gia nhân của Thẩm Đào từ bên ngoài bước vào báo: “Đại gia, chúng ta phải khởi hành thôi, lão gia đã sai người đến giục rồi.”
Thẩm Trạm nghe vậy liền hoảng hốt: “Khởi hành ư? Vậy còn ta thì sao?”
Quan Ca nhi lạnh lùng đáp: “Tổ phụ nói thúc hãy ở lại đây tẩm bổ thân thể, khi nào khỏe hẳn thì đuổi theo sau.”
Đoàn linh cữu di chuyển rất chậm, Thẩm Trạm dù đi xe ngựa vẫn có thể bắt kịp trước khi về đến huyện Thái Phong. Vấn đề chỉ là hắn có muốn đi hay không mà thôi.
Cố lão phu nhân vốn không muốn Thẩm Trạm dự tang lễ, mà bản thân hắn cũng chẳng thiết tha gì chuyến đi này, chẳng qua vì thê tử khuyên nhủ mãi nên mới miễn cưỡng đi theo. Ngờ đâu lặn lội nửa tháng trời, mông chưa kịp ấm chỗ đã nghe tin phải đưa linh cữu về Thái Phong, hắn tức đến suýt ngất. Chính vì lòng đầy oán hận nên khi nhìn thấy Thanh Thư, hắn mới buông lời cay độc như vậy.
Hai cha con bước ra khỏi viện, Quan Ca nhi nói: “Cha, Thái ngoại tổ mẫu vì chuyện của tổ mẫu mà chán ghét chúng ta, chúng ta cần phải sớm tính toán cho tương lai.”
“Tính toán gì chứ, chẳng phải vẫn còn tổ phụ của con đó sao!”
Quan Ca nhi trầm mặc một lúc rồi khẽ thở dài: “Tổ phụ tuổi tác đã cao, không thể chịu nổi lao lực mãi được.”
Hắn còn một điều chưa nói ra, đó là một khi Thẩm Thiếu Chu không còn, Cố gia và hai vị cô cô chắc chắn sẽ không còn qua lại với họ nữa. Không có chỗ dựa, kiếm được càng nhiều tiền thì càng nguy hiểm. Thân thể tổ phụ đã không còn như xưa, phải tìm đường lui sớm mới ổn.
Thẩm Đào ừ hử đáp lời: “Quan nhi, con hãy dốc lòng đèn sách. Tương lai Thẩm gia có thể đổi đời hay không, đều trông cậy vào con cả.”
Cha không làm được thì con gánh vác, dù sao Thẩm Đào cũng tự biết mình không thể là trụ cột gia đình.
Thanh Loan vừa thức dậy đã nghe chuyện Thẩm Trạm bị phạt, nhưng vì phải hầu hạ Cố lão phu nhân nên nàng đành nén lòng. Mãi đến khi lên xe ngựa, nàng mới tìm đến ngồi cùng Thanh Thư.
Vừa yên vị, Thanh Loan đã hào hứng hỏi: “Tỷ tỷ, đêm qua tỷ thật sự treo hắn lên cây đại thụ sao?”
“Phải, treo suốt một đêm.”
Gió đêm vùng thôn dã rất lạnh, bị treo như thế chắc chắn sẽ nhiễm lạnh mà đổ bệnh một trận ra trò.
Thanh Loan vui mừng khôn xiết: “Tỷ tỷ, sao đêm qua không báo cho muội một tiếng? Nếu biết, muội nhất định sẽ quất cho hắn vài roi để trả mối thù năm xưa.”
“Đã trôi qua hơn hai mươi năm rồi, sao muội vẫn còn để tâm như vậy?”
Thanh Loan lắc đầu, ánh mắt thoáng hiện vẻ u tối: “Không quên được, cả đời này cũng không quên được.”
Năm đó nếu Thanh Thư không đón nàng lên kinh thành mà để nàng ở lại Thẩm gia, cuộc đời nàng hẳn đã bị hủy hoại hoàn toàn. Nàng luôn khao khát báo thù, nhưng trước đây không đủ khả năng, sau này có năng lực lại ngại thanh danh mà chẳng dám động thủ.
Thanh Thư biết bóng ma năm xưa quá lớn, Thanh Loan có thể vượt qua được đã là một sự may mắn, bởi có không ít người cả đời cũng không thoát ra nổi.
Nàng khuyên nhủ: “Đã là mẹ của ba đứa trẻ rồi, còn cứ nhớ mãi chuyện cũ làm gì? Thay vì thế, muội hãy ghi lại những chuyện thú vị của các con, chờ chúng lớn lên rồi kể cho chúng nghe.”
Thanh Loan mỉm cười: “Muội cũng không cố ý nghĩ đến, chỉ là mỗi khi nghe tên hắn, những ký ức năm ấy lại không tự chủ được mà hiện về.”
“Sau này sẽ không có ai nhắc tên hắn trước mặt muội nữa đâu.”
“Được vậy thì tốt quá.”
Trò chuyện xong chuyện của Thẩm Trạm, Thanh Loan lại kể về Cố lão phu nhân: “Đêm qua bà ngoại thức nửa đêm kể cho muội nghe chuyện của nương lúc nhỏ. Bà tuy ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng lúc nào cũng nhớ nương khôn nguôi.”
Điều này hoàn toàn nằm trong dự liệu của Thanh Thư.
Hai người trò chuyện một lát thì Thanh Loan quay về xe của Cố lão phu nhân. Nàng vừa đi không lâu, Yểu Yểu đã lẻn vào. Cô bé nằm dài trên xe, cảm thán: “Nương, vẫn là chỗ của người thoải mái nhất.”
“Con có thể chọn cưỡi ngựa mà.”
Yểu Yểu dứt khoát từ chối: “Con không muốn cưỡi ngựa đâu, vừa phải hít bụi bặm, vừa bị mài đau cả đùi.”
Thanh Thư quá hiểu tính con gái mình, chuyện sợ bụi hay đau đùi chỉ là cái cớ, thực chất là nàng lười biếng mà thôi. Nàng cố ý trêu: “Nếu học xong mà không dùng đến thì lúc trước chẳng thà đừng học, đỡ tốn công tốn sức.”
“Giờ không dùng nhưng sau này chắc chắn sẽ có lúc cần. Nương, đừng mắng con nữa, con muốn ngủ một lát.”
Đêm qua căn phòng Yểu Yểu ở có mùi ẩm mốc, giường lại nhỏ hẹp khiến nàng trằn trọc mãi. Đến gần sáng mới chợp mắt được thì lại vì tư thế ngủ quá “phóng khoáng” mà ngã lăn xuống đất. May mà lúc đó không có nha hoàn nào thấy, nếu không nàng chẳng còn mặt mũi nào nữa.
Đề xuất Hiện Đại: Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ