Từ kinh đô tiến vào bãi săn hoàng gia tại Tây Sơn, Vân Trinh luôn được Hoàng đế mang theo bên mình không rời nửa bước, ngay cả khi đêm xuống nghỉ ngơi cũng được kề cận bên long giá. Việc này tuy mang lại sự an toàn tuyệt đối, nhưng trong lòng Vân Trinh lại cảm thấy mất đi đôi phần tự do phóng khoáng của tuổi trẻ.
Đến ngày thứ mười, Vân Trinh ngập ngừng giây lát rồi mới đánh bạo thưa với Hoàng đế: “Phụ hoàng, nhi thần đã hứa với mẫu hậu sẽ tự tay săn mấy tấm da thú mang về làm quà. Phụ hoàng, nhi thần muốn được tự mình vào rừng săn bắn một phen.”
Hoàng đế nghe vậy liền mỉm cười chuẩn tấu, nhưng Người vẫn không quên hạ lệnh cho Phù Cảnh Hy đi cùng. Phù Cảnh Hy vốn là người võ nghệ cao cường, hành sự lại vô cùng chu toàn cẩn trọng, có hắn hộ giá bên cạnh thì dù có chuyện gì xảy ra cũng chẳng đáng lo ngại.
Vân Trinh đương nhiên không có ý kiến gì. Cậu hiểu rõ nếu không có Phù Cảnh Hy thì cũng sẽ có kẻ khác đi theo, mà Phù Cảnh Hy vốn là người quen thuộc, lại có bản lĩnh phi phàm, đi cùng hắn chẳng phải càng thêm an tâm hay sao.
“Giá!”
Vân Trinh hưng phấn thúc mạnh vào bụng ngựa, con chiến mã hí vang một tiếng rồi lao vút đi. Chẳng mấy chốc, bóng dáng cậu cùng đám bằng hữu nhỏ tuổi đã mất hút sau những tán cây, rời khỏi tầm mắt của Hoàng đế.
Sơn lâm hiểm trở, dốc cao dựng đứng, lại thêm việc đường mòn mới mở còn hẹp và đầy sỏi đá nên hành trình chẳng mấy dễ dàng. Đám thiếu niên cưỡi ngựa len lỏi giữa rừng già, không ít lần bị cành cây khô hay bụi gai cào trúng, tốc độ cũng vì thế mà chậm lại đáng kể.
Đột nhiên, Đồ Thước chỉ tay về phía lùm cây cách đó không xa, khẽ reo lên: “Thái tử điện hạ, Người nhìn xem, là một con thỏ!”
Vừa trông thấy con mồi, Vân Trinh lập tức rút tên đặt lên cung, nhắm bắn. Đáng tiếc thay, mũi tên lại đi chệch hướng, cắm phập vào bụi cỏ dại, còn con thỏ tinh khôn đã sớm biến mất không để lại dấu vết.
Vân Trinh thoáng chút thất vọng, nhưng rất nhanh sau đó cậu đã lấy lại tinh thần. Mẫu hậu thường dạy rằng thất bại chính là mẹ của thành công, lần này không được thì lần sau cố gắng hơn là được.
Đi thêm một đoạn ngắn, Đới Nguyên Hoan lại hưng phấn chỉ lên ngọn cây cao: “Thái tử điện hạ, trên cây có hai con khỉ kìa!”
Tiếng hô hoán quá lớn đã làm kinh động đến hai con khỉ đang mải mê ăn trái cây. Tuy nhiên, chúng chỉ lười biếng liếc nhìn đoàn người Vân Trinh một cái rồi lại thản nhiên tựa vào cành cây tiếp tục thưởng thức bữa ăn của mình.
Lương Quân thấy lạ bèn hỏi: “Điện hạ, sao chúng lại chẳng hề sợ hãi chúng ta vậy?”
Vân Trinh cũng không rõ nguyên do, những người khác lại càng mù tịt. Cuối cùng, chính Phù Cảnh Hy đã lên tiếng giải đáp. Thì ra thế nhân đều cho rằng loài khỉ là loài vật có linh tính, nên khi đi săn thường sẽ tránh không hạ sát chúng. Hai con khỉ này chắc hẳn đã quá quen với cảnh người qua lại mà không gặp nguy hiểm, nên mới giữ được vẻ điềm nhiên như thế.
Thấy mọi người không có ý định săn khỉ, Vân Trinh cũng không muốn phá vỡ quy tắc ấy, đoàn người lại tiếp tục tiến sâu vào trong rừng.
Chừng tàn một nén nhang sau, họ bắt gặp hai con gà rừng. Vân Trinh lại cầm lấy cung tiễn, những người xung quanh đều nín thở dõi theo.
Vân Trinh liên tiếp bắn ra hai mũi tên, một mũi trượt dài, mũi còn lại may mắn trúng đích. Con gà rừng không bị thương sợ hãi tung cánh bay mất.
Đới Nguyên Hoan reo hò không ngớt: “Điện hạ, Người bắn trúng rồi!”
Lời chưa dứt, con gà rừng bị trúng tên kia bỗng giãy giụa vỗ cánh mấy cái rồi lại đột ngột bay vút lên, trong nháy mắt đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Lương Quân vội vã xuống ngựa chạy đến nhặt, nhưng nơi đó chỉ còn sót lại một túm lông gà xơ xác.
Mãi đến tận giữa trưa mà vẫn chưa săn được con thú nào, cả đoàn người đều đã mệt lử.
Phù Cảnh Hy ra hiệu cho mọi người dừng lại nghỉ ngơi. Vân Trinh ngồi phịch xuống đất, cầm bình nước uống một ngụm lớn rồi quay sang hỏi: “Dượng, tiễn thuật của nhi thần ngay cả Vệ thống lĩnh cũng hết lời khen ngợi, tại sao hôm nay lại không săn được con mồi nào?”
Phù Cảnh Hy mỉm cười ôn hòa đáp: “Khi cháu luyện tập, bia ngắm là vật chết, còn những dã thú này đều là vật sống. Hơn nữa, cháu chưa có kinh nghiệm thực chiến nên việc không săn được cũng là lẽ thường tình.”
Động vật luôn chuyển động, người thợ săn phải tính toán được hướng di chuyển và thời điểm ra tay trong chớp mắt, nếu không thì mãi mãi cũng chẳng thể chạm đến con mồi.
Vân Trinh khẩn khoản: “Dượng, người dạy cho nhi thần chút kỹ xảo đi!”
Phù Cảnh Hy gật đầu đồng ý, bắt đầu tận tình truyền dạy cho cậu những bí quyết săn bắn quý giá.
Sau khi dùng xong lương khô, họ lại tiếp tục lên đường. Lần này, cả nhóm phát hiện ra một con hươu rừng. Vân Trinh không vội ra tay mà quay sang nhìn Phù Cảnh Hy đầy kỳ vọng.
Phù Cảnh Hy quan sát khoảng cách một lát, rồi bất ngờ quất mạnh roi ngựa. Con chiến mã hí vang, lao nhanh như chớp về phía con hươu.
Động tác mạnh mẽ ấy làm kinh động cả khu rừng, con hươu hoảng sợ bỏ chạy thục mạng. Thế nhưng tốc độ của nó sao nhanh bằng mũi tên của Phù Cảnh Hy. Con hươu chạy thêm được vài bước thì đổ gục xuống đất, không còn hơi thở.
Nhìn con mồi nằm im lìm, Vân Trinh trầm trồ thán phục: “Dượng, người thật là lợi hại!”
Phù Cảnh Hy lại lắc đầu khiêm tốn: “Thuật bắn cung của ta chỉ có thể coi là bình thường thôi. Những bậc cao thủ thực sự phải kể đến Hoàng hậu nương nương hay lão quốc công. Nếu là họ ra tay, con hươu này sẽ mất mạng ngay tại chỗ chứ không thể chạy xa được như vậy.”
Bàn về chuyện săn bắn, lão quốc công và Ô Dịch An mới thực sự là những bậc thầy. Năm xưa ở Đồng thành, họ thường xuyên vào rừng săn bắn nên kinh nghiệm vô cùng phong phú, không giống như hắn, đây cũng là lần đầu tiên thực sự đi săn nghiêm túc, những lần trước chẳng qua chỉ là vui chơi qua loa.
Vân Trinh cười nói: “Thật tiếc là mẫu hậu phải ở lại chăm sóc tam đệ và muội muội nên không thể đến đây. Chờ lần sau, nhi thần nhất định sẽ xin người chỉ dạy.”
Thiếu niên thường luôn ngưỡng mộ những bậc anh hùng. Dịch An không chỉ tinh thông kiếm thuật mà võ công cũng vô cùng cao cường, nên hai vị hoàng tử đều đặc biệt sùng bái bà.
Thời gian sau đó, Phù Cảnh Hy đem những kinh nghiệm xương máu tích lũy được truyền dạy hết cho Thái tử cùng đám thiếu niên. Khi lại một lần nữa bắt gặp gà rừng, Vân Trinh lặng lẽ xuống ngựa, thận trọng lẻn đến gần.
Phù Cảnh Hy không ngăn cản, chỉ lẳng lặng theo sát phía sau để bảo vệ.
“Vút!” một tiếng, mũi tên xé gió lao thẳng vào một con gà rừng. Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, Vân Trinh vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy tới để kiểm tra thành quả.
Do quá hấp tấp, cậu không chú ý dưới chân nên bị một sợi dây leo vướng phải, ngã nhào một cú đau điếng. Đồ Thước hốt hoảng chạy lại đỡ cậu dậy, thấy trên mặt Vân Trinh có vết máu thì sợ đến tái mặt: “Điện hạ, mặt của Người bị thương rồi!”
Vân Trinh cũng cảm thấy mặt mình đau rát, lo lắng hỏi: “Vết thương có nặng lắm không?”
Phù Cảnh Hy tiến lại kiểm tra, đôi mày hơi nhíu lại: “Bị cành cây quẹt trúng, vết thương hơi sâu một chút, để ta bôi thuốc cho cháu.”
Ngã một cú mà cũng có thể khiến mặt bị thương, vận khí này quả thực khiến người ta không biết nói gì hơn.
Sau khi bôi thuốc xong, Vân Trinh sờ lên vết thương, thấp thỏm hỏi: “Liệu có để lại sẹo không dượng?”
Cậu không muốn gương mặt mình bị hủy hoại, không chỉ vì sợ xấu xí, mà còn vì thân phận Thái tử. Một kẻ bị hủy dung thì không thể kế thừa đại thống.
Nhìn thấu tâm tư của đứa trẻ, Phù Cảnh Hy cười trấn an: “Yên tâm đi, vết thương nhỏ này sẽ không lưu lại sẹo đâu. Nhưng thời gian tới, cháu cần phải ăn uống thanh đạm một chút, tuyệt đối không được ăn các loại đậu hay thức ăn cay nóng.”
Kỳ thật nếu là Phúc Ca nhi thì cũng chẳng cần kiêng khem kỹ đến thế, nhưng Vân Trinh dù sao cũng là Thái tử một nước, vạn sự vẫn nên cẩn tắc vô ưu.
Khi trở về doanh trại, Vân Trinh lập tức mang con gà rừng mình săn được đến khoe với Hoàng đế.
Nhưng ánh mắt Hoàng đế lại đổ dồn vào vết thương trên mặt cậu: “Mặt con sao thế này? Bị thương rồi à?”
Vân Trinh sờ vết thương, nhỏ giọng đáp: “Lúc ở trong rừng nhi thần không cẩn thận bị bụi gai quẹt trúng. Phụ hoàng đừng lo, dượng đã bôi thuốc cho nhi thần rồi, sẽ không để lại sẹo đâu.”
Cậu không muốn thừa nhận mình bị ngã sấp mặt, việc đó quá đỗi xấu hổ, mà những người đi cùng thấy vậy cũng ngầm hiểu ý, không ai nỡ lòng vạch trần.
Hoàng đế vẫn không yên tâm, lập tức truyền ngự y đến thăm khám.
Ngự y sau khi kiểm tra kỹ lưỡng liền tâu: “Vết thương đã được xử lý rất tốt, chỉ cần kiên trì bôi thuốc thì chắc chắn sẽ không lưu lại vết tích.”
Dứt lời, ngự y cũng dặn dò Vân Trinh phải kiêng khem ăn uống, thậm chí còn cẩn thận viết một bản danh sách các món cần tránh gửi xuống nhà bếp.
Vân Trinh ngoan ngoãn gật đầu: “Ta hiểu rồi, đa tạ ngự y.”
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 90: Thiên Kim Giả Có Tám Người Anh Trai Là Long Ngạo Thiên
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ