Lễ tắm ba ngày của Tam hoàng tử và Đại công chúa do một tay Lan Hi cùng Thanh Thư lo liệu. Vì là long phượng thai mang điềm lành Tường Thụy, hơn hai mươi vị phu nhân quyền quý nhất kinh thành đều tề tựu đông đủ, lễ vật họ mang đến toàn là những kỳ trân dị bảo hiếm thấy trên đời.
Yểu Yểu nhìn những khay lễ vật chất cao như núi, nào là vòng cổ anh lạc, mã não, khóa trường mệnh bằng vàng ròng, ngọc bội ôn nhuận... Ước tính sơ bộ cũng phải đến vạn lượng bạc. Cô bé kinh ngạc hồi lâu rồi mới định thần lại, nắm lấy tay Thanh Thư nũng nịu nói: Mẫu thân, chờ đến khi con mười tuổi, người cũng tổ chức cho con một buổi tiệc sinh nhật thật lớn để con được một phen phát tài nhé.
Sở dĩ cô bé nhắc đến tuổi lên mười là vì theo phong tục kinh thành, trừ phi nhà quá nghèo khó, bằng không những năm tròn tuổi đều sẽ được tổ chức lễ mừng rất long trọng.
Thanh Thư nhìn đôi mắt đang sáng rực lên vì châu báu của con gái, không khỏi bất đắc dĩ thở dài: Ngày thường ta đâu có để con thiếu thốn thứ gì, xiêm y trang sức đẹp đẽ cũng không ít, sao con lại trở nên tham tiền như vậy chứ?
Yểu Yểu lý lẽ đáp lại: Mẫu thân, tiền bạc trên đời này có ai lại chê nhiều đâu cơ chứ!
Trước khi rời cung, Yểu Yểu còn chạy đến bên giường Dịch An, lưu luyến nói: Di mẫu, chờ vài ngày nữa con lại vào thăm đệ đệ và muội muội nhé.
Dịch An mỉm cười hiền từ hỏi: Yểu Yểu, con có thích đệ đệ muội muội không?
Yểu Yểu hớn hở đáp: Thích lắm ạ, nhất là muội muội, trông thật đáng yêu. Di mẫu, đợi muội muội lớn lên một chút, con sẽ dạy muội ấy đọc sách viết chữ.
Thanh Thư nghe vậy liền cười trêu: Muốn dạy Tâm Tâm muội muội thì con phải càng thêm tinh tấn học hành mới được, bằng không làm sao đủ tư cách làm thầy khải mông cho con bé.
Câu nói này Yểu Yểu nghe đã đến mòn tai, liền nhanh nhảu đáp: Mẫu thân yên tâm, chờ chuyến nghỉ dưỡng ở hành cung về, con sẽ tiếp tục theo Phùng tiên sinh khổ luyện.
Dịch An thầm nghĩ, nếu sau này cặp song sinh cũng chăm chỉ được như Yểu Yểu thì nàng không còn gì phải lo lắng. Thế nhưng, thực tế thường xa rời những mộng tưởng tốt đẹp.
Mẹ con Thanh Thư vừa rời đi không lâu, Hoàng đế đã ngự giá đến, ngồi bên giường nắm lấy tay Dịch An ân cần hỏi: Hôm nay nàng thấy thế nào, vết thương còn đau nhiều không?
Dịch An mỉm cười đáp: Đã đỡ hơn nhiều rồi, sáng mai có lẽ thiếp có thể xuống giường đi lại chút ít. Đúng rồi, người đã vào xem hai đứa trẻ chưa? Mọi người đều nói con gái giống thiếp, còn con trai lại có nét rất giống người.
Hoàng đế gật đầu: Mẫu hậu cũng nói Vân Du giống hệt ta lúc còn nhỏ.
Dịch An nghe nhắc đến Thái hậu thì nụ cười nhạt đi, không đáp lời. Nàng không phải không muốn làm một người con dâu hiếu thuận, nhưng Trương thái hậu vốn là người được đằng chân lân đằng đầu, nên trước mặt Hoàng đế, dù nàng không nói xấu nhưng cũng luôn giữ thái độ lạnh nhạt.
Hoàng đế ngập ngừng một lát rồi mới lên tiếng: Dịch An, người xưa có câu song sinh không nên nuôi cùng một chỗ, bằng không sẽ ảnh hưởng đến đứa trẻ có thể trạng yếu hơn.
Dịch An nghe vậy liền cười lạnh một tiếng: Sao người phải nói vòng vo như vậy, cứ nói thẳng là Thái hậu lo Chiêu Nhi sẽ khắc Du Nhi có phải không?
Không đợi Hoàng đế kịp giải thích, nàng đã dứt khoát: Bà ấy muốn nuôi trẻ nhỏ thiếp không phản đối, nhưng con của thiếp tuyệt đối không giao cho bà ấy. Thiếp không muốn đứa con mình mang nặng đẻ đau, dùng cả mạng sống để đổi lấy lại bị bà ấy nuôi dạy thành một kẻ hoàn khố vô dụng.
Hơn nữa, với tính cách của Trương thái hậu, nếu để bà ấy nuôi dưỡng, đứa trẻ sau này chắc chắn sẽ không thân thiết với mẫu thân. Đây chính là ranh giới cuối cùng của Dịch An, dù có phải trở mặt với Hoàng đế nàng cũng không lùi bước.
Hoàng đế thấy nàng kiên quyết cũng không tức giận, chỉ cười xoa dịu: Nàng đã không đồng ý thì thôi vậy. Ta cũng chỉ vì thấy Mẫu hậu một mình cô quạnh, nghĩ có đứa trẻ bên cạnh bà sẽ vui vẻ hơn.
Dịch An cũng không nhắc đến chuyện cũ, chỉ cần Hoàng đế không đề cập thì nàng cũng xem như người kia không tồn tại: Nếu người lo Mẫu hậu cô đơn, chúng ta có thể chọn hai tiểu cô nương lanh lợi trong tông thất đưa vào cung, như vậy Từ Ninh cung sẽ náo nhiệt ngay thôi.
Hoàng đế biết Trương thái hậu thực chất là muốn nuôi cháu nội, nhưng Dịch An đã không chịu, ông cũng không thể cưỡng cầu, tránh để tình cảm phu thê sứt mẻ.
Thanh Thư về đến nhà, vừa định nằm xuống nghỉ ngơi thì nghe Kết Ngạnh báo có Hiếu Hòa quận chúa đến thăm.
Thanh Thư nhìn Tiểu Du đang gỡ chiếc mũ che mặt ra, liền trêu: Trời nắng nóng thế này mà ngươi còn đội mũ kín mít không thấy khó chịu sao? Nếu sợ rám nắng thì đừng ra ngoài nữa.
Tiểu Du thở dài bất đắc dĩ: Lần này là thụ thác của đại tẩu nên ta mới phải đi một chuyến. Ngươi cũng biết đại tẩu đối với ta và các con luôn rất chu đáo, nàng khó khăn lắm mới cầu cạnh ta một lần, ta sao nỡ từ chối.
Thanh Thư hỏi: Có chuyện gì mà hệ trọng vậy?
Tiểu Du cầm chiếc quạt cung đình thêu hình mỹ nữ quạt lấy quạt để: Cho ta chút gì đó mát lạnh đi, ta sắp bốc hỏa đến nơi rồi.
Sau khi dùng xong bát canh ngũ đậu ướp lạnh, Tiểu Du mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Thanh Thư đưa mắt ra hiệu, Kết Ngạnh và Cận Sắc cùng những người hầu khác đều lui ra ngoài, đóng cửa lại.
Lúc này Thanh Thư mới hỏi: Nói đi, có việc gì?
Tiểu Du cười hì hì: Vẫn là chuyện cũ, đại tẩu của ta muốn cùng nhà ngươi kết thông gia.
Không đợi Thanh Thư từ chối, Tiểu Du vội giải thích: Không phải Phỉ tỷ nhi nhà ta, mà là cháu gái bên nhà ngoại của đại tẩu, tên là Trân tỷ nhi. Năm nay con bé mười lăm tuổi, dung mạo xuất chúng, lại tinh thông cầm kỳ thi họa.
Anh trai của Lôi thị hiện là Tuần phủ Hồ Bắc, Lôi gia lại là danh gia vọng tộc bốn đời hiển hách, nếu xét về môn đăng hộ đối thì Nhiếp Dận thực sự là trèo cao.
Vì Tiểu Du thường xuyên tâm sự với Thanh Thư nên nàng cũng hiểu rõ sự tình nhà họ Lôi: Ta nhớ ngươi từng nói Trân tỷ nhi rất thông minh, nhưng đáng tiếc là thể trạng từ nhỏ đã không tốt?
Cũng chính vì sức khỏe yếu mà cô bé ấy không tham gia thi vào Văn Hoa đường, chỉ luôn đi theo phụ mẫu nơi nhiệm sở.
Tiểu Du than vãn: Ngươi nói xem, sao trí nhớ của ngươi lại tốt đến thế chứ?
Thanh Thư hỏi lại: Bây giờ con bé đã lớn, sức khỏe vẫn chưa chuyển biến sao?
Tiểu Du lắc đầu: Đại tẩu ta nói Trân tỷ nhi đã bình phục rồi, còn bảo khi tiết trời chuyển lạnh sẽ đưa con bé về kinh thành.
Một khi đã muốn làm mai ở kinh thành thì nhân vật chính nhất định phải lộ diện, bằng không các phu nhân quyền quý chưa thấy người, chưa biết phẩm hạnh thì không đời nào gật đầu.
Thanh Thư gật đầu: Nếu vậy thì tốt. Thế nhưng chuyện hôn sự của Nhiếp Dận, Cảnh Hy đã có dự tính riêng rồi, e là phải phụ lòng tốt của đại tẩu ngươi thôi.
Tiểu Du kinh ngạc: Ý ngươi là đã có người trong mộng rồi sao?
Thanh Thư xác nhận: Đúng vậy, chỉ là hiện tại hai nhà vẫn chưa chính thức định ước nên không tiện công khai ra bên ngoài.
Tiểu Du cười mắng: Nếu ngươi thấy Trân tỷ nhi không hợp thì cứ nói thẳng, ta sẽ giúp ngươi thoái thác, đừng có dùng lý do này để lừa ta.
Thanh Thư nghiêm túc: Ta không lừa ngươi, thực sự là đã có nhân tuyển.
Tiểu Du bán tín bán nghi: Thật sao?
Thanh Thư gật đầu: Đương nhiên là thật. Chỉ có điều hai đứa trẻ vẫn chưa biết chuyện, chờ sau khi đôi bên gặp mặt định đoạt xong xuôi, ta nhất định sẽ báo cho ngươi biết đầu tiên.
Chuyện hôn nhân dù người lớn có ý nhưng cũng phải được sự đồng thuận của con trẻ mới mong bền vững.
Tiểu Du vốn tính hiếu kỳ, nàng lay lay cánh tay Thanh Thư năn nỉ: Ngươi nói cho ta biết là tiểu thư nhà ai đi, ta hứa sẽ giữ kín như bưng. Nếu không biết, đêm nay ta chắc chắn mất ngủ mất.
Thanh Thư không chịu nổi sự nhõng nhẽo của nàng, đành hé lộ một chút: Là cô nương nhà họ Lan. Còn cụ thể là ai thì đừng hỏi nữa, ta sẽ không nói thêm đâu.
Tiểu Du thốt lên: Cô nương nhà họ Lan sao?
Thấy Thanh Thư gật đầu, Tiểu Du chép miệng: Vậy thì cháu gái của đại tẩu ta đúng là không sánh bằng rồi. Nhưng cô nương Lan gia vốn rất cao giá, ngươi chắc chắn Nhiếp Dận có thể rước được nàng về sao?
Thanh Thư mỉm cười tự tin: Nhiếp Dận phẩm hạnh đoan chính, tài hoa hơn người, phụ mẫu nuôi của nó lại là người thật thà, sau này cũng không định về kinh sinh sống cùng con cái. Một người con rể ưu tú, không vướng bận gia thế phức tạp như vậy, ai không muốn chẳng phải là kẻ ngốc sao?
Tiểu Du thoáng chút tiếc nuối. Lúc trước nàng cũng vì thấy Nhiếp Dận có điều kiện quá tốt nên mới động lòng làm mai, nhưng đáng tiếc là Thanh Thư và đại tẩu của nàng không có duyên phận này.
Đề xuất Trọng Sinh: Ta Tiễn Chủ Tử Trà Xanh Vào Lãnh Cung
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ