Chương 233: Rời đi (5)

Trời trong xanh không một gợn mây, rực rỡ đến lạ thường như được gột rửa hết mọi tạp sắc trần thế.Thanh Thư ôm chặt Cố lão thái thái, nức nở không thành tiếng: "Bà ngoại ơi là bà ngoại, con không muốn xa bà..."Giờ phút này, nàng chợt hối hận vì đã đề nghị bà ngoại đưa Cố Nhàn rời khỏi phủ thành. Nếu không, đâu đến nỗi phải chia ly thế này.Cố lão thái thái nhìn nàng khóc...
Quay lại truyện Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
BÌNH LUẬN