Đặng thị không những không đòi được tiền mà còn phải hoàn lại sáu mươi lượng bạc, lẽ nào nàng chịu bỏ cuộc? Bất quá lần này nàng không còn dùng bạo lực như trước, mà đã cải biến phương pháp. Nàng tìm vài kẻ vô lại, ngày ngày cứ ngồi chồm hổm tại nhà họ Lâm, nếu chưa cầm được tiền thì những kẻ này sẽ cố chấp bám trụ không rời.
Nhạc Vĩ đi báo quan, nha sai có bắt những kẻ này đi, nhưng rồi lại có kẻ khác kéo đến. Mà những người này chỉ đơn thuần ngồi đó, không đả thương người cũng không chửi bới ai, nên nha sai bắt đi giam giữ hai ngày rồi lại thả ra.
Nhạc Vĩ đành tìm bằng hữu tương trợ, sau đó những kẻ kia liền thay đổi ý đồ, không ngồi chờ trong nhà họ Lâm nữa, mà chuyển sang theo sát gót. Chỉ cần người nhà họ Lâm bước chân ra ngoài, họ liền bám riết theo sau. Người ngoài không biết còn tưởng là có mang theo hộ vệ, nhưng người trong cuộc thì kinh hồn táng đảm.
Bị hành hạ đến mức ấy, người lớn còn không chịu nổi, huống hồ là trẻ nhỏ. Đầu tiên, Trương thị tâm lực tiều tụy mà ngã bệnh; kế đến, Đại Bảo kinh sợ phát sốt cao; sau đó là Lục thị vì chăm sóc con nhỏ mà động thai khí, cần phải nằm trên giường tĩnh dưỡng.
Nhạc Văn cũng không còn lòng dạ đọc sách, đành ở nhà chăm sóc mấy đứa trẻ. Chỉ là nhìn cảnh nhà cửa tan hoang như vậy mà hắn chẳng thể giúp được gì, cảm thấy vô cùng bất lực.
Hắn tìm đồng môn tương trợ, nhưng cũng chỉ khiến cho những kẻ kia không còn ngồi chờ trong nhà. Còn những kẻ theo đuôi phía sau hiện giờ, việc này có tìm thêm người cũng vô dụng. Người ngoài không thể nào như Nhị tỷ, có thể bãi bình được những chuyện rắc rối như thế.
Hôm đó, Nhạc Vĩ trấn an Lục thị xong xuôi, đi tìm Lâm Thừa Chí rồi nói: “Cha, hay là ngàn lượng bạc này chúng ta cứ trả đi! Nếu cứ tiếp tục như vậy, cuộc sống của chúng ta không thể nào chịu nổi.”
Cú đá của Đặng thị lần trước vừa vặn trúng ngực, nuôi dưỡng vài ngày như vậy mà ngực Lâm Thừa Chí vẫn đau nhức không thôi. Nghe lời Nhạc Vĩ nói, ông cự tuyệt không chút nghĩ ngợi: “Nếu lần này chúng ta thỏa hiệp mà giao tiền, bọn họ sẽ như chó ngửi thấy xương cốt, thay đổi đủ chiêu trò để lừa gạt chúng ta. Đừng nói chuyện mở cửa hàng, ngay cả hai tòa nhà này chúng ta cũng khó giữ.”
“Cha, Đại Bảo đã sợ hãi thành bệnh, Nhị Bảo cùng Tân Ca Nhi hiện tại cũng cả ngày bị nhốt trong nhà, không dám để chúng ra ngoài. Tiếp tục kéo dài thì đâu phải là kế sách hay!”
“Chúng ta chỉ có thể chờ đợi.”
Nhạc Vĩ hiểu rõ ý của ông, bèn hỏi: “Cha, nếu Nhị tỷ cũng không đoái hoài thì sao?”
Lâm Thừa Chí lắc đầu nói: “Không đâu, Nhị tỷ con là người ân oán rõ ràng. Tang sự của Đại bá con, con và Nhạc Văn lại lo việc đỡ linh về nhà rồi bận trước bận sau thu xếp, những điều này nàng đều ghi tạc trong lòng. Nàng nói không muốn qua lại trước đó, cũng chỉ vì chán ghét mẹ con, sau đó giận ta không quản thúc tốt mẹ con mà thôi. Trong lòng nàng vẫn coi chúng ta là thân nhân. Bây giờ chúng ta bị bắt nạt đến nông nỗi này, nàng biết sẽ không thể làm ngơ.”
Nếu như gia đình họ thái thái bình bình, Thanh Thư sẽ không quản. Nhưng họ đang bị khi dễ đến mức này, Thanh Thư không thể nào ngồi yên không lý đến, điểm ấy ông vẫn có tự tin.
Nhạc Vĩ do dự một chút rồi nói: “Nhị tỷ phu sẽ không để nàng quản.”
Hắn không phải không đến Phù gia, chỉ là đều bị cự tuyệt ở ngoài cửa, ngay cả Bác Viễn cũng không gặp được.
Lâm Thừa Chí lắc đầu nói: “Nhị tỷ con là dựa vào chính mình đi đến ngày hôm nay, chuyện nàng cần làm Nhị tỷ phu con không ngăn cản được.”
Nói đến đây, Lâm Thừa Chí vô cùng tiếc nuối: “Nếu Nhị tỷ là con trai thì tốt biết bao, Lâm gia chúng ta sắp hưng thịnh rồi.”
“Cha, Nhị tỷ không biết khi nào mới trở về? Vợ con những ngày này lo lắng hãi hùng, lần này lại động thai khí, con lo lắng nếu cứ tiếp tục, thân thể nàng gánh không nổi.”
Lâm Thừa Chí nói: “Những kẻ đó hiện tại cũng không dám vào cửa nữa, con cùng vợ con hãy nói chuyện cho nàng thoải mái tinh thần. Nhị tỷ con đi xa đã hai tháng, cũng sắp trở về rồi.”
Nhạc Vĩ gật đầu.
Không ngờ ngày hôm sau lại có bà mối tới cửa, nói Tiết lão gia cố ý gả Tiết gia cô nương cho Nhạc Văn. Chỉ cần nhà họ Lâm đồng ý mối hôn sự này, ngoài việc Tiết cô nương sẽ có của hồi môn phong phú, Tiết gia còn giúp nhà họ Lâm giải quyết mối phiền phức lần này.
Lâm Thừa Chí chưa từng nghe qua Tiết gia này, tự nhiên không thể nào đồng ý mối hôn sự. Bất quá bà mối cũng không giận, chỉ để họ suy nghĩ thật kỹ.
Nhạc Vĩ sau đó liền ra ngoài nghe ngóng, rồi phát hiện vị Tiết lão gia này cũng là chủ một đại lý xe, chỉ là đối đầu với đại lý xe của nhà Đặng thị.
Trở về nhà, Nhạc Vĩ sắc mặt không tốt nói với Lâm Thừa Chí: “Vị Tiết cô nương này từ nhỏ trà trộn tại đại lý xe, hành vi rất thô lỗ, giống như đàn bà đàn ông. Nhạc Văn tuyệt đối không thể cưới loại nàng dâu như vậy.”
Cái Tiết gia này, rõ ràng là muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.
Lâm Thừa Chí nói: “Nhạc Văn dù có không cưới được vợ, cũng sẽ không lấy con gái nhà như vậy.”
Nhạc Văn đường đường là người có công danh trên người, làm sao có thể cưới con gái của chủ đại lý xe? Trong đại lý xe đều là hạng người nào, toàn là một đám quát tháo đấu ác, chỉ nhìn Đặng thị liền biết.
Bà mối tới ba lần, nhà họ Lâm một mực chối từ. Vốn cho là việc này đã qua, kết quả Nhạc Văn đi ra ngoài bốc thuốc cho Trương thị thì bị người chụp vào bao tải đánh cho một trận. Cũng may đối phương chỉ là dạy dỗ hắn một trận, cũng không có thương cân động cốt.
Nhạc Văn tự mình đi nha môn báo quan. Bởi vì hắn là cử nhân, nha môn rất coi trọng, sau đó liền bắt được kẻ động thủ. Hóa ra là một tên hán tử trong đại lý xe, hắn ái mộ Tiết cô nương nhưng không dám nói, nghe được Nhạc Văn lại cự tuyệt Tiết cô nương, dưới cơn nóng giận liền muốn dạy dỗ Nhạc Văn một trận.
Lâm Thừa Chí biết chuyện này xong, sắc mặt khó coi nói: “Bây giờ nhìn nhà ta không có chỗ dựa, ai cũng dám tiến lên giẫm một cước.”
Mặc dù tên tiểu tử kia bị bắt sau đó bị đánh hai mươi đại bản, còn bị phán ngồi một năm lao, nhưng điều này cũng không thể bình phục nộ khí của nhà họ Lâm.
Nhạc Văn sờ lấy mặt bị đánh, nhẹ giọng nói: “Cha, con sẽ hảo hảo đọc sách, về sau thi đậu Tiến sĩ làm quan rồi sẽ không còn ai dám khi dễ chúng ta.”
Chuyện lần này, thật sự khiến hắn cảm thấy rất khuất nhục.
Nhạc Vĩ hỏi: “Ngươi bây giờ đều không cách nào ổn định tâm thần đọc sách, ngươi xác định chỉ dựa vào chính mình có thể thi đậu Tiến sĩ sao?”
Không có lão sư tốt dẫn dắt, hắn không tin Nhạc Văn có thể thi đậu Tiến sĩ. Vạn Hàn Thải lúc trước mọi người đều nói là kẻ ham học, kết quả thi nhiều năm như vậy vẫn không thể đậu Tiến sĩ, là do văn tài hắn không được sao? Không phải, là bởi vì không có tiên sinh tốt cùng tài nguyên.
Nhạc Văn sắc mặt đỏ bừng lên.
Chiều hôm ấy, Tiết cô nương mang theo lễ vật tới cửa tạ lỗi, đồng thời nói với người nhà họ Lâm rằng nàng cũng không có ý định gả cho Nhạc Văn, hai người căn bản không phải người một đường sao có thể về chung một nhà, tất cả đều là cha nàng đơn phương mong muốn.
Người nhà họ Lâm dù phiền muộn, nhưng nhìn thái độ nàng thành khẩn thật sự cũng không làm khó dễ. Chủ yếu là không dám làm khó dễ, đã có một Đặng thị rồi lại thêm một người nữa, thật sự không cách nào sống nổi.
Ngày hôm đó chạng vạng tối, trong nhà lại tới một người không được hoan nghênh nhất.
Nhìn Đặng thị, trong mắt Nhạc Vĩ che đậy không giấu được hận ý: “Ngươi tới làm cái gì? Ta nói cho ngươi biết, muốn tiền thì không có, muốn mệnh thì xem ngươi có dám đoạt hay không.”
Nếu không phải nữ nhân này, nhà hắn cũng sẽ không biến thành nông nỗi này.
Đặng thị nhìn Văn Ca nhi, trêu đùa: “Nha, dáng dấp duyên dáng như vậy, chẳng trách tiện nhân Tiết Kiều Kiều kia muốn gả đâu!”
Văn Ca nhi đứng đó buông thõng tầm mắt không nói gì, nhưng hai tay lại nắm chặt. Quân Tử báo thù mười năm chưa muộn, hắn hiện tại không thể xúc động.
Đặng thị nhìn bộ dáng hắn rất là khinh thường, đường đường là cử nhân đâu? Nghe thì uy phong kết quả lại nửa điểm tác dụng cũng không có, bị người ta lấn đến đầu cũng chỉ biết rụt đầu làm rùa đen.
“Mau cút ra ngoài, nếu không ta báo quan.”
Đánh không lại, mắng không xong thì chỉ có thể báo quan. Dù biết nha sai tới cũng chỉ là ba phải, nhưng vẫn tốt hơn là một đám người ngồi ở đây bị người khác khi dễ.
Đặng thị vắt một chân lên ghế, ngửa đầu nói: “Chỉ cần các ngươi bồi thường chúng ta tiền, ta cam đoan về sau sẽ không còn người đến quấy rối các ngươi.”
Nhạc Vĩ nói: “Ngươi liền dẹp ý niệm này, chúng ta một đồng tiền cũng sẽ không cho ngươi.”
“Xương cốt ngược lại là cứng rắn, vậy thì để ta xem các ngươi có thể cứng rắn tới bao giờ.”
Nói xong, Đặng thị cười nhạo hai tiếng rồi đi.
Đề xuất Cổ Đại: Ngoan Ngoan
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ