Khi đến phủ Đỗ, Phù Cảnh Hy trước tiên xuống ngựa, sau đó đưa Thanh Thư xuống xe.
Thanh Thư vừa bước xuống, trong phủ Đỗ mọi người đều hơi sửng sốt. Vị quản sự đón khách vội tiến đến, vừa canh giữ người nương tử tĩnh thần lại vừa nói rằng: "Phù đại nhân, phu nhân, mời vào đây."
Một nhóm người đi vào phía trong, vọng ra tiếng thì thầm ở một phòng bên: "Vị phu nhân Phù này quả thực như lời đồn, dung mạo chẳng khác gì tiên nữ hạ trần."
Phòng bên kia lại nói khẽ: "Không chỉ vóc dáng đẹp đẽ, khí sắc cũng phi phàm, đứng cạnh Phù tổng binh thật là đôi lứa xứng đôi."
Phù Cảnh Hy và Thanh Thư bước vào trong phủ Đỗ rồi phân tách nhau. Phù Cảnh Hy dẫn theo Phúc Ca nhi tới phòng trước, còn Thanh Thư bước vào hậu viện.
Phủ Đỗ là một tổng thể bốn tòa nhà, từ cửa chính đi vào hậu viện cũng mất đến bốn năm phút đường, nên ở đây dùng kiệu mềm là chuyện bình thường. Không giống như ở kinh thành, khách đến đây chủ yếu ngồi kiệu mềm hoặc xe ngựa nhỏ để vào hậu viện vì địa phương khá rộng lớn.
Biết tin Phù phu nhân đã đến, Đỗ phu nhân liền cùng Mễ thị học chính phu nhân và Hoàng thị Thái thái đến đón Thanh Thư.
Nhìn thấy Thanh Thư, Đỗ phu nhân mỉm cười đầy ý vị, cất giọng nói: “Thiếp kia, chẳng hay là ai mà như tiên phi hạ trần?”
So sánh với nhiều nữ nhân xinh đẹp khác mà Đỗ phu nhân từng gặp, không có ai sở hữu phong thái và quang hào như Thanh Thư.
Thanh Thư cũng cảm thấy mình rất biết cách nói chuyện, mỉm cười trả lời: “Sớm có nghe danh Phu nhân hóm hỉnh, hôm nay được gặp quả nhiên không sai lời đồn.”
Đỗ phu nhân cười híp mắt: “Phù phu nhân, xin mời vào trong.”
Vào đến Tiểu Hoa sảnh, Thanh Thư vừa ngồi xuống thì có nha hoàn bê chén trà hoa hồng cẩu kỷ đến. Thưởng thức hương trà, có thể biết Đỗ phu nhân đã nghe qua sở thích của nàng, quả nhiên rất chu đáo.
Sau khi an tọa, Thanh Thư cảm thấy có chút buồn rầu vì không hiểu tại sao Tông Thị lại không đến.
Nàng nhấp hai hớp trà rồi đặt chén xuống, cười nói: “Đỗ tẩu tử, đáng lẽ sớm đến Phúc Châu để bái kiến song do nha môn có nhiều việc nên chậm trễ, mong chị dâu thứ lỗi.”
Câu nói “chị dâu” khiến mặt Đỗ phu nhân thêm phần tươi cười: “Đệ muội chuyên tâm lo việc chính sự, không như ta một ngày chỉ quanh quẩn trong nội trạch, buồn đến phát rồ. Cũng trách ta, thật sự muốn gặp muội một lần nên giờ mới gửi thiệp, muội không trách ta đường đột thì hay biết mấy.”
Dù Thanh Thư chẳng thích tham dự yến hội, nhưng sống lâu năm tại kinh thành, nàng cũng đã thành thạo đối đáp xã giao như người kỳ cựu.
Nơi nội trạch nữ giới họp mặt, không phải nói về y phục, trang sức, son phấn hay bột nước, mà chủ yếu là chuyện chồng con nhà người khác hoặc bàn luận kinh doanh buôn bán.
Thanh Thư và Đỗ phu nhân, cùng hai vị khác không quen biết, chẳng thể bàn luận mấy chuyện kinh doanh nên chỉ quanh quẩn nói về y phục đồ trang sức.
Có thể Đỗ phu nhân không mấy hứng thú với những chuyện đó, nên càng muốn nghe Thanh Thư kể về kinh thành và Hoàng hậu nương nương.
Về cuộc sự ở kinh thành, Thanh Thư cũng chẳng ngại nói ra vì đó là điều ai ai cũng biết. Riêng chuyện Hoàng hậu nương nương thì nàng tuyệt đối không hé nửa lời.
Dẫu cho Đỗ phu nhân tỏ ý muốn nghe về chuyện này nhiều hơn, nàng vẫn bình tĩnh đối đáp chu đáo.
Sau vài lần như thế, Đỗ phu nhân đổi chủ đề hỏi: “Ngươi cùng Phù đại nhân sinh được một trai một gái, sao lần này chỉ dẫn theo Ca nhi tới đây vậy?”
Thanh Thư đáp: “Đứa bé còn quá nhỏ, đường xa xôi sợ chịu không nổi nên ở lại kinh thành.”
Mễ thị học chính phu nhân nghiêng đầu nhìn Thanh Thư, trong lời nói lộ rõ ý không đồng tình: “Con bé vậy mà để người ở lại kinh thành, ngươi có yên tâm sao?”
Thanh Thư biết học chính phu nhân là người hiền lành nổi tiếng và tư tưởng truyền thống, cho rằng nữ nhân nên ở nhà chăm sóc chồng con. Tuy nhiên nàng không phải kẻ ngu xuẩn, bối cảnh thâm hậu nên không nói lời khó nghe trước mặt nàng.
Nàng cười nói: “Trước khi rời kinh giao cho lão sư ta trông nom. Con gái ta một tuổi sẽ do nàng chăm sóc, không có gì khiến các người bận tâm.”
Đỗ phu nhân hơi ngạc nhiên hỏi: “Theo ta biết, lão sư Phó tiên sinh hiện đang tiến cung dạy Đại hoàng tử?”
Tuy Phủ Đỗ ở Phúc Châu cách kinh thành cả mấy ngàn dặm, song Đỗ Bố chính sứ luôn để mắt đến chuyện ở kinh thành. Vân Trinh, trưởng tử và là người thừa kế, bất luận có chuyện gì xảy ra bên ngoài đều biết rất nhanh. Do đó, lão Phó Nhiễm làm thầy dạy tân học Vân Trinh là điều ai cũng hay.
Nhiều người cho rằng Hoàng hậu dạy con như vậy là gấp gáp quá sớm.
Thanh Thư cười gật đầu: “Đúng vậy, lão sư ta hiện đang trong hoàng cung.”
Đỗ phu nhân kinh ngạc: “Muội nói cô nương nhà muội hiện đang ở trong hoàng cung?”
Thanh Thư mỉm cười đáp: “Đó cũng chẳng còn cách nào khác, giao cho người khác ta không yên lòng, song chờ lúc về kinh sẽ đón nàng ra.”
Học chính phu nhân chần chừ, rồi hỏi: “Đại hoàng tử còn quá nhỏ, có phải cho học chữ sớm quá không?”
Thanh Thư cười nói: “Lão sư ta không dạy Đại hoàng tử đọc chữ, chỉ dạy nhận biết các loại đồ vật và thường dẫn chơi với lập quy củ khi vui chơi. Ví như dặn không được xé sách, không được ném đồ bừa bãi... Thái hậu lúc đầu cũng phản đối, cho rằng Hoàng hậu gấp gáp quá sớm, sợ ảnh hưởng xấu đến Đại hoàng tử. Có thể sau hai tháng nữa sẽ giao con trai hai tuổi của nhà mẹ đẻ cho lão sư dạy dỗ.”
Hoàng thái thái hỏi tiếp: “Vậy có phải hoàn toàn không dạy Đại hoàng tử học chữ sao?”
Thanh Thư gật đầu: “Dạy chứ, học chữ bắt đầu từ ba tuổi trở đi. Do trước đó thường xuyên nhìn qua chữ nên khi học lúc thức dậy rất nhanh thuộc, con gái ta hiện đã biết hết các chữ trong « Bách Gia Tính ».”
Bởi vì Yểu Yểu khá lười, nên không chỉ biết chữ trong « Bách Gia Tính ». Dĩ nhiên điều này cũng liên quan đến thiên tư cao của Yểu Yểu.
Đỗ phu nhân không khỏi hỏi: “Phu nhân này, con gái ngươi bây giờ bao nhiêu tuổi?”
“Ba tuổi một tháng.”
Đỗ phu nhân bật ngẩn người.
Học chính phu nhân lại hỏi: “Không biết lệnh công tử học sách gì?”
Thanh Thư cười nói: “Phúc Ca nhi nhà ta đã học xong Tứ thư, hiện đang học 《 Kinh Thi 》 và 《 Lễ Ký 》. Lão sư rất nghiêm khắc với hắn, ngoài ra còn dạy toán thuật và truy nguyên.”
Về kỹ nghệ và âm luật thì Thanh Thư không nói, bởi chuyện đó trẻ con không chịu nổi, thêm nữa sợ các bà không tin.
Học chính phu nhân lại hỏi: “Không biết lệnh công tử lão sư là người phương nào?”
Việc này không có gì để giấu, Thanh Thư kể sơ qua về tiên sinh Cù cùng bối cảnh của ông ta. Đỗ phu nhân và Hoàng thị Thái thái nghe rồi rất đỗi ghen tị, vì Bạch Đàn Thư viện tiên sinh ấy học thức uyên bác.
Học chính phu nhân nghe xong vừa mừng vừa lo: “Hoá ra là Cù tiên sinh!”
Đỗ phu nhân hỏi: “Hẳn là tỷ tỷ Mễ biết vị Cù tiên sinh này thân?"
Học chính phu nhân giải thích: “Lão gia nhà ta cùng Cù tiên sinh từng đồng khoa, chỉ là Cù tiên sinh khi đó là trạng nguyên lang, lão gia ta chỉ đỗ hạng nhì thôi. Đỗ phu nhân chưa biết, lão gia ta rất kính trọng Cù tiên sinh, bảo ông ấy học vấn uyên thâm vô địch.”
Thanh Thư cười nhẹ, không kể cho các bà nghe sự tình Cù tiên sinh sẽ đến Phúc Châu. Dù học chính phu nhân nói chồng nàng cùng Cù tiên sinh đồng khoa, nhưng Cù tiên sinh phủ nhận điều đó nên nàng cũng không tiện nói nhiều.
Đề xuất Hiện Đại: Xuyên Thành Vạn Nhân Hiềm Thập Niên 80, Tôi Dựa Vào Huyền Học Mà Khuynh Đảo Thiên Hạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ