Bậc Hoàng Đế vận tốc truy tìm vẫn thần tốc vô cùng, chỉ trong một ngày liền điều tra ra manh mối, bắt được kẻ giật dây Khúc Hằng bắt cóc người sau màn kia.
Dịch An nghe xong kết quả điều tra, không khỏi hồ nghi mà nói: “Hộ bộ Tống Khuyết, hắn cùng Phù Cảnh Hy há có mối thù oán gì sao?”
Hoàng Đế đáp rằng: “Chức vị Tứ Xuyên Thanh Lại Ti lang trung, hắn vốn đã để mắt từ lâu, lại tốn hao kim ngân để khai thông đường Hoành Gia. Khi Thanh Thư ngồi vào vị trí ấy, hắn sinh lòng ganh ghét.”
Lời nói chứa đầy lạnh ý ngầm, vì chính Hoàng Đế đã nâng đỡ Thanh Thư lên chức Tứ Xuyên Thanh Lại Ti lang trung. Sự ghen ghét của Tống Khuyết đối với Lâm Thanh Thư cũng là phản ứng của hắn trước bất mãn được đáp lại.
Thanh Thư thăng chức liền hai bậc, trong đó nhân tiện có lời khen thưởng vì nàng sinh hạ Đại Hoàng Tử bình an, song cũng bởi nàng có thực lực đảm nhận chức vị ấy. Nếu không, Hoàng Đế lấy gì mà ưu đãi hắn?
Dịch An hỏi: “Bốn tên đồng lõa kia đã bị bắt chưa?”
Hoàng Đế đáp: “Ngày trước bọn họ vừa thoát ra khỏi kinh thành, Thuận Thiên phủ đã phát lệnh truy nã, bọn họ trốn không thoát đâu.”
“Nương phụ nghi ngờ bốn người này là kẻ liều mạng, chẳng hay đoán có đúng không?”
Hoàng Đế gật đầu: “Chính là kẻ liều mạng vùng Tây Bắc, bốn người ẩn thân trong kinh thành. Khúc Hằng vô tình phát hiện bọn họ, lần này uy hiếp Tứ Nhân Bang bắt cóc Phúc Ca nhi.”
“Thật đáng hận.”
“Yên tâm, người nào cũng sẽ không thoát được.”
Nghe vậy, sắc mặt Dịch An mới khá lên đôi phần, song nàng nhanh chóng có cảm giác không ổn: “Phù phủ từ bao giờ đã có nhân vật lợi hại như vậy? Không chỉ giữ được Phúc Ca nhi thoát khỏi tai họa, còn có thể đoán được đối thủ là kẻ liều mạng.”
Hoàng Đế không che giấu nàng, thẳng thắn nói: “Phù Cảnh Hy kia sai một ám điệp trong Phi Ngư vệ giúp đỡ, hiện đang tại Phù phủ.”
Dịch An ngạc nhiên hỏi: “Triệu Tuyết Nương là ám điệp của Phi Ngư vệ sao?”
Hoàng Đế gật đầu: “Chính là một trong mười đại vương bài của Phi Ngư vệ, nàng bắt đầu làm nhiệm vụ từ năm mười sáu tuổi, mười năm qua chưa từng thất bại.”
Dịch An nhìn Hoàng Đế, nghi hoặc hỏi: “Người tài giỏi như vậy lại để cho Phù Cảnh Hy quản lí sao?”
Nàng hiểu rõ bản tính Hoàng Đế, dù nể trọng Phù Cảnh Hy song vẫn không thể để hắn tự do thao túng bộ mặt triều đình.
Hoàng Đế tiếc nuối nói: “Lần trước khi làm nhiệm vụ, nàng chịu tổn thương vô cùng nặng, gân chân cũng bị đứt, đại phu nói số sống không quá ba mươi tuổi.”
Việc tại Thiên Diện Hồ, Phù Cảnh Hy không hề giấu giếm Hoàng Thượng. Sau khi đồng ý, hắn ghi chép cặn kẽ tình trạng Thiên Diện Hồ vào sổ ghi chép nhỏ, bảo rằng nếu nghỉ dưỡng tốt có thể kéo dài thêm vài năm, không thì ba mươi tuổi cũng khó mà sống tới.
Đối mặt người có công mà tàn phế ấy, Hoàng Đế đương nhiên tôn trọng lựa chọn của nàng.
Dịch An hiểu chuyện Thiên Diện Hồ về sau liền tán thưởng: “Nữ trung hào kiệt thực sự, để ta sẽ tuyên nàng tiến cung sau hai ngày nữa.”
Hoàng Đế nói: “Không cần đến mức tận lực, các Nhị muội trở về làm cho nàng đi theo tiến cung cũng đủ rồi.”
Dịch An nhanh trí hiểu ý, nói: “Ý ngươi là nàng là chuẩn bị cho Phù Cảnh Hy và Thanh Thư sao?”
Hoàng Đế cười nói: “Nếu không, hắn mang Triệu Tuyết Nương về làm chi? Tất nhiên là để giúp đỡ Nhị muội.”
Trong việc sủng thê, không ai qua được Phù Cảnh Hy.
Dịch An cười thức mắt híp lại: “Ta đã hiểu. Thuở trước Phúc Châu truyền tin Phù Cảnh Hy có tiểu thiếp, thì ấy đúng là Triệu Tuyết Nương sao?”
Hoàng Đế cười lớn: “Hiện nay ngươi mới hiểu, cũng hơi chậm độ đấy.”
Tiểu Du không vừa lòng trách: “Sao vậy? Chê ta ngu sao?”
Hoàng Đế đùa giỡn: “Bản tính ngươi đã không thông minh, thông minh đứa bé học hành cũng sẽ bị tiên sinh đòn roi.”
Dịch An quay đầu không để ý hắn.
Phó Nhiễm biết toàn bộ đầu đuôi chuyện sau, kinh ngạc không thôi, rồi hỏi: “Thanh Thư dựa vào thực lực mà có được địa vị, vậy Tống Khuyết há lấy gì mà ganh ghét?”
Thiên Diện Hồ cười nhạo đáp: “Bởi vì trong lòng đa phần nam nhân nữ nhân tin rằng phu nhân nên ở nhà giúp chồng dạy con, xuất sĩ làm quan là đại tội. Ta đoạt mất tương lai của hắn, đó càng là tội đáng chết vạn lần.”
“Phúc Ca nhi có lẽ chẳng hề trêu chọc hắn, sao lại có thể ra tay với đứa trẻ?”
Tống Khuyết nói chỉ là bắt cóc Phúc Ca nhi trút giận, thật ra trói buộc Phúc Ca nhi nhằm chấm dứt hậu họa, tất phải tuyệt khẩu.
Thiên Diện Hồ cực kỳ khinh thường Tống Khuyết: “Chọn quả hồng mềm mà vặt. Ai nấy đều biết phu nhân võ công cao cường, thị thiếp và thị nữ cũng không kém, hắn nào dám tự tiện hành động.”
Phúc Ca nhi thì khác, mỗi khi đi Lan Gia tư thục chỉ có hai tên hộ vệ kèm theo, tình hình chăm sóc hết sức chu đáo. Chỉ cần mưu tính kỹ càng, vẫn có khả năng thành công.
Ban đầu có sáu tên hộ vệ hộ tống Phúc Ca nhi, song một lần đồng môn chọc ghẹo khiến Phúc Ca nhi sợ hãi, nhất quyết không muốn quá nhiều vệ sĩ theo cùng. Thanh Thư biết có người ngầm bảo vệ nàng plus con đường ấy có nhiều quan cai tuần tra nên mới thuận theo lòng nàng.
“Loại người này đáng chết.”
“Yên tâm, hắn không sống được lâu.”
Phó Nhiễm lắc đầu: “Hắn bắt cóc chưa thỏa mãn, chẳng thể thoát án tử hình.”
Thiên Diện Hồ cười bảo: “Nghĩ một người chết mà xử lý được việc sao? Phù Cảnh Hy tính tình thâm sâu, biết Tống Khuyết hại con hắn, sao nỡ để hắn sống trên đời này? Quan phủ không tử hình thì sẽ dùng cách khác đẩy hắn vào chỗ chết.”
Có câu xưa truyền: “Thà đắc tội quân tử chớ dại đắc tội tiểu nhân.” Phù Cảnh Hy loại này mắt lườm người là trả thù ngay, người khôn ngoan chắc chắn không dám động chạm trừ phi có thể đưa hắn đến chỗ tử sinh.
Phó Nhiễm thở dài nói: “Lần trước là Thanh Thư gặp tai họa, lần này lại đến phiên Phúc Ca nhi, chuyện bình an làm sao khó quá chừng.”
“Phu nhân từ khi bước chân vào cánh cửa bộ hộ thì sống cuộc sống an ổn cũng vô duyên với nàng. Song tiên sinh cũng đừng lo, chờ đại nhân trở về, các yêu ma quỷ quái kia sẽ không dám xuất đầu lộ diện nữa.”
Lâm Thanh Thư vốn nổi tiếng là người đại thiện, Phù Cảnh Hy lại là kẻ trung thành ngoan thủ, song Thiên Diện Hồ thấy kỳ quái cho rằng tính cách hai người trái ngược ấy sao lại có thể thành phu thê, tình thâm ngần ấy.
Phó Nhiễm bực bội hỏi: “Họ không ưa Thanh Thư ta có thể hiểu được, nhưng vì sao lại muốn hại Phúc Ca nhi? Đứa trẻ gặp chuyện, họ được lợi ích gì chứ?”
Thiên Diện Hồ lý trí đáp: “Tiên sinh, Tống Khuyết làm vậy là để hủy hoại phu nhân. Cứ nghĩ xem, nếu thiếu gia xảy ra chuyện ngoài ý muốn, phu nhân sẽ ra sao? Chắc chắn nàng sẽ tự trách, nếu Tổng binh đại nhân cũng trách nàng thì làm sao còn chốn quan trường thành tựu?”
Phó Nhiễm phẫn hận nói: “Nữ nhân làm quan sao lại thiên lý nan dung?”
“Cơ mấy người đó vốn chẳng phân chia đủ thịt, giờ phu nhân còn muốn chia chút cho họ làm gì. Tiên sinh, việc này mới chỉ bắt đầu thôi.”
Phó Nhiễm thảng thốt hỏi: “Ý ngươi là bọn họ về sau còn mang điềm gở sao?”
Thiên Diện Hồ xác nhận: “Tổng binh đại nhân cùng phu nhân đều có thể tự vệ, chúng ta chỉ cần bảo vệ tốt thiếu gia và cô nương là đủ rồi.”
“Trước khi Thanh Thư về đây, ta sẽ không để bọn chúng ra khỏi cửa.”
Lần này thật sự làm nàng kinh sợ, đứa bé chỉ có trong vòng tay nàng mới được an tâm.
Thiên Diện Hồ gật đầu đồng ý.
Đề xuất Ngược Tâm: Cả Nhà Lâm Nguy, Vị Hôn Phu Lại Bận Dỗ Linh Thú Ngủ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ