Ý tưởng này không chỉ Phong Tiểu Du mà ngay cả Dịch An và Lan Hi cũng không tán đồng. Chỉ có Thanh Thư, bởi lẽ nàng đã trải qua nhiều chuyện đặc biệt, nên cho rằng chỉ cần không làm hại người khác, thì ngoại nhân không có quyền can dự.
Hạ Lam nhìn dáng vẻ ngạc nhiên của Tiểu Du cùng mọi người, cười nói: "Thiếp nghĩ hôn lễ chỉ là một hình thức, có hay không cũng chẳng khác gì nhau. Nhưng vì song thân cứ khăng khăng muốn làm, nên đành thuận theo ý nguyện của họ thôi."
Phong Tiểu Du quay sang nhìn Thanh Thư, thấy nàng không bày tỏ ý kiến gì mới quay lại nói với Hạ Lam: "Hạ Lam, chưa qua tam môi lục sính mà đã cùng chàng bái Thiên Địa, đây chẳng khác nào là tư định chung thân. May mắn thay cha mẹ Công Tôn tiên sinh chấp thuận, nếu không, nàng ngay cả danh phận thê tử cũng chẳng có."
Lời lẽ này tuy có phần thẳng thắn quá mức, nhưng Hạ Lam chẳng hề bận tâm. Nàng đã quyết định làm như vậy, dẫu bị người đời nghi hoặc cũng không hề sợ hãi. Nàng đáp: "Thiếp cùng Minh Thành đã có hôn thư, là vợ chồng danh chính ngôn thuận."
Hôn thư này cũng chỉ mới được xử lý khi họ tới Kinh Thành, là do Công Tôn Minh Thành khăng khăng muốn làm để an ủi tấm lòng hai vị lão nhân. Kỳ thực, sau khi du ngoạn qua bao di tích cổ, trải qua nhiều lần sinh tử, ý niệm của Hạ Lam đã thay đổi rất nhiều. Nàng cảm thấy con người quá đỗi nhỏ bé trước thiên nhiên, sinh mệnh cũng vô cùng ngắn ngủi. Nghĩ lại, đời người chỉ vỏn vẹn mấy chục năm thoáng chốc đã qua, hà cớ gì phải bận tâm ý kiến của người khác? Sống sao cho thư thái mới là điều trọng yếu nhất.
Thấy Tiểu Du còn định nói thêm, Thanh Thư nhanh chóng chen vào: "Nàng phải về Lệ Thủy lo liệu hôn sự, e rằng chúng ta sẽ không kịp uống chén rượu mừng của nàng rồi."
Dịch An cũng kinh ngạc trước sự táo bạo và cách nghĩ tiên phong của Hạ Lam, song nàng không đưa ra lời đánh giá. Mỗi người có một cách sống riêng, dù là bạn thân cũng không có quyền can thiệp. Nghe Thanh Thư nói vậy, Dịch An cười đáp: "Đúng thế! Nàng cố ý tới dự hôn lễ của ta, mà rượu mừng của nàng ta lại không được uống, thật là vô lý."
Hạ Lam cười nói: "Ở Kinh Thành này, ngoài các nàng ra thiếp cũng chẳng có thân nhân nào khác. Chi bằng, hai ngày nữa thiếp sẽ đặt một bàn tại Phúc Vận Lâu, coi như chúng ta đã uống rượu mừng rồi vậy." Thanh Thư gật đầu: "Cứ quyết định như thế đi."
Tiểu Du liếc xéo Thanh Thư một cái, thấy nàng không đáp lại, đành nuốt hết những lời muốn nói vào bụng. Thanh Thư chủ động chuyển sang chuyện họa nghệ, còn đem những vấn đề mình gặp phải hỏi Hạ Lam chỉ giáo. Lan Hi cũng có hiểu biết sâu sắc về hội họa, ba người họ liền trò chuyện rôm rả về đề tài này.
Phong Tiểu Du và Dịch An không hiểu rõ về hội họa, cũng không mấy hứng thú, nàng hỏi Dịch An: "Ta nghe nói, Hoàng đế vừa mãn tang Thái hậu liền đón Trương Văn Văn vào cung, nữ nhân đó cứ thế ở lại trong cung sao?"
Dịch An gật đầu: "Đúng vậy, Thái hậu nói người trong cung rất cô tịch nên muốn tìm người bầu bạn, thành thử mới đón Trương Văn Văn vào." Lý do này đến cả Hoàng đế cũng không thể từ chối.
Phong Tiểu Du khinh thường: "Hồ lộng người nào! Nàng ta ở Đông Cung nhiều năm như vậy, sao lúc đó không nói mình cô tịch mà đón cháu gái tới bầu bạn? Dịch An, rõ ràng nàng ta muốn tạo cơ hội cho Trương Văn Văn gần gũi Hoàng đế, nàng cũng nên cẩn thận."
Dịch An thản nhiên đáp: "Cẩn thận điều gì? Chẳng qua là muốn Trương Văn Văn làm phi thiếp của Hoàng đế thôi sao? Không có Trương Văn Văn thì cũng sẽ có người khác, cứ tùy nàng ta đi!"
"Sao nàng lại không hề bận tâm chút nào vậy?" Dịch An vừa cười vừa nói: "Bận tâm điều gì? Sau này hậu cung còn đón rất nhiều giai nhân, nếu ta cứ lo lắng mãi thì chi bằng đừng sống nữa."
Ngừng một lát, Dịch An nói: "Nếu Ô Chính Khiếu có nạp thiếp, nàng cũng đừng làm ầm ĩ với chàng ấy, chẳng có ý nghĩa gì đâu."
Phong Tiểu Du lập tức nổi đóa: "Ô Dịch An, ta có lòng tốt nói cho nàng chuyện Trương Văn Văn, sao nàng lại nguyền rủa ta?"
Dịch An không bị dáng vẻ xù lông của nàng làm cho sợ hãi, ngược lại vẫn cười đáp: "Nàng kích động làm gì? Ta chỉ nói là lỡ như thôi mà."
"Không có lỡ như!"
Dịch An kéo nàng lại gần, ôn tồn nói: "Ta đương nhiên mong chàng ấy đời này không nạp thiếp, chỉ một lòng trông coi mình nàng, nàng hạnh phúc ta cũng vui lây. Nhưng nếu chàng ấy có lỡ phụ lời thề, nàng phải nhớ rằng, ngoài chàng ấy ra, nàng còn có cha mẹ, con cái và những bằng hữu như chúng ta."
Phong Tiểu Du phồng má nói: "Chính Khiếu đã hứa với ta đời này sẽ không nạp thiếp, ta tin chàng ấy."
Nàng càng thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối như vậy, Dịch An càng lo lắng, bởi điều này cho thấy vị trí của Ô Chính Khiếu trong lòng nàng ngày càng quan trọng. Chỉ là hiện tại Phong Tiểu Du đang giận, Dịch An không dám nói thêm, nếu không, cô bạn này sẽ thật sự trở mặt.
Gần tới buổi trưa, bàn tiệc của Phúc Vận Tửu Lâu được đưa tới. Năm người ngồi vào chỗ, Dịch An nói: "Mặc Tuyết, rót rượu cho chúng ta."
Mặc Tuyết vẻ mặt khó xử: "Thái thái, Phúc Vận Lâu không đưa rượu tới ạ."
Tiểu Du nói: "Sao lại như vậy? Ta đã dặn dò rất rõ ràng, nhất định phải có một vò Đào Hoa Tửu."
Không đợi nàng hỏi thăm, Mặc Tuyết liền giải thích: "Phu nhân nói cô nương nhà ta không được uống rượu." Ngừng một lát, nàng bổ sung thêm: "Một giọt rượu cũng không được dính."
Tiểu Du khựng lại. Nếu là ở công phủ khác, nàng có thể trực tiếp sai hạ nhân đi mua. Nhưng đây là Trấn Quốc Công phủ, tự nhiên phải tuân theo ý tứ của chủ nhân. Thanh Thư nhìn chén nước trái cây trên bàn, cười hòa giải: "Uống nước trái cây tốt cho da dẻ hơn."
Bữa cơm này mọi người ăn uống không được thỏa thích. Sau khi dùng xong, Phong Tiểu Du nói: "Hạ Lam, đợi tới khi nàng mời khách, chúng ta nhất định phải không say không về."
Dịch An uể oải nói: "Mẫu thân ta dặn dò trước khi xuất giá không được phép ra khỏi cửa. Cho dù ta có xin được phép đi ăn tiệc mừng của Hạ Lam, thì bà ấy cũng sẽ phái người trông chừng không cho ta uống rượu." Phong Tiểu Du cảm thấy cứ như vậy thì ăn uống chẳng còn ý nghĩa gì.
Ăn uống xong xuôi, Hạ Lam liền đứng dậy nói muốn trở về. Mọi người giữ lại, nàng cười đáp: "Minh Thành đang ở nhà, không biết chàng đã dùng cơm chưa?"
Dịch An hỏi: "Nàng không phải nói sẽ vẽ một bức họa, họa cả chúng ta vào đó sao?"
Phong Tiểu Du giải thích: "Là bức ‘Mỹ Nữ Đồ’, họa cả năm người chúng ta."
Hạ Lam đáp: "Ta về sẽ bắt đầu họa ngay. Dịch An, bức họa này cần thời gian khá dài, không thể hoàn thành trước hôn lễ được." Chủ yếu là vì Tiểu Du về quá trễ, nếu nàng đến Kinh Thành sớm hơn thì đã có thể hoàn thành. Bây giờ chỉ còn nửa tháng, không thể kịp.
Dịch An cười nói: "Không sao, bao lâu ta cũng đợi được. Đúng rồi, đến lúc đó nhờ Thanh Thư đề lên một bài thơ, rồi ta sẽ treo bức họa này trong phòng của mình." Hạ Lam nghe vậy chợt cảm thấy áp lực đè nặng.
Thanh Thư lại cười nói: "Hay quá! Phòng nàng treo bức họa này, tới lúc đó tác phẩm của ta và Hạ Lam có thể bán được giá cao hơn nhiều." Phong Tiểu Du cười mắng: "Sao trong mắt nàng chỉ biết có tiền, thô tục quá đi mất!"
"Ta vốn dĩ là một người tục nhân mà, nàng đâu phải mới quen ta lần đầu. Hơn nữa, ta thấy làm được việc mình thích lại kiếm được tiền, đôi bên cùng có lợi chẳng phải tốt hơn sao?" Dịch An rất đồng tình với quan điểm của Thanh Thư.
Lan Hi suy nghĩ rồi nói: "Hay là ta làm vài bài thơ, đến lúc đó các nàng chọn một bài, rồi đề lên bức tranh đi." Phong Tiểu Du vỗ tay: "Tuyệt vời, mỗi người đều góp một phần sức lực, chủ ý này hay đó."
Dịch An hỏi: "Vậy nàng tính góp sức bằng cách nào?" Phong Tiểu Du suy nghĩ một chút, đáp: "Ta sẽ chịu trách nhiệm tuyên truyền câu chuyện này ra ngoài, không chỉ để người Kinh Thành biết, mà còn muốn cả Giang Nam đều biết tài danh của ba nàng. Như vậy không chỉ giúp tác phẩm của các nàng bán chạy hơn, nói không chừng còn có thể lưu truyền thiên cổ."
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ