Ngọc chỉ Hoàng đế ban ra, Mai Dập Hàng được phong Bảng Nhãn, Nghiêm Khoan vinh dự Thám Hoa. Còn vị Trạng Nguyên lang, ấy chính là Hà Thanh Lăng, người đã đứng đầu kỳ thi Hội.
Thanh Thư mỉm cười, quả thực những người này đều thể hiện tài năng xuất chúng. Nhưng chỉ lát sau, nàng lại hỏi Hồng Cô: "Kinh Nghiệp xếp thứ mấy?"
Hồng Cô liền hiểu nàng quan tâm nhất đến thành tích của nhị cô gia, vừa cười vừa đáp: "Nhị cô gia lần này xếp thứ chín mươi sáu, so với thi Hội đã tiến thêm mười bậc."
"Hai bảng thì đến hạng bao nhiêu là hết?"
Hồng Cô cười duyên, nói: "Đến hạng chín mươi tám là hết ạ."
Thanh Thư vô cùng ngạc nhiên, nàng cứ ngỡ sẽ phải đến hạng một trăm mới hết. Nàng cười nói: "Xem ra Kinh Nghiệp vận khí cũng chẳng tệ chút nào, thi Đình lại nằm trong hai bảng."
"Vâng, chúng tôi ai nấy đều nói nhị cô gia vận khí tốt vô cùng!"
Không nói người khác, chính Thanh Thư cũng cảm thấy vận khí của chàng quả thật rất may mắn: "Khi thi Hương thì đứng áp chót bảng chính, nay thi Hội lại đứng áp chót hai bảng thứ ba. Vận may này cũng thật hiếm có."
"Dù là áp chót thứ ba, tóm lại vẫn nằm trong hai bảng."
Thanh Thư gật đầu.
Đúng lúc này, Phong Tiểu Du từ ngoài bước vào, vẻ mặt cầu xin nói: "Thanh Thư à, Mai Dập Hàng không phải Trạng Nguyên lang, ta mất trắng ngàn lượng bạc rồi."
"Ta chẳng phải đã bảo ngươi rồi sao, cờ bạc nhỏ mua vui, cờ bạc lớn hại thân. Nếu ngươi cũng như ta, chỉ đặt một trăm lượng bạc ròng, đâu đến nỗi đau lòng như vậy."
Thanh Thư cười nói: "Hồng Cô cũng đặt mười lượng bạc đó thôi? Tiền tháng của nàng mỗi tháng cũng chỉ có mười lượng, nàng còn chẳng buồn, ngươi cái bà phú hộ này kêu ca gì cơ chứ?"
Phong Tiểu Du đáp: "Nếu không phải ngươi nói, ta còn định đặt tận hai ngàn lượng kia!"
Thanh Thư buồn cười nói: "Năm ấy Lục Nhị gia hoàn toàn là ngẫu nhiên. Ngươi còn coi ta là Thần Tiên, nói ai là Trạng Nguyên thì người đó sẽ là Trạng Nguyên sao!"
Ngàn lượng bạc ấy cũng chỉ đủ cho nàng mua vài món trang sức, nói đau lòng đến mức nào thì cũng không có. Chỉ là cảm thấy chuyện đã an bài kết quả lại thua, cảm giác này thật khó chịu.
Thanh Thư nhìn dáng vẻ của nàng, vừa cười vừa nói: "Chờ ta bán được tòa nhà này với giá cao, đến lúc đó ta sẽ tặng ngươi một món trang sức trân phẩm ngọc trai."
"Thật sao?"
Thanh Thư buồn cười nói: "Ta khi nào gạt ngươi chứ? Bất quá giá cả nhất định phải trong vòng hai trăm lượng, nhiều hơn ta mua không nổi."
"Trước mặt ta mà còn than vãn, ngươi có ý tốt sao?"
Thanh Thư nói: "Nữ Học Thái Phong huyện giữa thu này sẽ bắt đầu chiêu sinh, thêm cả Nữ Học này nữa phải có gần trăm người. Phải nuôi gần trăm nữ học sinh, không tiết kiệm một chút sao được!"
Phong Tiểu Du vừa cười vừa nói: "Tiết kiệm thì được bao nhiêu tiền chứ! Biện pháp tốt nhất vẫn là phải khai nguồn."
Thanh Thư quả thực đã có quyết định này, nói: "Ta định mở rộng xưởng nhuộm, nếu kinh thành không tiêu thụ hết thì sẽ đem vải bán đi Thiên Tân, Bảo Định và các nơi khác."
"Đợi thời cơ chín muồi, ta còn muốn đến các châu phủ khác để mở thêm xưởng nhuộm."
Nếu có thể, nàng còn định mở xưởng nhuộm khắp thiên hạ. Nhưng trong thời gian ngắn thì không thể làm được.
Phong Tiểu Du kinh ngạc nói: "Trước kia ta nói muốn mở rộng xưởng nhuộm ngươi sống chết không chịu, sao bây giờ đột nhiên thay đổi chủ ý?"
Dù hai Nữ Học có gần trăm học sinh, nhưng chi tiêu một năm cũng chỉ vài ngàn lượng bạc, chưa đến mức khiến Thanh Thư phải chịu áp lực lớn như vậy.
Thanh Thư nói: "Dịch An sang năm sẽ tiến cung, trong cung chỗ cần dùng tiền chắc chắn cũng rất nhiều. Cho nên ta nghĩ sau khi mở rộng xưởng nhuộm sẽ chia cho nàng bốn thành cổ phần, ngươi và ta mỗi người ba thành."
Phong Tiểu Du khẽ giật mình, sau đó lại cười nói: "Ta đi Thường Châu thì không thể giúp quản cửa hàng, mà Tĩnh Thục lại là người của ngươi, ta sao có thể nhận ba thành. Thế này, cho ta hai thành là được rồi."
"Ngươi chắc chắn?"
Phong Tiểu Du gật đầu nói: "Quan hệ chúng ta thế nào mà lại khách khí với ngươi. Bất quá cái xưởng nhuộm này là của Cố bà ngoại, một thành cổ phần này hãy chia cho muội muội ngươi hoặc Cố gia đi!"
Thanh Thư lắc đầu nói: "Thực ra bài thuốc này cũng là do ông ngoại ta từ tay người khác mà có được, sau này qua cải tiến mới đạt hiệu quả như bây giờ. Có những thứ, nếu không có năng lực bảo toàn thì đó là họa chứ không phải phúc."
Qua chuyện lần này, nàng sẽ không thể nào chia cổ phần cửa hàng cho An An nữa.
"Ngươi chia cổ phần cho ta và Dịch An mà không chia cho nàng, nàng biết sẽ không vui trong lòng."
Thanh Thư lắc đầu nói: "Không lẽ ta mở cửa hàng nào cũng phải chia cổ phần cho nàng sao?"
Ngay cả tiệm thịt kho cùng xưởng nhuộm, An An cũng không hề góp chút sức lực nào.
Phong Tiểu Du cười nói: "Thanh Thư, ta cảm thấy ngươi thay đổi rất nhiều."
Theo thời gian trôi qua, nhiều ý nghĩ của Thanh Thư quả thực đã thay đổi rất nhiều. Nàng vừa cười vừa nói: "Chẳng lẽ ngươi không thay đổi sao?"
Phong Tiểu Du mỉm cười. Nàng cũng đã thay đổi, trước kia là Hiếu Hòa huyện chủ đoan trang, ưu nhã, cao quý, đại khí, nhưng cuối cùng lại bị cuộc sống nghiền nát thành một bà chằn nổi tiếng kinh thành.
Đàm Kinh Nghiệp về đến nhà, nhìn thấy mắt An An sưng đỏ không khỏi hỏi: "Sao vậy? Ta thi kém khiến nàng buồn sao?"
An An lắc đầu nói: "Không có, chàng lần này so với thi Hội đã tiến thêm mười bậc, thiếp mừng còn không kịp đâu, sao lại buồn được."
Biết được kết quả xong An An cảm thấy rất may mắn, dù là thứ hạng cuối cùng nhưng cũng nằm trong hai bảng.
Đàm Kinh Nghiệp có chút không hiểu hỏi: "Vậy thì sao? Chẳng lẽ lại cãi nhau với Đại tỷ sao?"
An An cúi thấp đầu không nói lời nào.
Đàm Kinh Nghiệp thấy thế lạnh mặt nói: "Nàng sao lại không hiểu chuyện như vậy? Đại tỷ sắp lâm bồn rồi, cho dù nàng ấy có nói gì không thuận tai, nàng không thể nhường nhịn một chút sao?"
Hơn nữa, đại di tỷ cũng không phải người cố tình gây sự.
An An thấy Đàm Kinh Nghiệp không an ủi mình, mà ngược lại còn chỉ trích, nước mắt liền tuôn như mưa.
Đàm Kinh Nghiệp nén giận gọi Thải Điệp vào, lạnh mặt hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Ngươi kể rõ mười mươi cho ta nghe."
Thải Điệp không dám giấu giếm, kể lại sự việc tỉ mỉ một lần, sau khi kể xong nàng còn giải thích giúp An An một câu: "Nhị nãi nãi lúc ấy cứ ngỡ Âu Dương tiên sinh là do Hiếu Hòa huyện chủ mời, nên đã hiểu lầm Đại cô nương."
"Ngươi ra ngoài."
Thải Điệp dù không yên lòng, nhưng vẫn bước ra.
Đàm Kinh Nghiệp vô cùng tức giận, nói: "Cho dù Âu Dương tiên sinh là do Đại tỷ mời cho Hiếu Hòa huyện chủ, nàng lại có tư cách gì mà phát cáu?
Đó là nhà của Đại tỷ, nàng ấy muốn làm gì thì làm. Đừng nói chỉ là mời Âu Dương tiên sinh đến nói sách, chính là mời cả gánh hát đến hát hí khúc thì sao? Chẳng lẽ nàng cho rằng nàng ấy muốn làm gì còn phải xem tâm trạng của nàng, hỏi ý kiến của nàng sao?"
Cách làm của thê tử, quả thực là không biết mùi vị.
An An nghe nói vậy tiếng khóc càng lớn hơn, sau đó cúi thấp đầu tiếp tục khóc.
Đàm Kinh Nghiệp thấy thế còn có gì không hiểu, cơn giận xông lên đầu: "Đừng khóc."
An An sợ đến run rẩy, sau đó ngẩng đầu vẻ mặt không thể tin nói: "Chàng mắng thiếp? Chàng lại dám mắng thiếp? Thiếp vì ai mà ra nông nỗi này, thiếp chẳng phải cũng vì chàng sao?"
Đàm Kinh Nghiệp trầm mặt nói: "Lâm Thanh Loan, nàng có từng nghĩ rằng nàng làm như vậy sẽ tổn thương trái tim Đại tỷ đến nhường nào không? Khoảng thời gian này nàng vẫn luôn nói Đại tỷ đối với nàng thái độ không còn như trước, nàng cũng không tự nhìn lại xem nàng đã gây ra những chuyện gì?"
"Cũng may mà anh rể ra ngoài giải quyết việc công, nếu như chàng ấy ở nhà mà biết chuyện này e rằng sẽ trực tiếp đuổi nàng ra khỏi cửa, về sau cũng sẽ không cho phép nàng lại bước chân vào nhà nữa."
Sắc mặt An An chợt cứng lại. Với tư thế anh rể nàng cưng chiều tỷ tỷ như vậy, nếu biết nàng chọc giận tỷ tỷ đến mức ấy thật đúng là sẽ đuổi nàng ra khỏi cửa.
Nhớ nàng đang mang thai, Đàm Kinh Nghiệp nén cơn giận trong đầu nói: "Bây giờ nàng theo ta đi xin lỗi Đại tỷ."
An An do dự một chút nói: "Đại tỷ nói để thiếp ở nhà suy nghĩ kỹ xem mình rốt cuộc sai ở chỗ nào? Bây giờ mà đi qua ngay, Đại tỷ sẽ cho rằng thái độ nhận lỗi của thiếp không đứng đắn."
Đàm Kinh Nghiệp nói: "Vậy nàng hãy suy nghĩ thật kỹ, nghĩ thông suốt rồi ta sẽ cùng nàng đi xin lỗi Đại tỷ."
Có nhiều thứ phải tự mình nghĩ rõ ràng, người khác nói thế nào đều vô dụng.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ