Chương 1466: Tiểu Du đại náo Hầu phủ (1)

Đêm xuống, ánh chiều tà phủ bóng, người trong Quan gia dùng cơm xong xuôi đều trở về viện riêng của mình.

Quan phu nhân để nha hoàn tháo trâm cài, vòng vàng, đoạn quay sang thị nữ thân cận Bích Ngọc dặn dò: "Cử một người đến tiền viện hỏi thăm bao giờ Hầu gia trở về, ta có việc muốn cùng người bàn bạc."

"Dạ."

Thấy nàng cau mày, Đổng mụ mụ – người tâm phúc – bèn hỏi: "Phu nhân có điều chi bận lòng?"

Quan phu nhân thở dài: "Ta đang nghĩ đến Chấn Khởi. Đứa nhỏ ấy ở Thường Châu ban ngày bận rộn chính sự, về đến nhà lại chẳng có lấy một người hỏi han ân cần."

Chỉ vì một người vợ ghen tuông mà hại con trai mình.

Đổng mụ mụ giật mình, khẽ nói: "Phu nhân, nay vẫn đang quốc hiếu, chuyện của Cù cô nương tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài."

Bằng không, ắt sẽ gây nên phong ba lớn.

Quan phu nhân có chút tức giận nói: "Nếu nàng chịu phái người theo Chấn Khởi đến Thường Châu, ta đâu cần phải hao tâm tổn trí đến vậy? Xưa kia thật sự là nhìn lầm, lại rước về một sao chổi như thế."

Ngày trước, cũng vì coi trọng quyền thế của Phong gia mà vội vã kết thân, nhưng những năm qua, tiền đồ của Quan Chấn Khởi lại chẳng nhờ cậy được vào thế lực Phong gia, thêm vào việc Phong Tiểu Du mấy lần ngỗ nghịch, nên trong lòng Quan phu nhân hận Tiểu Du vô cùng.

Đổng mụ mụ tiếp lời: "Phu nhân, Hàm Lộ cô nương không chỉ dung mạo xinh đẹp mà còn khéo léo hiểu lòng người, tin rằng Nhị gia gặp ắt sẽ rất ưng ý. Chỉ cần Nhị gia thuận theo ý người, Nhị nãi nãi tự nhiên sẽ cung kính với người."

Trong lòng Quan phu nhân, cũng chính vì Quan Chấn Khởi che chở nên Phong Tiểu Du mới dám lộng hành. Không có con trai thiên vị, Phong Tiểu Du ắt phải biết điều.

Vừa dứt lời, liền nghe tiếng bà tử bên ngoài nói: "Nhị nãi nãi, người không thể vào trong!"

Nha hoàn đang chải tóc cho Quan phu nhân nghe vậy giật mình kêu lên, tay không khỏi mạnh hơn khiến tóc bị giật. Quan phu nhân đau điếng mắng: "Đồ tìm chết!"

Nha hoàn vội vàng quỳ xuống đất, mặt trắng bệch nói: "Phu nhân bớt giận, nô tỳ không cố ý."

"Cút xuống đi!"

Nha hoàn chải tóc còn chưa ra khỏi phòng, Phong Tiểu Du đã xông thẳng vào.

Quan phu nhân nhìn Phong Tiểu Du khí thế hừng hực, giận dữ: "Phong thị, xông thẳng vào phòng cha chồng và bà bà, nhà ngươi quy củ là như vậy ư?"

Phong Tiểu Du lúc này hai mắt cũng đang phun lửa, đáp: "Phong gia chúng ta dù không có quy củ, cũng không có chuyện bà nương lại đi tìm đàn bà cho con trai mình trong thời gian quốc tang!"

Quan phu nhân sợ hãi vô cùng: "Phong thị, ngươi đang nói hươu nói vượn cái gì?"

"Chớ có người không biết trừ phi mình đừng làm. Ta ngược lại muốn hỏi người, Chấn Khởi thật sự là con ruột của người ư? Khẳng định không phải, mẹ ruột sao lại nôn nóng muốn hủy hoại hắn đến vậy?"

Lời này cố ý chọc tức Quan phu nhân. Bởi vì Quan phu nhân đối với nàng thì tệ bạc, nhưng đối với Chấn Khởi thì lại rất tốt. Tuy nhiên, cái loại tốt này, người bình thường thật khó chịu đựng nổi.

Đổng mụ mụ vội vàng ra hòa giải, cười làm lành nói: "Huyện chủ, đây ắt hẳn là có kẻ tung tin đồn nhảm. Huyện chủ là người thông minh như vậy, hẳn sẽ không để những kẻ ấy đạt được ý đồ."

Nói xong, nàng tiến lại muốn đỡ Phong Tiểu Du.

"Bốp. . ."

Phong Tiểu Du giáng một cái tát thật mạnh vào mặt nàng: "Đồ chó má, Thần Ca nhi bị bỏng ta chưa tính sổ với ngươi. Ngươi không biết hối cải thì thôi, lại còn dám giật dây phu nhân làm cho nàng trong quốc hiếu lại đi tìm đàn bà bên ngoài cho Nhị gia."

Quan phu nhân tức giận xông lại muốn đánh Phong Tiểu Du, nhưng bị Mạc Anh kéo ra. Theo quán tính, nàng lao về phía trước và ngã nhào xuống ghế.

Sau khi đứng dậy, Quan phu nhân cất cao giọng nói: "Phong Tiểu Du, ngay cả ta cũng dám đánh, cái đồ tiện nhân nhà ngươi, Quan gia chúng ta không dung!"

"Ha!" Phong Tiểu Du cười nhạt đáp: "Tốt, ngươi có bản lĩnh thì bây giờ hãy viết thư hòa ly cho con trai ngươi đi, ngươi viết xong ta lập tức ký tên đồng ý."

Dịch An nói nàng quá uất ức, nàng càng lo lắng thì đối phương càng được đằng chân lân đằng đầu.

Quan phu nhân chắc mẩm Phong Tiểu Du chỉ hù dọa mình, bèn nói: "Người đâu, lấy bút mực giấy nghiên đến!"

Nàng tức đến mất lý trí, nhưng bà tử và nha hoàn trong phòng chẳng ai dám làm theo. Nếu thật sự để nàng viết thư hòa ly, Hầu gia sau khi biết chuyện ắt sẽ đánh chết tất cả bọn họ.

Phong Tiểu Du thấy mọi người trong phòng bất động, nàng quay sang Mộc Cầm nói: "Đi lấy bút mực giấy nghiên."

"Vâng."

Mạc Anh theo nàng ra ngoài, rất nhanh đã mang bút mực giấy nghiên tới.

Phong Tiểu Du đặt đồ vật lên bàn, nhìn Quan phu nhân mặt đầy tức giận nói: "Viết đi, chỉ cần viết xong thư ly hôn này, ngươi muốn Quan Chấn Khởi cưới ai thì cưới, bản huyện chủ không phụng bồi."

Đổng mụ mụ thấy Quan phu nhân cầm bút, vội vàng tiến lên ôm lấy nàng nói: "Phu nhân, thư ly hôn này ngàn vạn lần không thể viết!"

Nếu thư ly hôn này được viết, Hầu gia ắt sẽ không tha cho phu nhân, Nhị gia e rằng cũng sẽ hận chết nàng.

Ngay lúc này, Lâm An hầu vén rèm bước vào, ông nhìn Phong Tiểu Du nói: "Viết thư hòa ly gì?"

Phong Tiểu Du mặt lạnh không nói lời nào.

Thái độ của Lâm An hầu đối với Phong Tiểu Du cũng không vừa lòng, nhưng ông là một ông bố chồng cũng không tiện mắng con dâu, ông nhìn sang Đổng mụ mụ hỏi: "Ngươi nói."

Đổng mụ mụ tránh nặng tìm nhẹ nói: "Nhị nãi nãi không biết nghe lời đồn từ đâu, nói phu nhân muốn nạp thiếp cho Nhị gia, nàng liền xông vào la mắng phu nhân."

Phong Tiểu Du "A" một tiếng nói: "Ồ, lời đồn ư? Có phải ta phải đưa Cù Hàm Lộ đến Hầu phủ, các ngươi mới chịu thừa nhận?"

Nghe vậy, Đổng mụ mụ toàn thân lạnh toát, thôi rồi, vậy mà đã biết hết.

Sắc mặt Quan phu nhân có chút khó coi, việc này các nàng làm rất bí mật, Phong Tiểu Du làm sao mà biết được. Nhưng rất nhanh nàng trấn tĩnh lại, nói: "Ta không biết ngươi tin lời đồn của ai, nhưng ta có thể nói cho ngươi, Hàm Lộ cô nương là Đổng mụ mụ tìm cho A Tường làm dâu."

Lâm An hầu nghe vậy lập tức nói: "Huyện chủ, đây chỉ là một sự hiểu lầm."

Phong Tiểu Du cười lạnh nói: "Dám làm thì phải dám chịu, ngươi như vậy làm ta rất khinh thường."

Lâm An hầu rất không vui, nhưng ông cũng không răn dạy Tiểu Du, chỉ nói: "Nếu là một sự hiểu lầm thì chuyện này hãy dừng ở đây."

Phong Tiểu Du ném một tờ biên lai xuống đất nói: "Cù Hàm Lộ còn chưa xuất giá, Đổng mụ mụ lại giúp nhà nàng trả hơn hai ngàn lượng nợ. Đổng mụ mụ, vị Cù cô nương này thật sự được ngươi coi trọng a!"

Đổng mụ mụ bất quá là một nô tài, dù trong tay có chút tiền cũng không thể bỏ ra hai ngàn lượng bạc để cưới con dâu.

Lâm An hầu sao có thể không hiểu ý tứ trong đó, ông nhìn Quan phu nhân với ánh mắt gần như muốn phun lửa. Nhưng cuối cùng ông vẫn kiềm chế bản thân, nói với Phong Tiểu Du: "Việc này ta sẽ xử lý ổn thỏa."

Phong Tiểu Du cười lạnh nói: "Khi Thần Ca nhi bị thương, ngươi cũng nói với ta như vậy, nhưng cuối cùng thì sao? Không chỉ những nha hoàn, bà tử bảo vệ chủ không được chút trừng phạt nào, ngay cả kẻ cầm đầu Quan Mộc Đình cũng không bị trọng phạt. Bằng không, hắn đâu có gan mắng Mộc Thần của ta là quái nhân."

Lâm An hầu nén giận nói: "Vậy ngươi muốn thế nào?"

Phong Tiểu Du đáp: "Không muốn thế nào. Ngày mai ta sẽ phái người dọn đồ cưới của ta đi, còn các ngươi muốn nạp thiếp hay cưới vợ cho Quan Chấn Khởi thì tùy, bản huyện chủ không phụng bồi."

Thấy nàng quay người muốn đi, Lâm An hầu lớn tiếng kêu lên: "Huyện chủ xin hãy nghĩ lại."

Thấy Phong Tiểu Du không để ý tới mình, Lâm An hầu vội vàng nói: "Chuyện này mà làm rùm beng lên, tiền đồ của Chấn Khởi sẽ bị hủy hết."

Phong Tiểu Du lạnh lùng nói: "Thì sao? Hủy hoại tiền đồ của hắn không phải ta, hắn muốn hận cũng không nên hận ta."

Quan phu nhân nói: "Sao lại không phải ngươi? Chấn Khởi nhà ta từ nhỏ hiếu thuận nghe lời, đều là vì có cái sao chổi như ngươi mới biến thành ra cái dạng này. . ."

Lời còn chưa dứt, liền chịu một cái tát đau điếng từ Lâm An hầu.

Quay lại truyện Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Luna

[Pháo Hôi]

4 tháng trước

Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ