Dịch An theo Trưởng công chúa học lễ nghi. Dù nàng và Phong Tiểu Du một mực khẳng định rằng việc học ở phủ công chúa rất tốt, nhưng Thanh Thư vẫn không yên lòng, bèn tranh thủ thời gian ghé qua thăm nom.
Khi Thanh Thư bước vào phòng, Dịch An đang cúi đầu chăm chút một gốc trà hoa.
Nhìn nàng chuyên tâm cắt tỉa những cành lá thừa, Thanh Thư cũng không quấy rầy, chỉ đứng lặng lẽ bên cạnh ngắm nhìn.
Dịch An sửa sang xong gốc trà hoa, cẩn thận xem xét xác nhận không còn vấn đề gì mới đặt kéo xuống, sau đó lại tỉ mỉ tưới nước.
Sĩ biệt tam nhật đương quát mục tương đãi, vậy mà chưa đầy nửa tháng không gặp, Dịch An đã thay đổi đến nhường này. Phải biết, trong sáu người, Dịch An là người ít yêu thích hoa cỏ nhất. Nàng từng cho rằng việc cắt tỉa hoa cỏ hay nhổ cỏ bón phân cho chúng là những việc lãng phí thời gian, phí hoài sinh mệnh.
Dịch An tưới xong nước mới nhận ra Thanh Thư đã đến. Nàng hỏi: "Muội tìm Trưởng công chúa sao? Không may rồi, một khắc đồng hồ trước Trưởng công chúa đã vào cung."
Thanh Thư cười nói: "Ta không phải tìm Trưởng công chúa, ta cố ý đến thăm muội."
"Vậy chúng ta vào phòng ta nói chuyện đi!"
Vào đến phòng, Thanh Thư mỉm cười nói: "Chưa đầy nửa tháng không gặp, ta suýt nữa không nhận ra muội. Không chỉ biết chăm sóc hoa cỏ, mà hành vi cử chỉ cũng ôn nhu hơn rất nhiều."
Dịch An đợi hai tiểu nha hoàn lui ra ngoài, rồi tựa vào đầu giường, nói: "Đừng nhắc nữa, hơn nửa tháng nay thực sự vô cùng gian nan, ta phải cắn răng mới chịu đựng nổi."
Mấy ngày đầu, nàng thực sự rất muốn từ bỏ, nhưng cũng chỉ dám nghĩ trong lòng chứ không dám thật sự làm vậy.
"Trưởng công chúa hẳn là sẽ không làm khó muội chứ?"
Dịch An cười nói: "Trưởng công chúa không làm khó ta, là chính ta tự làm khó mình."
Thanh Thư không rõ lời này có ý gì.
Dịch An giải thích: "Trưởng công chúa nói tính tình ta quá nóng nảy, học lễ nghi quy củ sẽ giúp ta rèn giũa tâm tính, thay đổi sự vội vàng hấp tấp của mình."
Thanh Thư gật đầu nói: "Vậy nên muội liền ngoan ngoãn học theo?"
"Ta đã hứa với người, chỉ cần người nguyện ý dạy, ta sẽ nghiêm túc học."
"Dạy muội những gì?"
Dịch An đáp: "Ngoài lễ nghi, ngày thường người còn giảng cho ta chuyện triều đình. Người nói ta là quốc mẫu tương lai, nhất định phải hiểu biết về chính sự. Mặt khác, những chuyện đấu đá hậu cung cũng phải tường tận, bằng không dễ trúng kế người khác."
Thanh Thư giật mình trong lòng, hỏi: "Còn gì nữa không?"
Nàng không biết mình đang nghĩ gì, luôn cảm thấy Trưởng công chúa như đã đoán được ý đồ của các nàng. Nhưng rất nhanh Thanh Thư liền bình thường trở lại, Trưởng công chúa tài trí như vậy, việc đoán được cũng là lẽ thường.
"Còn dạy ta pha trà, làm vườn, người nói những thứ này cũng giúp rèn luyện tâm tính. Kỳ thực ta không có kiên nhẫn làm những việc này, nhưng Trưởng công chúa hăng hái dạy, ta cũng không tiện làm mất hứng của người. Hơn nữa, Trưởng công chúa tuổi đã cao mà còn vất vả dạy bảo ta đủ thứ, ta nếu không học cho tốt thì trong lòng không yên."
Thanh Thư cười nói: "Đánh cờ, uống trà, nghe khúc nhạc, những thứ này đều có thể tu thân dưỡng tính."
Nếu không biết, còn tưởng là một lão nhân gia tuổi đã cao vậy! Nhưng như vậy đối với Dịch An quả thực có lợi rất lớn, có thể học được nhiều kinh nghiệm quý báu.
Bởi vì đây là phủ Trưởng công chúa, dù cửa đã đóng, hai người cũng không dám bàn chuyện cơ mật tại đây. Thế nên, sau vài câu nói chuyện, cả hai cùng đi đến viện của Phong Tiểu Du.
Hai người còn chưa tới gần viện đã nghe thấy tiếng khóc của Thần Ca Nhi. Dịch An nói: "Từ khi Thần Ca Nhi bị bỏng, nơi này ngày nào cũng gà bay chó chạy, ta còn không dám đến."
Việc khiến nàng đau đầu thì vẫn là chuyện nhỏ, điều cốt yếu là nhìn đứa bé khóc thảm thương như vậy mà không giúp được gì, trong lòng nàng buồn rầu không thôi.
Thanh Thư lắc đầu nói: "Lần này Thần Ca Nhi thực sự chịu tội lớn. Ta nghe Minh Cầm nói thằng bé giờ cũng không thích nói chuyện lắm, người cũng không còn hoạt bát như trước."
Dịch An cảm thấy điều này rất đỗi bình thường: "Đừng nói trẻ lớn hơn một chút, ngay cả đứa bé như Thần Ca Nhi gặp tai nạn lớn như vậy cũng sẽ bị ảnh hưởng."
Hai người vào nhà mới phát hiện đôi tay Thần Ca Nhi bị trói. Thanh Thư hỏi: "Sao lại trói tay đứa bé? Chẳng lẽ vẫn còn ngứa sao?"
Phong Tiểu Du rưng rưng nước mắt nói: "Phải đó, mấy ngày nay thằng bé cứ kêu ngứa muốn gãi, ta không còn cách nào khác đành phải trói tay lại."
Thanh Thư ngồi xuống vuốt ve đầu Thần Ca Nhi, dịu dàng hỏi: "Thần Nhi ngoan, con muốn ăn gì dì làm cho con nhé?"
Thần Ca Nhi không lên tiếng.
Thanh Thư suy nghĩ một lát rồi nói với Phong Tiểu Du: "Muội xem có thể đeo bao tay cho thằng bé để nó không gãi được mặt không? Như vậy đứa bé cũng có thể ra ngoài chơi đùa."
"Mọi cách đều đã thử nhưng không có tác dụng. Thái y nói vết thương của thằng bé đang lên da non nên sẽ đặc biệt ngứa, mấy ngày nay nhất định phải trói tay không được để nó gãi, bằng không sẽ để lại sẹo."
Mấy ngày nay nàng khóc đến cạn nước mắt cũng không dám cởi trói, chỉ sợ Thần Ca Nhi gãi nát vết thương trên mặt mà để lại sẹo.
Thanh Thư cũng không có cách nào, vuốt đầu Thần Ca Nhi nói: "Dì làm bánh Tiểu Lão Hổ, Tiểu Báo Tử cho con ăn được không?"
Thần Ca Nhi không hứng thú, mệt mỏi nằm lên người Dịch An.
Phong Tiểu Du nức nở nói: "Không sao đâu, chịu đựng mấy ngày này là ổn thôi."
Khi trở về, tâm trạng Thanh Thư đặc biệt nặng nề.
Quan lão tam đêm đó trở về liền phát hiện hốc mắt Thanh Thư đỏ hoe, hắn lo lắng hỏi: "Sao vậy nàng?"
Biết được nguyên nhân, Quan lão tam an ủi: "Trẻ con có khả năng hồi phục nhanh, rất nhanh sẽ không sao đâu."
Thanh Thư lắc đầu nói: "Dù Thần Ca Nhi tuổi còn nhỏ, nhưng thiếp lo lắng chuyện này sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến thằng bé. Trước kia Thần Ca Nhi hoạt bát, tươi sáng, miệng cũng ngọt, nhìn thấy chúng ta là tíu tít không ngừng. Nhưng bây giờ cả người thằng bé cứ thu mình lại, nhìn thấy chúng ta thì cúi đầu không nói lời nào."
Quan lão tam suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy thì đợi khi vết thương trên mặt thằng bé lành lại, hãy để nó đến ở cùng Yến Ca Nhi một thời gian. Có Yến Ca Nhi nghịch ngợm dẫn dắt, hẳn là thằng bé có thể nhanh chóng lấy lại sức sống."
"Có ích lợi gì không?"
Quan lão tam cười nói: "Chắc chắn có ích, nàng không tin Yến Ca Nhi thì cũng nên tin ta chứ."
Thanh Thư gật đầu nói: "Vậy được, mấy ngày nữa thiếp gặp Phong Tiểu Du sẽ nói với nàng ấy, chắc nàng ấy sẽ đồng ý. Khụ, vốn dĩ Phong Tiểu Du định đầu xuân sang năm sẽ đi Thường Châu, giờ xem ra phải trì hoãn rồi."
"Tại sao phải trì hoãn?"
Thanh Thư liếc hắn một cái nói: "Vết thương trên mặt Thần Ca Nhi không thể lành trong một năm nửa năm được. Chưa nói đến các đại phu ở Thường Châu không bằng, chỉ nói người khác nhìn thấy mặt Thần Ca Nhi liệu có buông lời chê bai không?"
Nếu là người lớn thì còn đỡ, khả năng chịu đựng mạnh hơn một chút. Nhưng Thần Ca Nhi còn nhỏ như vậy, cái gì cũng chưa hiểu, nếu nghe người khác nói mình là kẻ dị dạng thì chắc chắn không chịu nổi.
Điểm này Quan lão tam cũng không nghĩ tới, gật đầu nói: "Vậy thì quả thực không thể đi, chuyện này phải viết thư nói cho Quan Chấn Khởi."
Nghe vậy, sắc mặt Thanh Thư rất khó coi, lạnh lùng nói: "Nói cho hắn biết thì có ích lợi gì? Hắn biết thì có thể giúp được gì?"
"Sao vậy?"
Thanh Thư không muốn nói về hắn, liền chuyển chủ đề: "Không có gì. Thiếp nghe Dịch An nói Hoàng Thượng ngã bệnh, Trưởng công chúa nhận được tin liền vội vã vào cung."
Quan lão tam ừ một tiếng nói: "Đúng là ngã bệnh, bị nhiễm phong hàn."
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ
Xóa