Quả báo đến nhanh như một cơn gió.
Thiệu Hưng Dương trước đó vừa cười nhạo Lộ Thời Dư, ngay sau đó đã bị đồng đội làm cho thê thảm.
Bào tử của loại nấm không rõ tên bị ba người hít phải, Trần Vân Lương vội vàng bịt mũi miệng, tức đến mức suýt ngất đi.
"Thiệu Hưng Dương! Cậu có bị bệnh không hả!"
"Hả?" Thiệu Hưng Dương còn chưa nhận ra chuyện gì đang xảy ra đã cảm thấy đầu óc choáng váng, nói: "Trần Vân Lương sao trên đầu cậu lại có mấy ngôi sao nhỏ thế?"
"Trên đầu cậu mới có sao ấy!"
"Hả?" Thiệu Hưng Dương ngẩng đầu nhìn, lại hì hì cười ra tiếng: "Trên đầu tôi cũng có mấy ngôi sao nhỏ nè."
Trần Vân Lương đỡ lấy cái đầu hơi choáng, cũng không biết là do hít phải bào tử hay là bị Thiệu Hưng Dương làm cho tức nữa.
Ba người sau khi hít phải bào tử đều có chút mơ màng, Lộ Thời Dư ở ngoài vòng tròn nấm hít phải ít hơn hai người kia nên trạng thái cũng là tốt nhất trong mấy người.
"Thiệu Hưng Dương, cậu giữ chặt lấy cậu ấy, tôi đi tìm Đường Trạch Ngọc qua đây."
Lộ Thời Dư cố gắng giữ tỉnh táo, người có tình trạng nghiêm trọng nhất trong mấy người là Thiệu Hưng Dương, cả người đều có chút mất ý thức rồi, nếu để mặc cậu ta đi lung tung rồi giẫm phải thứ gì đó thì tình hình sẽ càng tệ hơn.
"Ừm, cô mau đi đi, tôi trông cậu ta."
Nói là vậy, nhưng tình trạng của Trần Vân Lương cũng chẳng khá hơn Thiệu Hưng Dương là bao, trước mắt toàn là những bóng chồng ngũ sắc, việc duy nhất có thể làm là hai tay nắm chặt lấy hai tay Thiệu Hưng Dương, ngăn cậu ta không đi lung tung nữa.
Lộ Thời Dư cảm thấy hình ảnh trước mắt giống như được phủ thêm một lớp kính lọc ảo huyền nào đó, khi đi bộ cảm thấy cả thế giới đang rung chuyển, thông qua thân cây để xác định phương hướng một cách khó khăn để đi về doanh trại.
Đường Trạch Ngọc đã hái đủ nấm quay về doanh trại, thấy mấy người khác mãi vẫn chưa về nên có chút lo lắng xảy ra chuyện, vừa định đi tìm thì thấy Lộ Thời Dư lảo đảo với vẻ mặt khó chịu đi về.
"Em sao vậy," Đường Trạch Ngọc nhanh bước lên đỡ lấy Lộ Thời Dư, giọng điệu gấp gáp hỏi: "Là gặp phải sinh vật dị biến nào tập kích sao? Có chuyện gì không? Những người khác đâu?"
Lộ Thời Dư cảm thấy trong đầu trời đất quay cuồng, trước đây cô chưa từng bị say xe, bây giờ lại được trải nghiệm cảm giác say xe một lần, trong bụng khó chịu muốn nôn ra, gắng gượng tựa vào người Đường Trạch Ngọc thì thế giới trong mắt mới ổn định hơn một chút.
"Không phải, không phải tập kích," Lộ Thời Dư nói đứt quãng: "Thiệu Hưng Dương, cậu ấy, cậu ấy giẫm phải nấm, bào tử, đầu váng quá, muốn nôn."
Đường Trạch Ngọc cố gắng ghép mấy từ lại với nhau, đại khái đoán được chuyện gì đã xảy ra, dìu Lộ Thời Dư về doanh trại nằm nghỉ ngơi.
Yến Hồng vừa thu thập xong nấm với tâm trạng khá tốt lúc này cũng đã về, thấy sắc mặt khó coi của Lộ Thời Dư thì tim thót lên một cái.
"Xảy ra chuyện gì thế?"
Đường Trạch Ngọc quay đầu đánh giá cô một cái, không ngờ Yến Hồng lại không ở cùng bọn Thiệu Hưng Dương, nhưng có thêm một người không trúng chiêu cũng thuận tiện để lôi hai người còn lại về cùng.
Đường Trạch Ngọc lật túi của Trần Vân Lương ra, bên trong là đủ loại thuốc, lọ lớn lọ nhỏ đựng đầy nửa cái túi.
Lấy ra cuốn sổ tay Trần Vân Lương để sẵn bên trong, dựa theo mục lục tìm đến trang liên quan đến nấm, đầu tiên dùng nước muối sinh lý rửa sạch khoang mũi, sau đó theo đơn thuốc Trần Vân Lương tự viết để phối thuốc, tiêm cho Lộ Thời Dư một mũi, một lúc sau Lộ Thời Dư mới cảm thấy tình trạng chóng mặt của mình khá hơn một chút.
"À, đỡ hơn nhiều rồi, nhưng vẫn còn hơi váng đầu." Lộ Thời Dư chống tay Đường Trạch Ngọc ngồi dậy.
"Đi được không?"
"Được," Lộ Thời Dư đứng dậy, tuy vẫn còn hơi lảo đảo nhưng về đại thể đã không còn vấn đề gì lớn: "Để em dẫn đường, ở ngay bên kia."
Dựa vào sự chỉ dẫn của Lộ Thời Dư, Đường Trạch Ngọc và Yến Hồng nhanh chóng tìm thấy hai người đang bị "nhốt" trong vòng tròn nấm, nói chính xác hơn là hai người đang bị nhốt lẫn nhau.
"Trần Vân Lương cậu buông tay ra! Tôi sắp bay lên mặt trăng đến nơi rồi!"
"Cậu tưởng cậu là Hằng Nga chắc! Còn đòi lên cung trăng!"
"Tôi muốn bay thật cao ~"
Trần Vân Lương gần như trên bờ vực sụp đổ: "Lộ Thời Dư! Bao giờ cô mới về thế!"
Nhìn hai người đang nắm tay nhau trong vòng tròn nấm, ba người rơi vào sự im lặng ngắn ngủi.
"Hai người này ở đây giày vò nhau bao lâu rồi?" Yến Hồng nói.
Đầu Lộ Thời Dư vẫn còn hơi váng: "Ưm, không biết nữa."
Đường Trạch Ngọc hít sâu một hơi nói: "Đưa họ ra ngoài trước rồi tính sau."
Đường Trạch Ngọc và Yến Hồng bước qua vòng tròn nấm, mỗi người bế một người đi ra, Trần Vân Lương khi bị vác lên theo bản năng kháng cự một chút, nhận ra là Lộ Thời Dư đưa cứu viện về mới buông lỏng cảnh giác.
"Tạ ơn trời đất, không chỉ có mình tôi chịu giày vò nữa rồi."
Thiệu Hưng Dương được Yến Hồng cõng đi mà vẫn không chịu ngồi yên, cảm thấy mình đột nhiên cao lên một đoạn, sự kìm kẹp trên tay cũng biến mất, cậu ta thực sự tưởng mình đã bay lên, hai tay dang ra bắt chước loài chim vỗ cánh.
"Hì hì, các người đều biến thành chim cho tôi ~ biến thành thật nhiều thật nhiều chim ~"
Yến Hồng bị Thiệu Hưng Dương không yên phận lắc lư trái phải trên lưng làm cho nổi cáu, nhưng vì hiện tại Thiệu Hưng Dương thần trí không tỉnh táo nên lại nhịn, cứ thế nhịn suốt cả quãng đường, cuối cùng cũng về đến doanh trại.
Yến Hồng trực tiếp ném Thiệu Hưng Dương xuống đất, nhìn Trần Vân Lương suốt dọc đường đều yên phận không thôi cảm thấy sự tổn thương do so sánh mang lại.
"Mẹ kiếp, lần sau tôi mà còn giúp cái thằng ngốc này tôi làm con chó."
"Chó bự ~ là sói ~ chó bự ~"
Thiệu Hưng Dương vẫn còn ngây ngô nói sảng, Yến Hồng lần này coi như không nhịn nổi nữa, cầm lấy nước muối sinh lý đổ mạnh vào mũi Thiệu Hưng Dương, Thiệu Hưng Dương theo bản năng sinh tồn quơ quào hai tay loạn xạ, nhưng đầu lại bị Yến Hồng ấn chặt.
"Tôi cho ông gọi này! Cho ông bay này!"
"Ư ư ư ư ư!"
Một cuộc rửa mũi tàn nhẫn kết thúc, Thiệu Hưng Dương nhanh chóng ngồi dậy cúi đầu ho sặc sụa, muốn ho hết nước trong khí quản ra ngoài.
Yến Hồng nhân lúc cậu ta còn mải ho liền bồi thêm một mũi tiêm.
Bên kia tình trạng của Trần Vân Lương tốt hơn nhiều, hoàn thành công việc xử lý đơn giản với độ phục tùng rất cao, không cần bất kỳ sự ép buộc nào, thậm chí còn chủ động phối hợp, đúng là kiểu bệnh nhân lý tưởng.
Vì hai người hít phải bào tử nhiều hơn Lộ Thời Dư rất nhiều, nên nhất thời vẫn chưa thể tỉnh táo hoàn toàn.
Lộ Thời Dư nhìn mấy túi nấm trên đất, nghĩ bụng rảnh rỗi cũng chẳng để làm gì, hay là nấu cơm đi.
Vừa định ra tay đã bị Đường Trạch Ngọc ấn ngược trở lại.
"Em vừa mới hồi phục, đừng có nghĩ đến chuyện nấu cơm nữa."
"Vậy cơm hôm nay tính sao?"
Đường Trạch Ngọc nhận lấy con dao trong tay Lộ Thời Dư nói: "Để tôi."
Trong nháy mắt, mắt Trần Vân Lương và Yến Hồng đều trợn tròn, chỉ có Thiệu Hưng Dương là còn chưa tỉnh táo nên không nghe rõ Đường Trạch Ngọc nói gì.
Yến Hồng mang theo vẻ nghi ngờ hỏi: "Đội trưởng, anh biết nấu cơm sao?"
Đường Trạch Ngọc lại cảm thấy có chút kỳ lạ: "Trước đây tôi chẳng phải từng làm rồi sao?"
Trần Vân Lương cảm thấy đầu lại bắt đầu đau: "Nếu việc cho lương khô nén vào nước đun sôi trong nồi cũng được tính là vậy..."
Yến Hồng nói: "Đội trưởng, sát hại đồng đội là phải ra tòa án quân sự đấy."
Đường Trạch Ngọc: "..."
"Tóm lại, mọi người cứ đợi ăn là được," Tay Đường Trạch Ngọc lướt qua con dao: "Chỉ là làm chín thức ăn thôi, không có gì khó cả."
Trần Vân Lương im lặng hai giây, quay đầu nói với Yến Hồng bên cạnh: "Vậy là định nghĩa của đội trưởng về nấu cơm chỉ đơn giản là làm chín thức ăn thôi sao?"
Lộ Thời Dư đúng lúc lên tiếng: "Để em chỉ đạo anh làm nhé."
"Được."
Lộ Thời Dư lúc này mới yên tâm, sợ Đường Trạch Ngọc thực sự không biết nấu cơm lại làm mấy người bị độc gục thêm lần nữa.
Lộ Thời Dư nói một bước Đường Trạch Ngọc làm một bước, đầu tiên là gọt bỏ phần gốc nấm dính bùn đất, nấm to thì cắt miếng vừa ăn, nấm nhỏ thì để nguyên.
Dầu trong nồi nóng thì cho nấm đã chuẩn bị vào, xào một lát cho đến khi mềm thì thêm lượng nước sạch và gia vị vừa đủ, đậy nắp nồi chờ canh nấm chín.
Lộ Thời Dư lo lắng Đường Trạch Ngọc lần đầu nấu cơm không có kinh nghiệm, nên bảo anh đem tất cả nấm dùng để nấu canh, phương pháp đơn giản tỉ lệ thành công cao, có dở đến đâu cũng không đến nỗi nào.
Sau khi mở nắp nồi, mặt canh lấp lánh ánh vàng, đủ loại nấm ngũ sắc theo nước canh đang sôi mà nhấp nhô lên xuống, sủi tăm sùng sục.
Lúc này Thiệu Hưng Dương và Trần Vân Lương cũng đã hồi phục gần xong, dù đầu óc còn hơi choáng váng nhưng đã thoát khỏi nguy hiểm, chỉ là trông vẫn còn hơi chưa tỉnh táo lắm.
Đường Trạch Ngọc múc cho mỗi người một bát canh, chính anh nếm một ngụm trước, nhưng không đưa ra bất kỳ nhận xét nào, trên mặt cũng không thấy biểu cảm gì. Yến Hồng nhìn bát canh trong tay, rõ ràng được coi là bữa ăn bình thường nhất trong suốt hành trình này, nhưng tại sao cô cảm thấy ngược lại còn khó nuốt hơn cả thức ăn làm từ sinh vật dị biến nhỉ?
Lộ Thời Dư dùng thìa khuấy bát canh trong tay, những cây nấm lớn nhỏ được múc lên rồi lại đặt xuống, trông có vẻ không có vấn đề gì, ngửi cũng bình thường.
Ánh mắt Đường Trạch Ngọc nhìn chằm chằm vào Lộ Thời Dư, nhìn đến mức Lộ Thời Dư cảm thấy áp lực vô cớ. Dưới cái nhìn chằm chằm nóng bỏng của Đường Trạch Ngọc, Lộ Thời Dư dùng thìa múc một ngụm canh, mấy cây nấm nhỏ theo nước canh cùng được ăn vào. Lộ Thời Dư nhai nấm trong miệng, cảm thấy ánh mắt đang nhìn mình càng thêm mãnh liệt, dường như đối phương đang mong chờ lời nhận xét của mình vậy.
"Ưm," thật lòng mà nói hương vị bát canh này cùng lắm chỉ tính là trung bình khá, nhưng Đường Trạch Ngọc với tư cách là người mới bắt đầu thử nấu cơm lần đầu mà đạt được mức độ này đã là không tồi rồi. Lộ Thời Dư cảm thấy vẫn nên khuyến khích một chút, thế là nói: "Vị cũng khá ổn, nấm đã nấu rất ngấm vị rồi, vả lại... Ơ?"
Lời còn chưa dứt, Lộ Thời Dư chớp chớp mắt, dường như không dám tin vào thứ mình đang nhìn thấy.
"Là canh không hợp khẩu vị sao?"
Sói Xám căng thẳng hỏi, cái đuôi có chút lo lắng vẫy qua vẫy lại.
"Không, không phải," Lộ Thời Dư không thể tin nổi dụi dụi mắt: "Chắc chắn là mình hoa mắt rồi, ha ha."
Mở mắt ra lần nữa, vẫn là cảnh tượng đó, Lộ Thời Dư lại quay đầu nhìn những người khác, vị trí của những thành viên khác lúc này chỉ có mấy con động vật, một con Cáo đỏ, một con Báo săn đầy đốm đen, một con Sư tử trông ngốc nghếch.
Lộ Thời Dư nhìn bát canh trong tay, lập tức hiểu ra ngay.
Xong đời, ăn phải nấm độc rồi.
Lúc này hiệu ứng canh nấm của những người khác cũng bắt đầu phát huy tác dụng, Đường Trạch Ngọc nhìn con Gấu trúc đỏ đang ngẩn người trước mặt, nhất thời cũng không biết nói gì cho phải.
Mọi người đều im lặng, lúc mới nhìn rõ còn có chút kinh ngạc, nhưng nhanh chóng có thể nghĩ đến là vấn đề của canh nấm.
"Lộ Thời Dư, không phải cô nói cô biết nấm nào có độc nấm nào không sao?" Báo săn thò móng vuốt gẩy gẩy cái thìa.
"Không nên chứ," Gấu trúc đỏ có chút sốt sắng đi đến bên nồi canh kiểm tra: "Em nhớ là em quả thực đã đối chiếu theo sách để tìm mà, mấy loại nấm này chính là những loại nấm ăn được bình thường nhất, không nên có hiệu ứng này chứ."
Đột nhiên, Gấu trúc đỏ dùng thìa múc ra một cây nấm màu trắng.
"Chờ đã, đây là cái gì?"
Mọi người đồng loạt nhìn về phía cây nấm trắng trong thìa của Gấu trúc đỏ.
Cáo đỏ ngắm nghía một hồi, hỏi: "Cây nấm này là ai hái?"
Báo săn không chút do dự chỉ vào Sư tử: "Là cậu ta."
Sư tử lắc lắc đầu nói: "Không phải tôi! Nấm tôi chọn không có hình dạng thế này, đây rõ ràng là Yến Hồng hái mà."
Báo săn lại nói: "Chẳng phải tôi từng đưa cho cậu hai cây nấm bảo cậu phân biệt xem cái nào giống nấm Lộ Thời Dư hái sao?"
Sư tử có chút chột dạ nói: "Đúng rồi, tôi thấy trông đều giống nhau, thế là cho hết vào túi lưới luôn."
Cáo đỏ cạn lời lấy tay che mặt, chỉ vào những vân nhỏ trên cuống nấm nói: "Cây nấm Lộ Thời Dư đưa cuống nấm nhẵn nhụi, cây nấm này cuống nấm có nếp nhăn, vả lại cây nấm này còn mọc bao gốc, nấm Lộ Thời Dư đưa không có bao gốc, cậu thế mà dám nói đây là cùng một loại nấm?"
Đề xuất Cổ Đại: Tứ Hoàng Tử Bảo Ta Thầm Thương Trộm Nhớ Chàng