Chương Hai Mươi Hai.
“Vi Vũ, anh…”
Chu Cẩn Thâm muốn nói mình không biết, muốn nói người không biết thì vô tội, nhưng câu nói đó cũng nghẹn lại nơi cổ họng, khiến anh không thể nuốt xuống hay thốt ra.
“Xin lỗi.”
Mặt Chu Cẩn Thâm đỏ bừng, vành mắt cũng ửng hồng.
Lời xin lỗi muộn màng này, cuối cùng anh cũng nói ra được.
Tô Vi Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, gió thổi qua, hiếm hoi lắm mới thấy một bầu trời đầy sao.
Mẹ từng nói, mẹ sẽ hóa thành những vì sao, trên trời cao dõi theo cô, chỉ là không biết ngôi sao nào là mẹ.
“Anh đi đi.” Tô Vi Vũ ra lệnh đuổi khách.
Chu Cẩn Thâm không ngờ, mình đã đến đây, thậm chí còn hạ mình xin lỗi như vậy, mà Tô Vi Vũ vẫn muốn anh rời đi.
Anh vội vàng bước tới, nắm chặt lấy tay Tô Vi Vũ.
Dù cô có giãy giụa thế nào, anh cũng không buông.
“Vi Vũ, anh thật sự biết lỗi rồi, em tha thứ cho anh được không?”
Vì không thể giằng ra được, Tô Vi Vũ dứt khoát không giãy giụa nữa, cô nhìn chằ...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 15 đến hết truyện với 4.500 linh thạch