Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 68: Khiêu Khích, Oan Gia Ngõ Hẹp Gặp Kẻ Thù

Chương 68: Khiêu Khích, Oan Gia Ngõ Hẹp Gặp Kẻ Thù

Hách Liên Dực sau khi Tô Tiểu Hào tâm trạng chuyển biến tốt không còn chú ý đến hắn nữa thì thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hắn tốn rất nhiều sức lực mới đè nén được máu tươi cứ trào lên cổ họng, miễn cưỡng không để mình trông nhếch nhác.

Tô Tiểu Hào hỏa lực toàn khai giống như hắn dự đoán sở hữu thực lực mạnh đến đáng sợ, không, có lẽ còn đáng sợ hơn một chút.

Hắn tưởng mình ít nhất cuối cùng có thể đứng vững.

Trong quá trình vô số lần ép sát Tô Tiểu Hào buộc nàng phát huy toàn lực hắn cũng không dễ chịu, nhưng hiện tại hắn vô cùng may mắn vì quyết định đã đưa ra trước trận đấu.

Lúc đó hắn lờ mờ cảm thấy Tô Tiểu Hào đối mặt với sự khiêu chiến của hắn quá mức ung dung bình tĩnh, sau đó để ý một chút phát hiện tên này thế mà mở sòng bạc trên mạng nội bộ không nói, còn đầu tư một khoản không nhỏ, đặt cược hết vào mình thắng.

Một khi nàng thắng sẽ kiếm được đầy bồn đầy bát, nhưng một khi thua, dùng từ mất cả chì lẫn chài khuynh gia bại sản để hình dung cũng không quá đáng.

Dựa theo tính cách của người này Tô Tiểu Hào sẽ không làm chuyện không nắm chắc, chiếu theo mức độ coi trọng lợi ích của nàng, không thể nào đi mạo hiểm rủi ro lớn, nàng nhìn có vẻ đại khái qua loa, thực tế tâm tư kín đáo, nàng mở sòng nhưng sẽ không làm con bạc, chỉ làm nhà đầu tư nhắm chuẩn lợi ích ra tay.

Nhận thức này khiến hắn có chút do dự, cho nên do dự mãi hắn đưa ra quyết định một khi tình hình không ổn thì biến cuộc đối quyết thành đá mài dao thăng cấp, như vậy đánh nhau sảng khoái tràn trề, cho dù thua cũng có thể chơi Tô Tiểu Hào một vố.

Quyết định này cực kỳ sáng suốt, hắn thua không quá khó coi.

Thực ra nếu động thật, hắn mượn ngoại vật thì linh khí trên người nhiều không đếm xuể, uy lực của hai vòng loan đao cũng kém xa như vậy.

Nhưng Tô Tiểu Hào ngay cả cái nồi kỳ dị kia cũng không lấy ra, cũng không dùng vũ khí khác, chỉ cầm một thanh trọng kiếm siêu phẩm mới ra lò không lâu.

Nàng thực sự muốn nghiêm túc đối chiến, không mang theo bất kỳ sự gian lận giở trò nào.

Hắn tôn trọng sự nghiêm túc của đối thủ, cho nên từ bỏ sự giúp đỡ của ngoại vật, dùng trạng thái hoàn toàn ngang hàng hoàn thành trận chiến này, duy chỉ có lúc sắp thất bại tính kế nhỏ một chút.

Hách Liên Dực một chút cũng không hối hận về thất bại hôm nay, hắn biết mình tâm cao khí ngạo, trước khi rời nhà trưởng bối đã nói với hắn hắn nên mài giũa tính tình, thiếu chủ Hách Liên gia coi trời bằng vung muốn đột phá thêm một bước thì phải biết đạo lý thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân.

Có lẽ kẹt ở bình cảnh lâu như vậy có thể đột phá hôm nay cũng có nguyên nhân nhận thức của hắn trở nên rõ ràng.

Tô Tiểu Hào khiến hắn cảm nhận sâu sắc thế nào là quỷ tài.

Nhưng hắn cũng không nản lòng, thực ra đến mức độ này, sự khác biệt nhỏ về thiên phú tác dụng rất nhỏ, tiếp theo dựa vào tâm cảnh, nỗ lực và cơ duyên.

Hắn không cảm thấy lần sau mình vẫn sẽ thua nàng.

Đối với rất nhiều tu sĩ xuất thân thế gia đại tông, không kiêu không nóng bình đẳng nhìn người nghe thì đơn giản, làm thì vô cùng gian nan.

Nhưng hắn làm được rồi.

Hắn xuất thân đệ nhất thế gia nhưng không bị sự tâng bốc làm mờ mắt, tự phụ nhưng cũng tự kiểm điểm, cuối cùng dựa vào nội tâm dần trưởng thành vững vàng vượt qua rãnh trời giữa Kim Đan kỳ đến Nguyên Anh kỳ.

Hách Liên Dực nhắm mắt lại, khí tức quanh thân dần trở nên ổn định, linh khí vốn có chút xao động như rơi vào cảnh giới tĩnh lặng, từ từ lắng đọng lại.

Linh khí trầm như vực sâu khiến người ta nhìn vào bất giác run sợ, ai thấy cũng không nhịn được cảm thán không hổ là người thừa kế được Hách Liên gia dốc hết tâm huyết bồi dưỡng.

Trận này tuy hắn thua, nhưng không có mấy người cảm thấy hắn thất bại.

Nguyên Anh kỳ nha, mục tiêu bao nhiêu người cả đời theo đuổi không được hắn mới hơn hai mươi tuổi đã đạt được.

Cho dù vào vòng thi lại của nhóm thua cuộc, kết quả hắn qua kỳ thi cũng đã ván đóng thuyền.

Nguyên Anh kỳ duy nhất trong số tu sĩ dưới ba mươi tuổi, đã không phải là chênh lệch một cảnh giới nhỏ, chờ đợi đối thủ tiếp theo được phân phối cho hắn là sự nghiền nát hoàn toàn không chút hồi hộp.

Nói tóm lại hai đối thủ mỗi người một tâm sự đều khá hài lòng với kết quả kỳ thi này.

Tô Tiểu Hào sau khi xuống đài xòe lòng bàn tay với Giang Quân, đôi mắt sáng lấp lánh, chứa ý cười bay bổng: "Đập tay cái nào, người bạn tốt của ta!"

Giang Quân bật cười, thu kiếm lại giơ tay lên.

"Khá lắm." Người kiệm lời như vàng hiếm khi khen ngợi.

"Không có công lao của các huynh sao được." Tô Tiểu Hào lúc tâm trạng tốt nói chuyện cũng trở nên khách sáo.

Tuy nàng suýt viết chữ đắc ý lên mặt, hoàn toàn không phải biểu cảm khiêm tốn.

Giang Quân cũng không từ chối: "Ừ, cô không ít lần lấy hai bọn ta luyện tay."

Tô Tiểu Hào bình thường không sử dụng kiếm thuật trước mặt người khác, ngoại trừ đánh tơi bời yêu thú trong bí cảnh, bao cát quen dùng nhất của nàng chính là hắn và Tiêu Đình Uyên, có thể nói nàng có thực lực hôm nay không thiếu công lao của hai bao cát hình người bọn họ.

Tô Tiểu Hào nói đến đây nhớ tới một người bạn khác, quay đầu kiễng chân ngó nghiêng: "Bao cát hình người... à nhầm bạn đồng hành thân thiết khác của ta đâu?"

Lỡ miệng xong nàng phanh gấp.

Giang Quân im lặng.

Vừa nãy nàng muốn nói là bao cát hình người đúng không? Hóa ra trong lòng nàng rõ như ban ngày!

"Khụ, Lão Tiêu sao lề mề thế nhỉ? Chậm chạp không phải phong cách của Long Ngạo Thiên." Nàng lảng sang chuyện khác.

Giang Quân bất lực, rốt cuộc không nói gì, nghe lời nàng hơi ngẩng đầu nhìn sang một lôi đài khác, vừa khéo nhìn thấy cảnh phân thắng bại.

Hắn nói: "Kìa, xuống rồi."

Nhưng người xuống không phải Tiêu Đình Uyên.

Tề Thiên lúc bị chém xuống đài biểu cảm vẫn còn ngơ ngác.

Đã nói là Trù tu cơ mà?

Tiêu Đình Uyên lật người xuống đài sau một bước, thuận tay đỡ hắn một cái: "Cẩn thận dưới chân."

"Cảm ơn?" Tề Thiên vẫn còn choáng váng.

Tiêu Đình Uyên xưa nay tính tình người tốt, đối phương lễ phép hắn càng lễ phép hơn, lúc này còn không quên an ủi hắn: "Nghĩ theo hướng tốt, huynh sắp được gặp đối thủ huynh nhận định ở vòng thi lại của nhóm thua cuộc rồi."

"Hả? Ai? Đối thủ của ta là ai?" Não Tề Thiên chưa load kịp.

"Đương nhiên là Hách Liên Dực rồi! Đối thủ Hách Liên Dực huynh tâm tâm niệm niệm! Ta không đánh huynh ngốc rồi chứ?"

"Không, ta cảm thấy ta vẫn ổn, chỉ là hình như chịu một số đả kích về nhận thức."

"Không phải đả kích vật lý là được, vậy ta không ứng tiền thuốc cho huynh đâu." Tiêu Đình Uyên thở phào nhẹ nhõm, nói xong vẫy tay rồi đi, hắn phải đi hội họp với bạn bè đây.

Tề Thiên đứng tại chỗ hồn lìa khỏi xác.

Thua một lần không cam tâm, thua hai lần... hình như bắt đầu quen rồi.

Hắn bất giác nhìn về hướng Tiêu Đình Uyên đi, cô gái đứng đó tuổi không lớn giữa hai lông mày lộ hết vẻ kiêu ngạo.

Ồ, ở đó còn một người đánh bại Hách Liên Dực, vậy thì hắn ngay cả top 3 cũng không xếp được.

Sự kiêu ngạo trước khi kỳ thi bắt đầu tan thành mây khói.

Tề Thiên rơi vào sự hoang mang hoài nghi nhân sinh.

Bên kia Tô Tiểu Hào và Tiêu Đình Uyên lần lượt kết thúc thi đấu, hai người đều không giấu nghề, cuối cùng điểm số nhận được nằm trong dự liệu dẫn đầu bỏ xa người khác.

Ghế hạng nhất của Tô Tiểu Hào ngồi vững rồi, bắt đầu ăn mừng sòng bạc của mình thắng lớn trước.

"Ta, phú bà mới nổi!" Nàng vỗ ngực hào khí ngất trời.

Sắc mặt Tiêu Đình Uyên lập tức trở nên suy sụp, không thấy chút vui vẻ nào khi giành chiến thắng và tư cách nhập học.

"Toang rồi, lúc đầu ta do dự một hồi giữa Hách Liên Dực và cô cuối cùng vẫn chọn hắn."

"Cái gì? Huynh thế mà chọn người khác giữa ta và người khác? Huynh còn là bạn tốt của ta không?" Tô Tiểu Hào thất kinh.

"Một ngàn linh thạch lận, ta vốn dĩ không giàu có, đương nhiên phải cẩn thận cẩn thận lại cẩn thận." Tiêu Đình Uyên sờ mũi chột dạ, cố gắng bào chữa cho mình, "Hơn nữa cô biết đấy, tay ta xưa nay đen, ta sợ ta đặt cô sẽ ảnh hưởng vận may của cô."

"Đừng giải thích, huynh làm tổn thương trái tim ta rồi!" Tô Tiểu Hào ôm ngực trái giả vờ bi phẫn.

Tiêu Đình Uyên mếu máo nói: "Ta cũng nhận quả báo xứng đáng rồi, một ngàn linh thạch của ta..."

Nói được một nửa hắn nhận ra chỗ nào không đúng: nói một ngàn linh thạch của ta chẳng phải vào hết túi cô sao?"

Tô Tiểu Hào đang diễn hăng say, nghe vậy thu hồi diễn xuất khoa trương.

"Hình như đúng thế, vậy không sao rồi, ta tha thứ cho huynh." Nàng nghĩ đến linh thạch lại vui vẻ.

Lần này đến lượt Tiêu Đình Uyên đỏ mắt: "Cô kiếm nhiều như vậy phải mời cơm chứ, Giang Quân huynh phân xử xem, huynh nói xem cô ấy có nên mời đi ăn tiệm không."

Hắn nhìn Giang Quân, yêu cầu hắn phán quyết.

Giang Quân rũ mắt: "Ừ, nhưng trên đảo chỉ có một tửu lầu của chúng ta, chỉ có huynh... một bếp trưởng."

Tiêu Đình Uyên hậu tri hậu giác: "..."

Tô Tiểu Hào nhân cơ hội vỗ tay ồn ào: "Được được được, ta mời khách, ta gọi đầu bếp tửu lầu nhà ta làm bữa ngon cho mọi người."

Thực hiện vòng lặp hoàn hảo!

"Vậy ta đổi cái khác!" Tiêu Đình Uyên vội vàng bẻ lại.

Tô Tiểu Hào dứt khoát từ chối: "Không đổi, ta cứ thích mời cơm, bếp trưởng tửu lầu nhà ta ngày mai hãy bưng lên Mãn Hán Toàn Tịch!"

Tiểu đội ba người ồn ào náo nhiệt, bầu không khí vui vẻ kéo dài đến khi đến lượt Giang Quân lên sân khấu.

Quỷ tu trận thi trước không chiếm ưu thế về thời gian, hắn tuy là Quỷ tu đầu tiên qua kỳ thi, nhưng không phải nhóm người ra sớm nhất trong tất cả thí sinh.

Cho nên đến thi đấu lôi đài, hắn không thể lên sân khấu cùng đợt với Tô Tiểu Hào Tiêu Đình Uyên, cơ hội tự chủ chọn đối thủ cũng không dùng đến.

Nhưng những cái này đều không quan trọng, bởi vì người chọn hắn làm đối thủ rất hợp ý nguyện của hắn.

Tô Tiểu Hào lấy ra hai cái ghế chia cho Tiêu Đình Uyên một cái, còn đặt trước mặt một cái bàn nhỏ đơn giản dễ mang theo, nhìn là biết do chính tay nàng làm.

Tiêu Đình Uyên thì ăn ý mười phần chuẩn bị sẵn hạt dưa bánh ngọt từ không gian trữ vật.

Tô Tiểu Hào vừa cắn hạt dưa vừa nói: "Ai cho Vương Ấp Khôn cái gan khiêu chiến Tiểu Giang vậy, hắn không nghĩ là ra tay trước chiếm lợi thế chứ? Cũng không mở mắt nhìn xem chênh lệch thực lực."

"Ai biết được." Tiêu Đình Uyên say sưa xem kịch.

Giang Quân động tác tự nhiên lấy ra một bộ ấm trà từ không gian trữ vật đặt lên bàn.

"Chỉ cắn hạt dưa dễ khát nước." Hắn nói.

"Ừ ừ ừ." Hai người gật đầu lia lịa như bé ngoan, "Vẫn là Tiểu Giang nhà ta chu đáo."

Giang Quân nhìn họ một cái, tháo Chiêu Hồn Phiên giắt sau lưng xuống.

"Ta đi đây."

"Đánh hắn tơi bời!" Tô Tiểu Hào vung nắm đấm thị uy, một bộ liên hoàn đấm móc trên đấm móc dưới oai phong lẫm liệt.

Tiêu Đình Uyên vội vàng kéo nàng lại: "Thiên Mạc bao nhiêu người đang nhìn kìa, cô chú ý hình tượng chút."

Sau đó quay đầu nói với Giang Quân: "Đừng đánh chết người, bán thân bất toại là được rồi."

"Huynh cũng chẳng khá hơn là bao mà." Tô Tiểu Hào châm chọc hắn.

Lúc ở cùng hai người họ Giang Quân luôn nảy sinh cảm giác bất lực, hắn cười khẽ một cái, rồi rất nhanh thu lại biểu cảm, quay người đi về phía lôi đài.

【Hắn thế mà có mặt mũi chọn khiêu chiến ngươi, ta không chịu nổi loại khiêu khích này nhất! Ký chủ ngươi bây giờ khác xưa rồi, ngươi bây giờ có thực lực còn có học phủ bảo kê, muốn làm gì thì làm, nếu thực sự xảy ra chuyện có 444 ta gánh】

444 vẫn nóng nảy như xưa, đi báo cáo tu nghiệp một chuyến về còn ngông cuồng hơn trước ba phần.

"Được."

Lúc nó lên tiếng thần sắc Giang Quân trở nên nhu hòa, lại tan biến sự ôn tình sau khi lên lôi đài nhìn thấy người đối diện, cái lạnh như hầm băng giữa ngày hè lại thấm vào đôi mắt hắn.

Đề xuất Ngược Tâm: Sư Tôn Cứu Ta, Chỉ Vì Chiêu Hồn Ánh Trăng Sáng Của Người
BÌNH LUẬN
Luna
Luna

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Khi nào có chương mới vậy ạ?

selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện