Chương 64: Phân Khu, Nhân Ngư Đi Thuần Thú, Hệ Thống Trở Về
Quân Hồi Luyện đứng bên ngoài khu vực thi, thỉnh thoảng viết gì đó vào cuốn sổ.
Quân Phi Bạch đứng bên cạnh nàng, Tiểu Tỳ Hưu vẻ mặt nghiêm túc, mang lại cảm giác rất đáng tin cậy.
Người trong kết giới không nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người họ.
Ý niệm của Quân Phi Bạch khẽ động: "Thành bại ở đây nha."
Quân Hồi Luyện ngẩng đầu liếc hắn: "Ngươi rất coi trọng Hách Liên Dực?"
"Đương nhiên, bất kể nhìn từ góc độ nào, ở đây không ai có thể chiến thắng hắn." Ngón tay Quân Phi Bạch quét qua từng mảng kết giới, lần lượt dừng lại trên người Tô Thanh Quyển, Thẩm Túc Tê, Giang Quân và Tiêu Đình Uyên.
"Ngươi ở giữa luôn bận rộn, căn bản không rảnh quan sát nhiệm vụ giả, có thể chắc chắn như vậy?" Quân Hồi Luyện kỳ quái.
Tiểu Tỳ Hưu kiêu ngạo xưa nay việc không liên quan đến mình thì treo cao, có chút thời gian đều dùng để bới ký ức Phương Thiết Nghiễn cày phim xem hoạt hình, mới không có tâm tư thừa thãi quan sát tiến trình của nhiệm vụ giả.
Thần sắc Quân Phi Bạch có chút lơ đễnh: "Lúc chúng ta mở sòng phản ứng đầu tiên của ngươi là nhìn về phía Hách Liên Dực."
Điều này chứng tỏ người Quân Hồi Luyện vốn coi trọng nhất cũng là người này.
Sau đó hắn liền nhanh tay chọn đặt cược Hách Liên Dực.
Quân Hồi Luyện cười ý vị không rõ, sóng mắt gợn lên vẻ trêu chọc: "Hèn gì ngươi chịu để ta chọn năm người đặt cược."
"Lấy một địch năm, Hách Liên Dực cố lên." Quân Phi Bạch rất nhanh thẳng lưng, thần thái sáng láng nói.
"Đừng cổ vũ cho hắn nữa, bản thân ngươi cũng cố lên chút đi." Quân Hồi Luyện dừng bút gấp cuốn sổ lại, thuận tay vỗ vào lòng Quân Phi Bạch, ra hiệu cho hắn cầm lấy.
Quân Phi Bạch luống cuống tay chân ôm lấy cuốn sổ, cau mày mở ra, sau đó nhanh chóng đóng lại.
Hắn hít sâu một hơi mới ủ rũ nói: "Vì ngươi ta thậm chí tạm dừng 'thần thiếp muốn tố cáo Hi quý phi tư thông', ngươi thế mà còn muốn nô dịch ta."
Trong cuốn sổ đó viết chính là quy hoạch học tập tiếp theo của mỗi nhiệm vụ giả, đo ni đóng giày, không ai trùng ai.
Quân Hồi Luyện phải bận kiểm soát công tác giảng dạy của tất cả học sinh, chỉ đạo có tính mục tiêu chỉ có thể giao cho hắn tiếp quản.
Quân Hồi Luyện im lặng một lát: "... Biết thế ta đã không sao chép phim truyền hình trong ký ức Phương Thiết Nghiễn ra rồi."
Khóe mắt Quân Phi Bạch cong cong: "Biết thế ngươi cũng sẽ làm thôi, cửa hàng hệ thống lần này kiếm bộn rồi."
Giá cao giới hạn giây hết, thị trường đồ cũ sang tay vẫn có người vì tò mò mà mua, tiền hoa hồng cũng trích được không ít.
"Được rồi, bị ngươi nói trúng rồi." Quân Hồi Luyện quét mắt nhìn các thí sinh bận rộn, thuận miệng hỏi, "Bạn qua mạng kia của ngươi đâu?"
Quân Phi Bạch chỉ về một hướng: "Kìa, hắn đến khu Ngự thú rồi."
"Hắn không phải Nhân Ngư sao? Nhân Ngư tộc dạy qua ngự thú?" Quân Hồi Luyện nhìn thấy Thủy Phồn đang khoanh tay vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo trong đám đông.
Chỉ thấy Thủy Phồn lười biếng giơ một tay lên, nhẹ nhàng thò tay liền khống chế được một con linh thú trung giai đang phát điên, sau khi nhìn nhau ba hơi thở linh thú trung giai cứng đờ nằm xuống, trở nên ngoan ngoãn vô cùng.
Uy áp linh lực của hắn thuận đường áp bức một con linh thú khác, linh thú run lẩy bẩy lết đến chân hắn cúi đầu xưng thần.
Mà con bị bao phủ vừa khéo là con một người bên cạnh tốn bao công sức mới thuần hóa xong, tức đến mức Ngự thú sư gần hắn nhất định mở miệng mắng to.
Nhưng đợi hắn giận đùng đùng bắt gặp biểu cảm cao quý lạnh lùng của Thủy Phồn thì lại ỉu xìu.
"Ngươi đứng gần ta thế làm gì? Ta không kiểm soát tốt phạm vi uy áp đâu." Thủy Phồn liếc xéo hắn, mở miệng trước.
Ngự thú sư trợn mắt há mồm.
Hắn kẻ ác cáo trạng trước! Đừng tưởng mình đẹp trai năng lực mạnh là ngon!
Tuy thực sự rất ngon!
Ngự thú sư nhanh chóng thu lại biểu cảm.
Xác nhận qua ánh mắt, là người không chọc nổi (?).
Chỉ nhìn mắt xanh tóc xanh cùng dung mạo yêu dị là biết đối phương không phải Nhân tộc bình thường, hơn nữa cuộc thi khu Ngự thú có quy tắc rõ ràng, số lượng linh thú có hạn, có thể bao phủ thành quả thuần hóa của người khác, trong quy tắc cổ vũ thí sinh tranh đoạt lợi ích, hắn vận khí không tốt đứng cạnh một đại lão không dễ chọc.
Ngự thú sư đành xám xịt ngậm ngùi bỏ đi, quyết định tìm lại một vị trí, tránh xa kẻ xấu xa sẽ "không cẩn thận" thuần hóa lại linh thú người khác đã thuần hóa xong.
Thủy Phồn lại thuận tay bắt một con linh thú thượng giai, lần này hắn thu lại vẻ lười biếng ngạo mạn, bỏ vào chút nghiêm túc.
Các Ngự thú sư bên cạnh ngầm hiểu ý tránh xa khu vực gần hắn.
Trời mới biết hắn nghiêm túc phát lực phạm vi bao phủ có tăng thêm hay không.
Bất tri bất giác lấy tiểu Nhân Ngư làm trung tâm hình thành một vùng chân không, cái vòng chân không này còn di chuyển theo bước chân bắt linh thú của hắn.
Dáng vẻ này của Thủy Phồn khiến Quân Hồi Luyện thốt lên quen thuộc, không nhịn được ảo thị ra Tỳ Hưu nào đó.
Hèn gì hai "người" này có thể tán gẫu khí thế ngất trời trên mạng nội bộ, coi đối phương là anh em ruột khác cha khác mẹ khác loài khác tộc, nhìn là biết rất có tiếng nói chung, một số phương diện giống hệt nhau.
Quân Phi Bạch đắc ý khoanh tay, tự hào vì bạn mới: "Nhân Ngư thuộc Yêu tộc, đương nhiên sẽ không đặc biệt học ngự thú, nhưng Yêu tộc huyết mạch thuần chính bẩm sinh tự mang uy áp, thực ra rất thích hợp học cái này, muốn hay không mà thôi. Còn Hỏa Tiểu Giản hắn không thích ra ngoài, sau khi lên đất liền quen sai khiến yêu thú cấp thấp thay hắn ra ngoài mua đồ, qua lại vài lần liền phát hiện ra thiên phú của mình ở phương diện này. Đại dương mới là lãnh địa thoải mái nhất của hắn, hắn không thích đánh nhau trên đất liền, dứt khoát chọn khu Ngự thú."
Quân Hồi Luyện tò mò đặt câu hỏi: "Ngươi đã biết tên thật của hắn, tại sao còn gọi tên mạng của hắn?"
Quân Phi Bạch gãi đầu: "Ưm, bạn qua mạng ảo gọi tên thật cảm giác kỳ kỳ."
Quân Hồi Luyện quan sát một lúc chỉ ra vấn đề: "Hắn thiên phú siêu quần, nhưng ngự thú học tạm thời thực sự không nỡ nhìn thẳng, ngươi thêm một nét vào cuốn sổ, quay về giám sát hắn chút."
"Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ, quay về ta sẽ giới thiệu cho Hỏa Tiểu Giản 'Ngự Thú Thập Bát Chưởng' 'Ám Nhiên Ngự Thú Chưởng' 'Cửu Âm Ngự Thú Chưởng' của thư viện." Đó là bạn hắn, Quân Phi Bạch hiếm khi đồng ý dứt khoát như vậy.
Quân Hồi Luyện: "... Đừng bạo lực như vậy, ít nhất cũng trộn mấy cuốn sách dạy sau khi thu phục linh thú nuôi dưỡng lâu dài thế nào cho hắn."
Quân Phi Bạch kinh ngạc: "Môn công phu này không phải ngự thú sao? Còn phải nuôi?"
Quân Hồi Luyện càng kinh ngạc: "Nếu không lấy đâu ra linh thú cho Ngự thú sư sai khiến?"
Quân Phi Bạch rơi vào trầm tư: "Không phải lúc cần dùng thì thuần hóa tại chỗ sao? Chẳng lẽ còn phải tốn linh thạch và tài nguyên cung phụng?"
"Đương nhiên phải nuôi, bất kể ký kết khế ước bản mệnh hay khế ước bình thường đều phải chịu trách nhiệm với đối phương, Ngự thú sư sẽ bồi dưỡng linh thú ngày càng mạnh mẽ, trở thành đồng đội kề vai chiến đấu, giống như ngươi và ta vậy."
Lúc này Quân Hồi Luyện mới nhận ra Yêu tộc Thú tộc trong tình huống chưa tiếp xúc với "ngự thú" rất có thể vì tập tính mà sinh ra nhận thức sai lầm theo chủ quan.
"Nhân Ngư cũng giống ngươi chưa tiếp xúc với ngự thú, ngươi không phải truyền kiến thức sai lệch cho hắn đấy chứ."
"A, ta tưởng chỗ chúng ta gọi là định thân." Quân Phi Bạch ngẩn ra, do dự nói, "Bây giờ đính chính cho hắn chắc vẫn kịp."
Quân Hồi Luyện day trán: "Vậy để hệ thống nhỏ đi đi, vừa khéo lần này nâng cấp tải cho chúng nó rất nhiều kiến thức chuyên môn."
"Vậy ta đi gọi chúng nó." Quân Phi Bạch biết mình sai, mất bò mới lo làm chuồng.
Hắn biến mất tại chỗ, đi đến học viện hệ thống ở đầu kia hòn đảo.
Để lại Quân Hồi Luyện dở khóc dở cười.
Nàng thầm nghĩ làm xong quy hoạch cho nhiệm vụ giả, nên xem các thí sinh khác một chút.
Trước đó đã định sẵn phải đo ni đóng giày kế hoạch đề xuất hướng học tập cho mỗi học sinh nhập học, để họ cố gắng đi ít đường vòng một chút.
Cuối cùng trúng tuyển ba ngàn người, kỳ thi tiến hành đến hiện tại, thực tế nàng đã nhìn ra đại khái những người nào chắc chắn có thể qua kỳ thi.
Để giảm bớt gánh nặng sau này, bây giờ nàng phải động bút rồi.
"Người tên Tề Thiên này có chút thú vị, thừa kế thiên phú nhưng tâm tính thế mà hoàn toàn không giống ông nội hắn..."
Quân Hồi Luyện mở cuộc họp bàn tròn nhỏ trong đầu, trải từng tập tài liệu ra thảo luận.
【Dung Linh: Không tệ, thích hợp theo ta học kiếm, nhớ nhắc hắn lúc chọn môn học thì tranh tiết của ta】
【Lâm Mệnh: Tiết của ngươi khó tranh lắm, Kiếm tu nhiều quá】
【Dung Linh: Nếu một trăm danh ngạch hắn cũng không tranh được, tốc độ tay này bỏ kiếm đi】
【Phượng Vô Tuyệt: Trong hư ảnh truyền thừa chỗ A Luyện cũng có Kiếm tu, có người chia sẻ chắc cũng ổn】
【Quy Nhất: Chưa chắc, trong truyền thừa là một lão già ồn ào, các ngươi quên lúc đầu tại sao lại từ chối truyền thừa của ông ta rồi sao】
【Phượng Vô Tuyệt: Lời này có lý, đua tốc độ tay đi】
Lúc Quân Hồi Luyện họp thần sắc như đang ngẩn người, mà trong kỳ thi căng thẳng kích thích này, có người thực sự đang ngẩn người.
Tô Tiểu Hào dùng vật liệu thừa luyện khí đóng cho mình một cái ghế, vắt chéo chân ngồi đó, dùng quạt thánh phẩm mới có được quạt gió cho nồi thuốc.
Cùng nàng nằm ườn còn có nồi thuốc đang sủi bọt ùng ục.
"Nồi huynh, huynh đừng nằm chứ." Tô Tiểu Hào nói.
Tần suất nhả bong bóng của nồi thuốc cao hơn một chút.
Hiện giờ không có hệ thống nàng cũng có thể giao lưu tự nhiên với nồi thuốc.
Tô Tiểu Hào nghiêm túc phản bác: "Huynh không thể vì thi phân khu không xem điểm xếp hạng mà được chăng hay chớ, huynh nhìn xem cái nồi khác, ồ không, huynh nhìn xem cái đỉnh khác nỗ lực phối hợp biết bao, huynh đã thua kém đỉnh ở vẻ bề ngoài rồi..."
Nồi thuốc bắn ra vài giọt nước sắt.
"Này này này." Tô Tiểu Hào PUA thất bại, vội vàng kéo váy tránh xa nó, "Váy đắt lắm biết không."
Trong mắt người ngoài nàng như đang lẩm bẩm một mình.
"Năm linh khí trung phẩm kém hoặc ba linh khí trung phẩm tốt lấy một nửa số người theo thời gian dùng, luyện ra linh khí phẩm giai cao hơn bất kể thời gian bao lâu trực tiếp qua, đã như vậy tại sao huynh không nổ cái nào tốt chút, dù sao đồ luyện ra chúng ta giữ lại tự dùng."
"Ta đâu có đứng nói chuyện không đau eo, ta rõ ràng đang ngồi."
"Ta ngồi ở đây bất động chỉ là bề ngoài nhàn nhã, trong lòng thực ra toàn là nỗ lực phấn đấu cầu tiến."
"Ta để huynh tự động luyện khí là cho huynh cơ hội thể hiện, nếu ta thực sự động tay thì huynh chẳng phải không khác gì cái đỉnh khác sao?"
"Ta thế này sao gọi là cưỡng từ đoạt lý, Nồi huynh trình độ ngữ văn của huynh không được, huynh nhả một linh khí thượng phẩm ra làm học phí, ta dạy huynh nghệ thuật ngôn ngữ ngay đây."
"Không có nha, thế này sao gọi là ăn chùa, huynh xem đi, trình độ ngữ văn của huynh quả nhiên không được."
"Đừng đừng đừng ta sai rồi, huynh đừng nằm, huynh muốn lười thì lười đi Nồi huynh tốt của ta."
Trong lúc nàng đang đôi co, đằng xa truyền đến một tiếng nổ lớn.
Ngước mắt nhìn về hướng âm thanh, nàng thấy một bóng người chậm rãi bước ra từ làn khói lượn lờ.
Khác với Tề Thiên cũng từ Võ đạo giết ra kiệt sức quỳ xuống đất trọng thương ở bên kia, bước chân Hách Liên Dực bình ổn, trường bào hoa quý vẫn sạch sẽ chưa dính chút bụi trần.
Khóe môi hắn mím cười, mày mắt ôn hòa, dù là người đầu tiên qua kỳ thi cũng không kiêu không nóng, thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn sự trầm ổn đại khí của con nhà thế gia.
"Thánh làm màu."
Tô Tiểu Hào trợn trắng mắt.
Nồi thuốc phụ họa nhả hai cái bong bóng.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của nàng, Hách Liên Dực xuyên qua đám đông nhìn thẳng tới, nhướng mày với nàng như thị uy.
"Tên này không khiêu khích ta thì chết à? Cái tính nóng nảy của ta." Tô Tiểu Hào thu quạt lại, chuyển sang quạt gió hạ nhiệt cho mình, "Nhìn hắn ngứa mắt thật đấy."
Nồi thuốc ùng ục nhả bong bóng.
"Chúng ta có nên xông lên một phen, cướp hết hào quang của hắn không." Nàng nheo mắt.
Nồi thuốc do dự nhả bong bóng.
【Xông lên! Ta ủng hộ Tiểu Hào xông lên!】
Bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói quen thuộc.
Tô Tiểu Hào ngẩn ra trước, sau đó mừng như điên.
"Cục cưng của ta! Ngươi về rồi!"
【Là ta là ta! Tiểu Hào bọn ta báo cáo công tác về rồi nè!】
996 vui vẻ nói.
Tô Tiểu Hào lập tức tinh thần phấn chấn, quạt cũng không lắc nữa, một cước đá bay cái ghế dùng để hưởng thụ, khí chất cả người thay đổi hẳn.
"Xông lên! Nói vậy là một trăm linh bảy bạn học đều có mặt rồi, không thể làm mất mặt cục cưng nhà ta được!"
Đề xuất Cổ Đại: Khi Ta Ở Cổ Đại Làm Lão Thái Cực Phẩm
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới vậy ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều