Chương 61: Giao Đồ Ăn, Thiếu Chủ Cũng Phải Đi Làm Shipper
Hách Liên Dực tức đến mức suýt thổ huyết.
Hắn không phục!
Ba ngày trước những lời Tô Tiểu Hào tâng bốc hắn hắn rất hưởng thụ, bởi vì lúc đó hắn cũng nghĩ như vậy.
Bất kể từ giáo dục gia tộc hay thời gian tu luyện, hay là kinh nghiệm thực chiến, không chỉ Tô Tiểu Hào kém xa hắn, tu sĩ thế hệ trẻ của Tu chân giới chẳng mấy người có kho tàng kiến thức vượt qua được hắn.
Thế mà Tô Tiểu Hào lại làm được.
Tuy có thể coi Tô Tiểu Hào là đối thủ, nội tâm hắn thừa nhận thực lực của nàng, nhưng trong chuyện này hắn không phục!
Cho nên mới sau khi nhìn thấy thành tích hắn không ngừng vó ngựa lao đến Bách Nhưỡng Thiên Vị Lâu vừa khai trương, thề phải nghiên cứu cho rõ mình rốt cuộc thua ở đâu.
Tô Tiểu Hào nhìn thấy hắn mắt lập tức sáng lên.
Nàng thay đổi biểu cảm tê liệt, kéo hắn phấn khích đi vào gian trong: "Nhà đầu tư kim chủ huynh đến đúng lúc lắm, chỗ chúng ta thiếu người, huynh mau đến giúp một tay."
Hách Liên Dực sững sờ, chuyển giận thành kinh ngạc: "Thiếu người? Làm ăn phát đạt thế sao?"
"Đương nhiên! Huynh nhìn xem bên ngoài có bao nhiêu người xếp hàng, đây mới chỉ là đến hiện trường thôi, đơn đặt hàng trên một tuyến nghiệp vụ khác của chúng ta quả thực bùng nổ, nếu không phải Tiểu Dã tạm thời giúp đỡ gia cố trang đặt món của chúng ta, suýt chút nữa thì sập rồi." Tô Tiểu Hào hào hứng, "Ta đã nói thị trường này kiếm được không ít mà, mọi người ở trên đảo tạm thời không có hoạt động giải trí nào khác, hơn nữa mấy người chúng ta đều khá nổi tiếng trong kỳ thi, bọn họ đương nhiên sẽ đến ủng hộ, chỉ cần đến là chúng ta có thể dùng linh thực nắm lấy dạ dày của họ! Hóa Thần kỳ Tích Cốc đến cũng phải ở lại!"
Đầu tiên hoạt động giải trí trên đảo quá ít, từ khi xuống biển, cho đến khi kỳ thi tiến triển đến hiện tại, thần kinh đại đa số mọi người đều căng thẳng, khai trương vào lúc này là thời cơ tốt nhất, môi trường náo nhiệt rất có thể xoa dịu sự lo âu của con người, cũng có thể khiến những người đang lo lắng về điểm số phân tán sự chú ý.
Thứ hai có Giang Quân thí sinh tỏa sáng rực rỡ trong vòng thi ảo cảnh trước làm biển hiệu sống, các thí sinh khác rất sẵn lòng qua đây ké chút vận may, thuận tiện tận mắt gặp vị khôi thủ đầu tiên có thực lực bất phàm này.
Điều này cũng giống đạo lý trong thế giới cũ của nàng hàng năm có rất nhiều người bán thuốc bổ, bán sách bài tập tìm thủ khoa đại học làm đại diện.
Ngoài ra cũng có rất nhiều người muốn tận hưởng dịch vụ giao đồ ăn của người đứng đầu kỳ thi.
Tô Tiểu Hào đã sớm đoán được sẽ có tình huống này, cho nên phân công Giang Quân vào vị trí giao hàng.
Khổ nỗi tửu lầu chỉ lớn thế này, những người không muốn qua đây chen chúc đều chọn thử dịch vụ giao hàng, Giang Quân bận không xuể.
Hách Liên Dực nghe mà ngẩn người, sau đó lại nhớ tới lời nàng vừa nói, kinh hãi: "Ta là người bỏ tiền, cô muốn một người bỏ tiền như ta đi bổ sung nhân lực? Ta đưa tiền cho cô cô đi thuê người khác."
Nói xong quay đầu định đi.
Hắn đường đường là người thừa kế duy nhất của Hách Liên gia mới không đi làm công việc chạy bàn.
Tô Tiểu Hào đáng thương kéo tay áo hắn: "Đều tại ta, muốn một hơi ăn trọn cái bánh, ngay ngày đầu khai trương đã mở dịch vụ giao hàng, ai ngờ hoàn toàn bận không xuể, shipper của chúng ta cũng không đáng tin. Chẳng phải huynh đến rồi sao, huynh là một trong những người có tu vi cao nhất trong số chúng ta, cũng là người ta tin tưởng, việc này đành giao cho huynh vậy."
Nàng áp dụng bài cũ quen thuộc, đội mũ cao cho hắn trước rồi hạ thấp tư thái bán thảm.
Tuy nhiên dù nàng nói đáng thương, nhưng động tác trên tay lại vô cùng cứng rắn, hoàn toàn không cho cơ hội phản kháng.
Hách Liên Dực muốn giật tay áo lại, thử đi thử lại cổ tay áo vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay nàng bất động như núi, giữa cắt áo và nhận thua hắn chọn giãy giụa một chút: "Ta đi tìm cho cô mấy tu sĩ tu vi Kim Đan trung kỳ trở lên, ta trả tiền công."
"Không không không!" Tô Tiểu Hào từ chối, "Huynh nhìn việc làm ăn của chúng ta hưng thịnh như vậy, biết đâu sẽ khiến ai đó đỏ mắt, lỡ như người thuê tạm thời bối cảnh có vấn đề thì sao, hôm nay là ngày đầu tiên khai trương, chúng ta nhất định phải kiểm soát tốt danh tiếng, tất cả nghiệp vụ chỉ qua tay người mình, làm đến hiệu quả cao phục vụ cao chất lượng cao!"
Hách Liên Dực nghe mà đầu to như cái đấu.
Lớn thế này rồi chưa có ai dám sai bảo hắn làm việc.
Hắn không nên tự dâng mình đến cửa cho Tô Tiểu Hào cơ hội!
Khoan đã, mục đích ban đầu hôm nay hắn đến đây là gì nhỉ?
Hách Liên Dực vừa định nhớ lại mục đích mình đằng đằng sát khí xông vào tửu lầu, thì bị một tiếng gầm làm rối loạn tâm trí.
"Ta không phục! Tại sao ta giao một đơn chỉ có một viên linh thạch tiền hoa hồng, quá ít!"
Thủy Phồn giận đùng đùng đi vào gian trong, hất mũ trùm đầu ra, để lộ khuôn mặt tinh xảo tức đến hơi đỏ.
"Ta chạy sắp mệt chết rồi, đầu tư và hồi báo không tương xứng, điều này khác với những gì cô nói trước đó." Hắn cao giọng nói.
Tô Tiểu Hào bị nhan sắc giận dữ của Nhân Ngư quyến rũ trong một giây, nhưng cũng chỉ có một giây, giây tiếp theo nàng lắc đầu khôi phục trái tim sắt đá: "Hôm nay khai trương đại cát làm ưu đãi, thống nhất ba linh thạch phí giao hàng, một linh thạch phí đóng gói, ngoài ra tự thiết lập tiền thưởng, sau này thu phí giao hàng theo khoảng cách thì hoa hồng của huynh sẽ cao thôi."
Thủy Phồn không được an ủi, hắn cứng cổ nói: "Vậy dựa vào cái gì Giang Quân mỗi đơn có thể trích hai viên linh thạch, mà ta chỉ có một viên! Tiền thưởng của hắn còn nhiều hơn ta!"
Tô Tiểu Hào mỉm cười: "Dựa vào việc hắn ngự kiếm phi hành vừa nhanh vừa ổn định, còn một nén nhang trước huynh làm đổ hai phần canh nhận được ba khiếu nại, không bị trừ linh thạch là may rồi."
Thủy Phồn: "Không thể nào, ta dùng túi Càn Khôn đựng thức ăn, sao có thể đổ ra được."
"Lúc huynh đặt đồ ăn huynh đặt thế nào?"
"Thì ném cho họ thôi... Được rồi." Thủy Phồn hậu tri hậu giác mình đã làm gì, vẫn muốn tranh đấu cho mình một chút, "Ta chỉ làm đổ hai phần canh, tại sao lại nhận được ba khiếu nại?"
"Còn một khiếu nại nguyên nhân viết là..." Tô Tiểu Hào mở trang giao hàng trên đá truyền tin ra xem, "Ờ, đối phương khiếu nại tại sao người giao hàng không phải là Giang Quân."
Thủy Phồn tức đến mặt càng đỏ hơn.
Nhân Ngư nhờ nhan sắc mà được yêu thích xưa nay chỉ có phần chê bai người khác!
Hắn dứt khoát hất áo choàng đen ra, xòe bàn tay về phía cửa sổ nội bộ.
"Ta một kẻ ở biển không so ngự kiếm với Nhân tộc, nhưng so sức quyến rũ ta tuyệt đối sẽ không thua! Giao hết đơn hàng phía Đông cho ta, ta đảm bảo lấy được nhiều tiền thưởng hơn Giang Quân!"
Tâm lý so bì của Nhân Ngư nổi lên rồi, Tô Tiểu Hào vui vẻ dặn dò Hoàng Phủ Miên đang đóng gói đưa thức ăn làm theo lời hắn.
Đợi Thủy Phồn đi rồi, Hách Liên Dực kỳ quái nói: "Hắn hiếu thắng cực mạnh, cô không lo lắng sao?"
Tô Tiểu Hào bận kiểm tra thu nhập trên sổ sách, thuận miệng trả lời: "Đồng nghiệp cạnh tranh lành mạnh thôi mà, bọn họ được thưởng càng nhiều ta trích phần trăm càng nhiều nha."
Hách Liên Dực hiểu nguyên nhân nàng không ngăn cản Thủy Phồn: "Cái bài của hệ thống cô học thuộc làu làu."
"Thiên phú của thương nhân."
Tô Tiểu Hào nhìn thấy con số vẫn đang nhảy trên sổ sách thì hài lòng gật đầu, chuyển sang đẩy hắn đi vào trong: "Mau nhận đơn, thật sự bận không xuể rồi, lát nữa ta cũng đích thân ra trận đi giao hàng."
Hách Liên Dực thầm nghĩ tiền thưởng của mình không thể thua một người một cá kia, thay một bộ y phục khí phái mười phần mới xuất phát.
Trước khi đi hắn cứ cảm thấy mình quên cái gì đó.
Hắn đi đến cửa bước chân khựng lại.
Nhớ ra rồi.
Hắn còn có thánh phẩm loan đao mà! Loan đao có linh trí, có thể cùng hắn đi giao hàng, hiệu suất chắc chắn vượt qua hai người kia!
Nghĩ thông suốt hắn hùng dũng oai vệ bước ra khỏi cửa lớn tửu lầu.
Tô Tiểu Hào nhìn theo hắn rời đi rồi đứng tại chỗ đợi một lúc, lát sau vội vội vàng vàng quay người hét lớn:
"Mau xem xem có phải thành tích ra rồi không! Tên này đến tìm ta nhìn là biết tức giận bốc hỏa rồi! Ta thi chắc chắn không tệ!"
"Đâu chỉ là không tệ." Đới Quỳ đang xử lý gia vị tranh thủ lúc rảnh rỗi xem đá truyền tin, cười nói, "Cô xếp hạng nhất, ta đã xem bài thi của cô, trong tình huống cùng làm đúng tất cả các câu hỏi điểm của cô cao hơn Hách Liên thiếu chủ một điểm trình bày. Câu hỏi ngắn của cô nắn nót chặt chẽ, mỗi câu trả lời đều dùng Giáp Ất Bính Đinh trích xuất nội dung quan trọng nhất rồi mới triển khai trần thuật, ta cảm thấy cao hơn một điểm này là đương nhiên."
Tô Tiểu Hào vui đến mức mày phi sắc múa: "Mười hai năm đèn sách của ta không phải học uổng công."
Kiếp trước không sống uổng phí.
"Đúng vậy —— thật không phải học uổng công, lời nói dối hạng nhất quen tay hay việc, là ta quá ngây thơ tin lầm hai người các cô." Tiêu Đình Uyên ôm ngực xuất hiện.
Tô Tiểu Hào nhớ tới lời lừa gạt hắn hôm đó, sờ sờ mũi che giấu sự chột dạ.
Liếc nhìn đá truyền tin thấy thành tích hạng năm của Giang Quân, tầm mắt nàng đảo lên đảo xuống.
Đáng ghét, lúc cần có nạn cùng chịu thì Giang Quân lại không có mặt.
May mà một tin nhắn đã cứu nàng.
Tô Tiểu Hào vội vàng nói: "Tiểu Tê vừa đặt đồ ăn, nàng ấy tổ chức tụ họp Phù tu ở khu Tây, bên đó chưa có ai giao, ta đi ngay đây."
Tiêu Đình Uyên u oán: "Hạng nhất phải đi giao đồ ăn cho hạng tư rồi đấy."
Tô Tiểu Hào la lên: "Trù Thần đại nhân ngài mau quản hắn đi, người này tự ý rời bỏ vị trí, chẳng yêu nghề kính nghiệp chút nào, điều này không phù hợp với phẩm hạnh của người thừa kế Trù Thần!"
Nồi thuốc và cái chảo lớn sau lưng Tiêu Đình Uyên bắt đầu làm loạn, hắn bất lực trừng nàng một cái, quay người vào bếp tiếp tục làm việc.
Tô Tiểu Hào thở phào nhẹ nhõm, thời khắc mấu chốt vẫn là Nồi huynh của nàng đắc lực.
Hôm nay ủy khuất Nồi huynh vì giảm bớt áp lực cho nhà bếp đảm nhiệm chức vụ nồi nấu tự động vậy.
Nàng nhận lấy đơn hàng khu Tây từ tay Hoàng Phủ Miên, chào hỏi Võ Tể đang bận lên món và Hứa Lăng Du đang cắm cúi tính tiền rồi xuất phát.
Một đường chạy đến khu Tây, nàng dựa theo định vị Thẩm Túc Tê đưa tìm được nàng ấy.
Thẩm Túc Tê ra mở cửa, làm Tô Tiểu Hào giật nảy mình.
Tô Tiểu Hào xách đồ ăn đánh giá bộ váy như vừa trải qua thảm họa lớn của nàng ấy, tò mò hỏi: "Nội dung team building của Phù tu các cô là dùng chu sa đánh trận giả à?"
"Team building là gì?" Thẩm Túc Tê lau mặt, không những không lau sạch mặt, ngược lại còn làm lem vết đỏ trên mặt.
"Cũng gần nghĩa với tụ họp."
Thẩm Túc Tê cười nghiêng người cho nàng vào: "Mấy từ kỳ quái trong miệng cô thú vị thật."
Tô Tiểu Hào vào cửa thuận tay dùng thuật làm sạch cho nàng ấy, nhưng phát hiện không có tác dụng, kinh ngạc nói: "Màu vẽ trên mặt cô thuật làm sạch không tác dụng."
"Đây là chu sa đặc chế, khá khó phai màu." Thẩm Túc Tê cho nàng xem quang cảnh trong phòng.
Trong phòng như vừa đánh trận, chu sa đỏ tươi và các loại giấy vàng bày đầy đất, hàng chục tu sĩ áo đỏ hoặc ngồi hoặc quỳ trên đất cầm bút vẽ bùa.
Cứ như hiện trường gọi hồn.
"Các cô... đỏ quá." Từ trên xuống dưới từ sợi tóc đến da dẻ đều lốm đốm đỏ như bị tạt chu sa.
Tô Tiểu Hào đưa ra nhận xét sắc bén.
Thẩm Túc Tê cũng vừa mới thẳng người dậy, lúc này đang đau lưng mỏi gối.
Nàng ấy vươn vai rồi xoa cái cổ đau nhức, giải thích: "Vẽ bùa chú trọng trăm hay không bằng tay quen, trong quá trình luyện tập không tránh khỏi như vậy, cho nên Phù tu bọn ta thích mặc áo đỏ, cô nghĩ xem, nếu mặc áo trắng dính chu sa thì quỷ dị quá."
Tô Tiểu Hào thầm nghĩ bây giờ cũng chẳng bình thường hơn là bao.
"A!!!"
Trong góc một tu sĩ áo đỏ đột nhiên hét lên điên cuồng, úp mặt xuống đất vặn vẹo điên cuồng.
"Lại thất bại rồi! Ta chỉ thiếu một nét mác là hoàn thành! Tại sao lại thiếu linh khí vào lúc này! Lá bùa này ta đã vẽ tròn một ngàn sáu trăm bảy mươi bảy lần! Một ngàn sáu trăm bảy mươi bảy lần đó! Để ta chết đi! Ta không sống nữa! Ai cũng đừng cản ta!"
Những người khác thấy lạ không trách với cảnh tượng này.
Thẩm Túc Tê bình tĩnh vỗ vỗ Tô Tiểu Hào đang trợn mắt há mồm, nhận lấy đồ ăn đi tới, thành thạo an ủi: "Cơm đến rồi, khoan hẵng chết."
Tu sĩ kia chán nản bò tới.
"Được rồi, nghe nói linh khí dồi dào mùi vị không tệ, vậy ăn một miếng rồi chết."
Tô Tiểu Hào nuốt nước miếng.
Người cuồng học thật đáng sợ.
Nhiệm vụ giao đồ ăn hoàn thành, nàng ra hiệu tay với Thẩm Túc Tê rồi lui ra ngoài, tiếp tục đơn hàng tiếp theo.
Đi được nửa đường nàng bỗng nhiên nảy ra ý tưởng, mở đá truyền tin gửi đi một tin nhắn.
【Tiêu Dao: Tiểu Dã, cô là Phù tu à】
【Quân Lai Dã: Coi là vậy đi, ta học tạp cái gì cũng dính một chút. Sao cô đoán được?】
【Tiêu Dao: Thấy cô thường xuyên mặc áo đỏ, ta nghe người ta nói Phù tu đa số thích áo đỏ, như vậy chu sa dính lên người không lộ rõ】
【Quân Lai Dã: Đây quả thực là một trong những nguyên nhân】
【Tiêu Dao: Vậy còn nguyên nhân khác?】
【Quân Lai Dã: Có chứ, cô không thấy thêm trận pháp phù văn lên quần áo, chữ vàng và nền đỏ hợp hơn sao】
Tô Tiểu Hào kinh thán, nguyên nhân thật xa xỉ, bao giờ nàng mới có thể cân nhắc đến cái này.
Bỗng nhiên cảm thấy động lực giao đồ ăn dồi dào hơn rồi đấy.
Đề xuất Hiện Đại: Siêu Phú Bà Trở Lại Làm Thiên Kim Thật, Vả Mặt Cả Thế Giới
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới vậy ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều