Chương 795: Tìm Được Ngươi (Gộp Hai Chương)
Sau vài giây yên tĩnh ngắn ngủi, Kiều Tang đột nhiên lộ ra vẻ mặt kinh ngạc và bất ngờ: “Thật trùng hợp! Chẳng lẽ các ngươi cũng cảm ứng được hơi thở của Phát Mậu Nga mà đến đây sao?”
Perit nghe vậy, giật mình, ánh mắt cảnh giác thu lại, phối hợp làm ra vẻ mặt "thật trùng hợp".
Lão giả trầm mặc một giây lát: “Chúng ta cảm ứng được nơi này có hơi thở cường đại, nghi ngờ Adonis ở đây nên mới đến.”
Ngươi thật sự không cần thẳng thắn như vậy... Kiều Tang cảm thấy mệt mỏi vô cùng, ý nghĩ nhanh chóng xoay chuyển trong đầu.
Đối phương xem ra không coi họ là đối thủ cạnh tranh, nên mới nói thẳng thắn như vậy. Lúc trước thậm chí còn mời họ cùng nhau tìm kiếm Adonis, rốt cuộc là cảm thấy họ không có ý định khế ước Adonis, hay là cảm thấy ngay cả khi tìm thấy Adonis, họ cũng không thể tranh giành với hắn?
Hiện tại đã đến đây, đối phương không vào thì không thực tế, chẳng lẽ thật sự muốn hành động cùng nhau sao?
Lúc này, thanh niên tóc đen lộ ra nụ cười thân thiện: “Adonis rất có khả năng đang ở trong hang động này, nếu các ngươi đã đến đây, thật sự không muốn cùng vào xem sao?”
Kiều Tang suy tư một lát, nhất thời lại không tìm được lý do từ chối thích hợp.
Không ai có thể cự tuyệt được sự cám dỗ khi nhìn thấy huyễn thú.
Lúc trước từ chối, có thể là vì Adonis căn bản còn chưa có tung tích, đi tìm có khả năng là lãng phí thời gian. Nhưng hiện giờ đối phương đã thu hẹp vị trí và xác định ở ngay hang động bên cạnh, lúc này lại từ chối, thì rõ ràng không bình thường, chắc chắn sẽ gây ra nghi ngờ.
Thật là, nghĩ nhiều làm gì, đại lão ngay bên cạnh, có việc cứ để hắn giải quyết là được... Kiều Tang nhìn về phía Perit bên cạnh, như thể tìm kiếm ý kiến.
Perit nhìn về phía hai người phía trước, nhếch mép nói: “Cùng nhau đi, bản thân chúng ta vốn dĩ cũng định đi vào, nếu may mắn có thể nhìn thấy Adonis, thì thật là không còn gì tốt hơn.”
Nói rồi, hắn dẫn đầu cất bước đi vào.
Kiều Tang nhanh chóng đuổi kịp.
Lão giả và Aogefu liếc nhau, theo sát phía sau.
Kiều Tang vừa vào hang động, lập tức cảm nhận được một luồng hàn khí ập thẳng vào mặt.
Phản ứng đầu tiên của nàng là cúi người bế Nha Bảo lên.
Kỳ thật nhiệt độ này không tính là quá lạnh, chỉ là sau khi ở Siêu Túc tinh với nhiệt độ bốn mùa bình thường một thời gian, đột nhiên nhiệt độ thấp hơn mức trung bình khiến Kiều Tang có chút không thích ứng.
Cảm nhận được hơi ấm trong lòng, nàng cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút.
“Nha nha...” Nha Bảo yên tĩnh mặc cho nàng ôm.
“Các ngươi có sủng thú nào có thể chiếu sáng không? Nơi này hơi tối.” Perit dừng bước, nhìn về phía lão giả và thanh niên tóc đen đang đi ở phía sau cùng.
“Nha!” Chiếu sáng? Nó có thể!
Ngay khi Nha Bảo chuẩn bị thi triển kỹ năng hệ Hỏa, cảm nhận được ngự thú sư của mình vỗ nhẹ lên đầu nó một cái, hiểu rằng ngự thú sư không muốn mình sử dụng, liền lập tức yên tĩnh lại, coi như mình chưa từng nói gì.
Aogefu tiến lên một bước, nói: “Để ta làm.”
Hắn hai tay kết ấn, tinh trận màu đỏ cực lớn lập tức sáng lên.
Ngự thú sư cấp B... Kiều Tang trong lòng thót tim một cái, đủ loại ý niệm chợt lóe lên trong đầu.
Giáo sư Perit tuy có sủng thú Hoàng cấp, nhưng vì não vực, không thể tham gia khảo hạch cấp tiếp theo, nên cấp bậc ngự thú sư cũng là cấp B.
Gã này nhìn có vẻ trẻ tuổi, lại cùng cấp bậc với Giáo sư Perit.
Khó trách lần đầu gặp mặt lại dùng giọng điệu của bậc trưởng bối để nói chuyện, phỏng chừng tuổi tác cũng không nhỏ...
Vị lão nhân kia trong hai người rõ ràng là người chủ đạo, hẳn là mạnh hơn người này, hoặc cũng là ngự thú sư cấp B, hoặc là, là ngự thú sư cấp A...
Nếu thật sự là ngự thú sư cấp A, đến lúc đó vì Adonis mà xảy ra tranh chấp, bên mình hẳn là không có phần thắng nào...
Ngay khi Kiều Tang đang suy nghĩ đủ điều, Perit nhìn màu sắc tinh trận, biểu cảm không hề thay đổi.
Rất nhanh, một con sủng thú có hình thể khoảng 1 mét, toàn thân gần như màu trắng, trên đỉnh đầu có một nụ hoa màu lam giống như vương miện, đôi mắt xanh biển, trông rất nghiêm túc, xuất hiện trong tinh trận.
Quang Nha Mỗ, sủng thú Tương cấp hệ Siêu năng lực, trên người có thể phát ra ánh sáng lúc sáng lúc tối, khiến đối thủ rơi vào trạng thái thôi miên mãnh liệt, ít nói ít cười, không dễ dàng lộ răng...
Kiều Tang trong đầu hiện ra tư liệu liên quan đến sủng thú trước mắt, tầm mắt nhìn về phía cổ tay nó, quả nhiên thấy một chiếc vòng tay thu nhỏ.
“Chiếu sáng đi.” Aogefu nói.
Quang Nha Mỗ không nói lời nào, cũng không thi triển bất kỳ kỹ năng nào, chỉ hơi mỉm cười, lộ ra tám chiếc răng hàm phát ra ánh sáng nhạt.
“Phụt ~” Kiều Tang lập tức bị thu hút, nàng nhìn chằm chằm hàm răng phát sáng của Quang Nha Mỗ không nhịn được bật cười.
Quang Nha Mỗ vẫn duy trì nụ cười lộ răng, lặng lẽ liếc nhìn Kiều Tang một cái.
Con người thật bất lịch sự...
“Là lần đầu tiên nhìn thấy Quang Nha Mỗ sao?” Aogefu lên tiếng hỏi.
Kiều Tang nén cười, “Ừm” một tiếng.
“Quang Nha Mỗ, sủng thú Tương cấp hệ Siêu năng lực, hàm răng sẽ phát ra ánh sáng nhạt, đặc biệt rõ ràng ở nơi tối tăm, có thể dùng làm đèn chiếu sáng.” Perit không quên trách nhiệm của một giáo sư, phổ cập kiến thức: “Tuy nhiên Quang Nha Mỗ thường không thích hàm răng phát sáng của mình, nên bên ngoài đều lạnh lùng, vẻ mặt nghiêm túc.”
Kiều Tang thầm nghĩ khó trách tư liệu nói nó ít nói ít cười, không dễ dàng lộ răng.
Quang Nha Mỗ đi đến phía trước.
Perit không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh lão giả, như vô tình mở miệng nói: “Adonis thật sự ở đây sao?”
“Có một mức độ chắc chắn, nhưng không thể khẳng định.” Lão giả nhàn nhạt nói.
“Đúng rồi, tôi tên là Perit, vẫn chưa hỏi tên ông.” Perit nói.
Lão giả nhìn hắn một cái: “Tôi tên là Lỗ Tu Mã Nhĩ.”
Thanh niên tóc đen đang đi phía trước nghe thấy cuộc đối thoại, chen vào một câu: “Tôi tên là Aogefu.”
“Sủng thú ẩn thân của ông là gì?” Perit dường như càng hứng thú với lão giả bên cạnh, hỏi.
“Không Gai Tư.” Lỗ Tu Mã Nhĩ dường như biết gì nói nấy.
Không Gai Tư... Kiều Tang trong lòng chùng xuống.
Con sủng thú này nàng đã từng xem qua trong sách tranh sủng thú quý hiếm, là sủng thú Hoàng cấp hệ Siêu năng lực, nghe nói có được năng lực khống chế tinh thần lực vô cùng cường đại, có thể dùng lực lượng tinh thần để vặn vẹo không gian.
“Nếu gặp được Adonis, ông có định khế ước không?” Perit ngay sau đó hỏi.
Kiều Tang lặng lẽ dựng tai lên, chờ đợi câu trả lời tiếp theo.
“Vị trí khế ước của tôi đã sớm đầy rồi.” Lỗ Tu Mã Nhĩ cười nói: “Ngay cả khi muốn khế ước cũng không có cách nào làm được.”
“Vậy ông tìm kiếm Adonis là để nó giúp ông dự đoán địa điểm tiến hóa giai đoạn tiếp theo của sủng thú sao?” Perit truy vấn.
Lỗ Tu Mã Nhĩ hơi mỉm cười, không phủ nhận.
Thật hay giả... Kiều Tang giật mình, nhìn về phía thanh niên tóc đen đang đi bên cạnh Quang Nha Mỗ.
Nàng không dễ dàng tin tưởng người lạ.
Vị lão nhân tên Lỗ Tu Mã Nhĩ kia ngay cả khi vị trí khế ước đã đầy, không có nghĩa là người đồng hành với hắn cũng vậy...
***
Cùng lúc đó.
Sâu trong hang động.
Adonis tai vừa động, nhìn về phía lối thông đạo ra ngoài.
“Tìm tìm ~” Tiểu Tầm Bảo ảo tưởng mình không lâu sau có thể trở thành lão đại, tâm trạng không tồi đang uống sữa bò bên cạnh.
“Sáo sáo.” Adonis kêu một tiếng, ý nói có nhân loại đến.
“Tìm tìm!” Tiểu Tầm Bảo mắt sáng lên, lộ ra vẻ mặt vui vẻ.
Chắc chắn là ngự thú sư của mình đến tìm mình!
Nói rồi, nó liền nhắm mắt lại, chuẩn bị cảm ứng vị trí của ngự thú sư, trực tiếp dịch chuyển tức thời đến trước mặt nàng để tạo bất ngờ.
“Sáo sáo.” Adonis biểu cảm bình tĩnh kêu một tiếng, ý nói có bốn nhân loại.
“Tìm tìm ~” Lúc này, Tiểu Tầm Bảo đã cảm ứng được vị trí của ngự thú sư.
Bốn nhân loại thì bốn nhân loại, nó chỉ cần đến bên cạnh ngự thú sư của mình là được.
Nghĩ vậy, đôi mắt Tiểu Tầm Bảo nổi lên lam quang.
“Phanh!” Nhưng mà giây tiếp theo, nó đụng vào một bức tường vô hình, rơi xuống đất.
“Tìm tìm?” Tiểu Tầm Bảo biểu cảm ngơ ngác nhìn về phía Adonis.
“Sáo sáo.” Adonis liếc nhìn nó một cái, biểu cảm vô cùng uy nghiêm, một chút cũng không có vẻ dễ nói chuyện như lúc trước.
Ngươi còn chưa thể đi.
“Tìm tìm?” Tiểu Tầm Bảo có chút nóng nảy.
Vì sao?
“Sáo sáo.” Adonis lặng lẽ nhìn thoáng qua vòng tròn trên đầu và tai Tiểu Tầm Bảo, chợt thu hồi tầm mắt, bình tĩnh kêu một tiếng.
Bốn nhân loại kia là đến tìm nó, nếu ngự thú sư của ngươi ở trong đó, thì nàng chính là người xấu, nên không thể thả ngươi cùng nàng trở về.
“Sáo sáo.” Nói xong, Adonis vươn móng vuốt, tiếp tục kêu một tiếng.
Trừ phi ngươi lấy hết những thứ vòng tròn ra cho nó.
Adonis đứng trong bóng tối, đôi mắt đỏ rực vào khoảnh khắc này trông đặc biệt đáng sợ.
“Tìm tìm!!!” Tiểu Tầm Bảo thét chói tai.
Cướp bóc a!!!
***
Nhìn nhánh hang động trước mắt, Aogefu dừng bước, quay đầu nhìn về phía lão giả, hỏi: “Muốn đi hướng nào?”
Không đợi Lỗ Tu Mã Nhĩ trả lời, Kiều Tang đề nghị: “Hay là chúng ta tách ra đi, đến lúc đó lại quay về tập hợp.”
“Không cần phiền phức như vậy.” Lỗ Tu Mã Nhĩ nói rồi nhìn về phía không khí bên cạnh: “Cảm ứng một chút.”
“Trống trơn.” Bên cạnh một bóng dáng nửa trong suốt hiện ra, nhưng không nhìn rõ hình dáng cụ thể, chỉ có thể thấy rõ một chút đường nét.
Khoảng mười mấy giây sau, sủng thú nửa trong suốt nâng móng vuốt lên, chỉ về phía hang động bên phải.
Thật sự bị cảm ứng ra... Kiều Tang nội tâm thở dài.
Quả nhiên, năng lực của sủng thú Hoàng cấp không phải chuyện đùa.
Nàng cảm ứng được Tiểu Tầm Bảo đang ở vị trí hang động bên phải. Nếu Tiểu Tầm Bảo đi theo Adonis, đối phương sẽ không cảm ứng sai.
Perit quay đầu nhìn qua, ánh mắt như đang nói: Đúng không?
Kiều Tang dùng ánh mắt đáp lại: Đúng.
Bốn người lần lượt đi về phía hang động bên phải.
Đột nhiên, Lỗ Tu Mã Nhĩ nhìn về phía Kiều Tang, mở miệng nói: “Quỷ Hoàn Vương của cô đâu?”
Sao đột nhiên lại hỏi cái này... Kiều Tang trong lòng bản năng rùng mình, đang chuẩn bị trả lời.
Đúng lúc này, đầu Lộ Bảo thò ra từ ba lô.
Lỗ Tu Mã Nhĩ lơ đãng liếc qua, thấy là Băng Apollo, dừng lại một chút, chợt lộ ra vẻ mặt chần chừ: “Tôi vừa rồi hình như nghe thấy tiếng kêu của Quỷ Hoàn Vương.”
Quỷ Hoàn Vương ban đầu hắn cũng không nhận ra, nhưng vì nghe nói Băng Apollo của Kiều Tang sẽ dùng Trị Liệu Ánh Sáng, nên đã đặc biệt đi xem trận chung kết giải đấu Ngự Thú Sư Ngôi Sao. Lúc đó, trận đấu giữa Quỷ Hoàn Vương và Tệ Mạc Hồ đã để lại ấn tượng sâu sắc cho hắn, và hắn cũng nhớ kỹ tiếng kêu.
Tiểu Tầm Bảo... Kiều Tang trong lòng chùng xuống, lập tức cảm ứng trạng thái của Tiểu Tầm Bảo.
Phát hiện không bị thương sau, nàng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra, trước mắt không thể thoát khỏi hai người này, nếu thật sự tìm thấy Adonis, sớm muộn gì họ cũng sẽ nhìn thấy Tiểu Tầm Bảo, chi bằng nói sớm một chút...
Kiều Tang ý niệm lóe lên xong, thở dài, nói: “Quỷ Hoàn Vương của tôi đã biến mất gần đây, nên chúng tôi căn cứ vào hơi thở mới tìm được hang động này, không ngờ khi ở cửa hang hơi thở đột nhiên không cảm ứng được, sau đó thì thấy các ông.”
Nói xong, nàng đầy mong đợi nhìn về phía Lỗ Tu Mã Nhĩ: “Ông nghe thấy tiếng Quỷ Hoàn Vương, có nghe ra là ở phương hướng nào không?”
Lời này vừa nói ra, Cương Bảo vẫn luôn yên tĩnh, không có cảm giác tồn tại, liếc nhìn ngự thú sư của mình một cái.
Cái kỹ thuật diễn này, nếu không phải ta ở ngay bên cạnh, suýt nữa thì tin rồi... Ta không nghe thấy tiếng Quỷ Hoàn Vương, người này lại nghe thấy, e rằng năng lực cảm ứng còn mạnh hơn ta... Perit thầm than, trong lòng càng thêm cảnh giác.
Tuy nhiên bước chân hắn không dừng, biểu cảm cũng không thay đổi gì, như thể không nghe thấy cuộc đối thoại.
“Ngay phía trước.” Lỗ Tu Mã Nhĩ nghe vậy, không lộ ra vẻ mặt “Cái gì? Còn có chuyện như vậy!”, bình tĩnh trả lời.
***
Bên kia.
“Sáo sáo!” Adonis nhìn thấy Tiểu Tầm Bảo có vẻ luống cuống, nhanh chóng kêu một tiếng, giải thích.
Mình không phải cướp bóc, chỉ là đang thương lượng với ngươi!
“Tìm tìm!” Tiểu Tầm Bảo biểu cảm vừa tức giận vừa tủi thân.
Chính là cướp bóc! Ngự thú sư của mình là ngự thú sư của mình, căn bản không phải người xấu, hơn nữa mục đích chính của nàng đến đây chắc chắn là tìm mình, ngươi chỉ là tiện thể mà thôi!
Adonis sửng sốt một chút, ánh mắt tràn ngập mê mang.
Tiện thể?
“Tìm tìm!” Tiểu Tầm Bảo càng nói càng hăng say.
Không sai, chính là tiện thể, nàng tìm ngươi cũng chỉ là muốn nghe ngươi thổi sáo thôi!
“Tìm tìm!” Adonis vừa mới chuẩn bị nói gì đó, Tiểu Tầm Bảo lại kêu một tiếng, ý nói đừng quên, ngươi vừa mới ăn nhiều đồ của ta như vậy, nói sẽ suy xét!
“Sáo sáo...” Adonis nhìn đống đồ ăn vặt đầy đất còn chưa ăn, rối rắm một chút, lại nhìn về phía Tiểu Tầm Bảo.
Nhưng mà có bốn nhân loại đến, nhân loại quá nhiều, nó không thích.
“Tìm tìm!” Tiểu Tầm Bảo lộ ra vẻ mặt “Cái này còn không đơn giản sao” .
Ngươi không cần để ý ba nhân loại khác, chỉ cần thổi cho ngự thú sư của ta và tiểu đồng bọn nghe là được.
“Sáo sáo...” Adonis như suy tư gì, chợt tai nó vừa động, dường như nghe thấy gì đó, đôi mắt nổi lên lam quang.
Trong hang động, nó và Tiểu Tầm Bảo, cùng với đống đồ ăn vặt đầy đất lập tức biến mất không thấy.
***
Hơi thở của hai con sủng thú Hoàng cấp khiến các sủng thú hoang dã trong hang động cũng không dám đến gần.
Bốn người rất thuận lợi đi đến cuối hang động của lối đi bên phải.
Hang động trước mắt tối tăm vô cùng, yên tĩnh đáng sợ.
Đừng nói sủng thú hoang dã, ngay cả sinh vật bình thường cũng không có một con.
“Xem ra Adonis và Quỷ Hoàn Vương đều không ở đây.” Perit quét mắt một vòng, ánh mắt dừng lại ở một chỗ nào đó, nói.
Không, Tiểu Tầm Bảo ở ngay đây... Kiều Tang cảm ứng được hơi thở của Tiểu Tầm Bảo, nhưng bên cạnh còn có hai người có ý đồ với Adonis, vì thế nàng giả vờ như không cảm ứng được gì, lộ ra vẻ mặt thất vọng.
“Quay lại đường cũ, đi tìm ở một nhánh hang động khác đi.” Aogefu đề nghị.
“Không.” Lỗ Tu Mã Nhĩ đột nhiên nở nụ cười, dõng dạc hô: “Không Gai Tư, làm thẳng!”
Vừa dứt lời, bóng dáng Không Gai Tư hoàn toàn hiện ra.
Mặt màu đỏ tím, ba cái đuôi, mỗi cái đuôi đều có một viên đá quý màu trắng ở cuối.
“Trống trơn!” Nó kêu to một tiếng, đôi mắt nổi lên lam quang.
Cảnh tượng trong hang động lập tức vặn vẹo, giống như mặt nước bị gió thổi loạn.
Chờ cảnh tượng khôi phục bình thường.
Một con sủng thú có hình thể khoảng 50 cm, toàn thân đại thể màu vàng nhạt, phần đầu hình tròn, trên đó có râu dạng lụa, đôi mắt đỏ, phía trên hai mắt có hai hình thoi màu đỏ, trong móng vuốt cầm một cây sáo đỏ, cùng với Tiểu Tầm Bảo bị bịt miệng, vẻ mặt như bị bắt cóc, mắt rưng rưng nhìn qua, xuất hiện trước mắt Kiều Tang.
“Tìm được ngươi.” Lỗ Tu Mã Nhĩ nhìn chằm chằm Adonis, trên mặt dâng lên vẻ mừng như điên.
P/s: Chúc mọi người 1/6 vui vẻ!
Đề xuất Ngược Tâm: Khóa Thủy Tinh
[Trúc Cơ]
Giáo sư chắc còn bị lừa dài dài🤣🤣🤣🤣
[Luyện Khí]
hú hú
[Pháo Hôi]
Hóng chương mới quá
[Luyện Khí]
Cuối cùng là quên mua đồ cho Thanh Bảo hay Đình Bảo vậy
[Luyện Khí]
Trả lờiChắc là Hạ Bảo quá.
[Luyện Khí]
Trả lờiEditer sửa lại rồi kìa bà. :)) Là Tiêu Tiêu Da
[Luyện Khí]
Đợi chươnggg
[Luyện Khí]
Bá quáaaa
[Trúc Cơ]
2 chương mới tên các nhân vật có vẻ lộn xộn quá, hạ bảo không thấy tên luôn, tên cô Michael trở thành tên sủng thú luôn
[Trúc Cơ]
Kỹ năng thần cấp, đặc tính ngay cả thú sủng cấp thần cũng ko thể thức tỉnh. Bé tư bá quá🤣🤣🤣🤣
[Trúc Cơ]
Trả lờiThật ra thì trọng lực cải tả là siêu giai kĩ năng hệ thép 😗 chưa phải thần giai. Đến cả thần thánh chi hỏa có khả năng thiêu đốt linh hồn, giải trừ nguyền rủa, thanh trừ dịch bệnh còn chưa được xếp vào thần giai kĩ năng mà. Trong đám sủng thú hiện tại của kiều tang khả dĩ nhất mà đế cấp đã có thần giai kĩ năng chắc có mỗi thanh bảo với hạ bảo. Còn đám còn lại muốn xuất hiện thần giai kĩ năng chắc phải tôn cấp
[Pháo Hôi]
Trả lờiđoạn này dịch không thống nhất, trên ghi đặc tính của sủng thú thần cấp, ở dưới ghi đế cấp sủng thú có thể thức tỉnh??, kỹ năng trên ghi xếp hàng cấp thần ở dưới lại ghi siêu giai kỹ năng?? Nếu theo đánh giá của t thì đặc tính chúa tể khí tràng k quá đặc biệt, chỉ là bản tăng cường của cảm giác áp bách, t nghĩ đế cấp hay tôn cấp đều có khả năng thức tỉnh, còn thần cấp gần như là chắc chắn có Kỹ năng trọng lực cải tả thì cảm giác không đủ wow cho lắm, mặc dù hiệu quả kỹ năng này không thể xóa bỏ nhưng lại không phải kéo dài vĩnh viễn, cảm giác rất khó dc xếp vào thần giai Thần giai kỹ năng chắc phải thuộc hàng can thiệp vào pháp tắc
[Luyện Khí]
tich chuong a
[Trúc Cơ]
Lỗi dịch chương 1477: tiếng kêu của cương bảo ở trạng thái cương quyền hoàng cực không đúng. Đoạn "lộ bảo" đòi đi theo nha bảo xong bị nha bảo chê yếu hình như sai r. Chắc đình bảo đòi đi theo nha bảo thì nha bảo mới chê đình bảo yếu chứ ạ