Chương 785 này rốt cuộc là chuyện gì thế này! Ngủ vạ vật dưới đất... Kiều Tang trầm mặc vài giây: "Cũng đúng..." Dù trước đây nàng chưa từng nghĩ mình sẽ phải ngủ vạ vật ở một nơi công cộng, nhưng quả thực như lời thầy Perit, mục đích chính khi đến đây là tìm Adonis. Dành quá nhiều thời gian để tìm chỗ nghỉ chân không phải là một hành động sáng suốt.
Perit thấy Kiều Tang không có ý kiến, liền lập tức nói: "Vậy bây giờ chúng ta gửi hành lý ở đây rồi lập tức lên đường thôi."
Kiều Tang lại trầm mặc giây lát: "Hay là, thầy cứ đặt hành lý vào vòng tròn của Tiểu Tầm Bảo đi ạ."
"Tìm tìm ~" Tiểu Tầm Bảo nghe thấy lời của Ngự Thú Sư nhà mình, liền hiện thân. Có sủng thú mang theo khả năng chứa đựng khi ra ngoài thật sự rất tiện lợi...
Perit không từ chối, tháo ba lô sau lưng đưa tới: "Vậy làm phiền ngươi nhé."
"Tìm tìm ~" Tiểu Tầm Bảo tiếp nhận, bỏ vào vòng tròn.
"Tiếp theo chúng ta sẽ hành động thế nào?" Kiều Tang hỏi.
Perit vừa bước ra khỏi Trung tâm Ngự thú vừa nói: "Tìm những nơi có tổ chức hoạt động âm nhạc."
Kiều Tang có vẻ đã hiểu ra: "Adonis thích âm nhạc sao?"
Perit khẽ gật đầu: "Không sai, Adonis luôn mang theo sáo và rất thích thổi. Các tài liệu trước đây cho thấy nó thường xuất hiện ở những nơi có âm nhạc."
Kiều Tang nhìn những người qua đường cẩn trọng trên phố cùng với các sủng thú hoang dã tản mát khắp nơi, lại có chút khó hiểu: "Nếu nó thích âm nhạc, tại sao lại xuất hiện ở Khu Ba Mươi?" Nơi này ngày nào cũng sống trong hỗn loạn, chắc hẳn rất ít khi tổ chức riêng các hoạt động âm nhạc.
"Adonis trăm năm mới thức tỉnh một lần, có lẽ nó vừa thức tỉnh đã ở gần đây. Vì vậy chúng ta phải nhanh chóng tìm thấy nó, nếu không nó có thể sẽ sớm rời khỏi Khu Ba Mươi." Perit giải thích.
Nói xong, hắn liền xoay người lên Phát Mậu Nga.
Thì ra là vậy... Kiều Tang xoay người lên Cương Bảo vừa biến lớn, cả hai nhanh chóng bay lên không trung.
***
Họ đi được một lúc không lâu, một sủng thú loài chim khổng lồ toàn thân mặc giáp sắt từ trên trời đáp xuống. Vài thanh niên ăn mặc chỉnh tề, cùng với một lão giả từ trên lưng sủng thú loài chim bước xuống, đi vào Trung tâm Ngự thú.
"Hai phòng áp mái." Trước quầy, thanh niên mặt tròn, thân hình hơi béo nói.
"Xin lỗi quý khách, chúng tôi đã hết phòng." Nhân viên công tác xin lỗi nói.
Lão giả tóc bạc lặng lẽ rút ra một huy chương Ngự thú màu đỏ, đặt lên quầy. Nhân viên công tác sắc mặt khẽ đổi, tiếp nhận huy chương Ngự thú, kiểm tra một lượt, lập tức dùng giọng cung kính nói: "Xin quý khách chờ một lát, chúng tôi sẽ chuẩn bị phòng ngay cho ngài."
Những người xung quanh dùng ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn chằm chằm mấy vị khách này, rõ ràng từ khí chất và trang phục mà xét thì họ không phải người của Khu Ba Mươi.
"Không phải bảo hết phòng rồi sao? Tại sao họ đến lại có?" Một thiếu niên mười mấy tuổi hỏi.
Người phụ nữ trông như trưởng bối của cậu bé hạ giọng nói: "Thấy huy chương Ngự thú kia không? Đó là huy chương Ngự Thú Sư chuyên nghiệp cấp A. Ngự Thú Sư cấp bậc này ở Trung tâm Ngự thú đều được hưởng đặc quyền."
Thiếu niên nhìn về phía chiếc huy chương màu đỏ vẫn chưa được cất đi, ánh mắt không khỏi lộ vẻ ngưỡng mộ.
***
...Trên không trung.
Kiều Tang xem điện thoại hồi lâu, rồi thở dài nói: "Tôi xem rồi, trong thời gian tới, Khu Ba Mươi không hề tổ chức buổi biểu diễn hay hoạt động âm nhạc nào cả."
Perit quay đầu lại cười: "Nhưng Khu Ba Mươi có khá nhiều quán bar."
Quán bar... Kiều Tang sực tỉnh. Quả thực, trong quán bar đều có phát nhạc, các quán bar âm nhạc thậm chí còn có ca sĩ chuyên nghiệp hát live.
Lúc này trời đã nhá nhem tối, đèn neon đã sáng rực trên đường. Kiều Tang nhìn đồng hồ, nói: "Giờ này, một số quán bar chắc hẳn đã mở cửa rồi."
Dừng một chút, nàng đề nghị: "Quán bar nhiều quá, chúng ta không thể tìm từng nhà được. Có phải nên chọn lọc ra vài quán bar có âm nhạc hay trước không?"
"Hướng chúng ta đang đi tới có rất nhiều quán bar được đánh giá là có âm nhạc rất êm tai." Perit nói.
Kiều Tang nghe vậy, đột nhiên thấy bội phục. Nàng đã trách oan thầy Perit. Dù hắn là một người tự do phóng khoáng, nhưng vẫn rất có kế hoạch.
Rất nhanh, hai người đi vào một kiến trúc phủ đầy ánh đèn neon rực rỡ. Bên ngoài cửa đang phát một bản nhạc sủng thú ca hát có phần quái dị. Các loại sủng thú hoang dã hoạt động xung quanh. Điều kỳ lạ là chúng không hề tỏ vẻ địch ý với khách ra vào, một số sủng thú còn thỉnh thoảng lắc lư đầu theo điệu nhạc.
Kiều Tang giờ đây cũng đã hấp thu không ít kiến thức, lập tức nghe ra âm nhạc ở cửa có tác dụng trấn an cảm xúc, tương tự như sóng âm chữa lành của Lộ Bảo. Khó trách trong tình huống có nhiều sủng thú hoang dã như vậy, những cửa hàng này vẫn có thể kinh doanh bình thường... Kiều Tang thầm nghĩ.
Nhân viên an ninh ở cửa kiểm tra khách ra vào cũng không quá nghiêm ngặt. Nếu không có sủng thú đi kèm thì xem tuổi trên thẻ căn cước có đủ tuổi thành niên hay không. Nếu có sủng thú đi cùng, biết là Ngự Thú Sư thì trực tiếp cho qua. Kiều Tang trong lòng ôm Nha Bảo, bên cạnh còn có Cương Bảo, nhân viên an ninh liền không đưa ra yêu cầu xem thẻ căn cước.
Hai người đi vào quán bar, đến quầy bar ngồi.
"Muốn uống rượu không?" Người pha chế hỏi.
"Cho hai ly đồ uống." Perit nói.
Đến quán bar mà không uống rượu... Người pha chế thầm nghĩ, nhưng thái độ bề ngoài vẫn như cũ: "Quý khách muốn đồ uống gì?"
"Tùy anh chọn, miễn là ngon." Perit vừa nói vừa quét mắt nhìn các sủng thú xung quanh.
Không lâu sau, người pha chế liền mang lên hai ly đồ uống màu xanh lam.
"Tìm tìm ~" Tiểu Tầm Bảo hiện thân, nhìn chằm chằm Ngự Thú Sư nhà mình chớp chớp mắt.
Vừa thấy biểu cảm của Tiểu Tầm Bảo, Kiều Tang liền hiểu nó đang nghĩ gì. Nàng đẩy ly đồ uống màu xanh lam sang bên cạnh: "Ngươi uống đi."
"Tìm tìm!" Tiểu Tầm Bảo lập tức hưng phấn bưng ly lên uống một ngụm.
Kiều Tang nhìn quanh bốn phía. Nha Bảo và Cương Bảo thường xuyên quay đầu qua lại, nhìn bóng dáng các sủng thú xung quanh. Lộ Bảo lộ nửa cái đầu ra ngoài ba lô, nhìn chằm chằm các sủng thú lạ mặt đi ngang qua. Trước khi đến, Kiều Tang đã cho chúng xem hình ảnh của Adonis, dặn dò chúng lưu ý.
Nhạc rock sôi động vang lên, một sủng thú miệng đặc biệt lớn, toàn thân gần như màu xanh lam, đeo kính râm đen, dáng vẻ rock and roll, đang cầm micro hát trên sân khấu đầy nhiệt huyết. Kiều Tang nhìn hồi lâu, không thấy bóng dáng Adonis, không khỏi nói: "Chúng ta có nên đi quán bar khác xem không? Nhạc ở đây hình như không hay lắm."
Vì xung quanh ồn ào, Kiều Tang theo bản năng nâng cao giọng nói. Đúng lúc này, một bài hát kết thúc. Rõ ràng trong quán bar có không ít người đang trò chuyện, nhưng sủng thú miệng rộng cầm micro trên sân khấu lại như nghe thấy những lời này, chuẩn xác không sai lầm chuyển ánh mắt về phía nàng.
"Âm âm!" Nó tháo kính râm, biểu cảm vô cùng phẫn nộ.
Kiều Tang nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu nhìn lại, vừa lúc đối mắt với sủng thú miệng rộng.
"Ưm?" Nhìn ta như vậy làm gì... Ngay khoảnh khắc Kiều Tang ngơ ngác, sủng thú miệng rộng dường như cảm nhận được sự vũ nhục, vung micro xuống đất, giận dữ rời sân khấu.
Những người đang trò chuyện uống rượu bỗng im lặng, nhìn nhau, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Kiều Tang: "???" Tình huống gì thế này?
Lúc này, Perit nhìn nàng một cái: "Âm Âm Thú, trong cơ thể có cấu trúc có thể phát ra các loại âm thanh, thích ca hát, hơn nữa thính lực rất tốt. Nó hẳn là đã nghe thấy giọng nói của ngươi vừa rồi."
Kiều Tang: "..."
***
Có quán bar ở đây thì cũng có quán bar khác. Hơn mười phút sau, Kiều Tang và Perit liền xuất hiện trong một quán bar âm nhạc khác.
Trên sân khấu vẫn là một sủng thú đang hát. Khu Ba Mươi tuy có đông đảo sủng thú hoang dã, nhưng không ít người thường gan dạ đã nhân cơ hội hợp tác với những sủng thú hoang dã có tính tình tốt, dễ giao tiếp. Bởi vậy có thể thường xuyên nhìn thấy sủng thú hoang dã ra vào các tụ điểm vui chơi.
Sủng thú trên sân khấu có thân hình chủ yếu màu nâu, bụng dường như là dây đàn ghi-ta. Nó vừa gảy dây đàn trên bụng mình, vừa đối diện micro biểu diễn đầy tình cảm. Kiều Tang lần đầu tiên nhìn thấy loại sủng thú tự đàn tự hát này, nhịn không được rút điện thoại ra chụp ảnh.
Perit uống một ngụm đồ uống trước mặt, nhìn sủng thú đang biểu diễn, mở miệng nói: "Huyền Khăn Giáp, có thể dùng cơ thể mình tấu nhạc, nhưng thính lực chỉ là bình thường. Ngươi nói chuyện trong môi trường này nó hẳn là nghe không rõ."
Kiều Tang: "..."
"Nó hát rất hay." Kiều Tang nói.
Perit cười cười không nói gì, quan sát các sủng thú xung quanh. Kiều Tang nhớ tới chính sự, buông điện thoại xuống, đồng dạng quan sát xung quanh.
"Huyền huyền!" Đột nhiên, một Huyền Khăn Giáp có vóc dáng tương đối cao đá cửa xông vào. Các khách hàng đang thưởng thức âm nhạc một trận kinh hô.
"Huyền huyền!" Huyền Khăn Giáp cao lớn lập tức đi đến trên sân khấu kéo Huyền Khăn Giáp đang biểu diễn.
"Huyền huyền!" Huyền Khăn Giáp thấp bé giãy giụa vài cái, nhưng căn bản không thoát ra được. Thấy Huyền Khăn Giáp thấp bé sắp bị kéo đi, nhân viên công tác lấy hết can đảm đứng dậy: "Cái kia..."
Huyền Khăn Giáp cao lớn không nói hai lời há miệng, một đạo dao động màu trắng nháy mắt ngưng tụ ở yết hầu nó. Nhân viên công tác hoảng sợ, lập tức vọt đến một bên.
"Huyền huyền!" Huyền Khăn Giáp cao lớn thu hồi dao động, kêu một tiếng, lộ ra biểu cảm "tính ngươi thức thời", sau đó kéo Huyền Khăn Giáp thấp bé rời khỏi quán bar.
Kiều Tang nhìn cảnh tượng trước mắt, miệng khẽ hé, rất lâu không hoàn hồn.
Lúc này, người phụ trách quán bar đi đến trên sân khấu, nói: "Xin lỗi quý vị, hôm nay người biểu diễn của chúng tôi có chút việc, buổi tối có lẽ sẽ không còn biểu diễn trực tiếp nữa..."
Perit bất đắc dĩ đứng dậy: "Chúng ta đi thôi."
Kiều Tang cuối cùng cũng hoàn hồn.
Cái gì với cái gì thế này!
Đề xuất Xuyên Không: An Phận Dưỡng Lão Chốn Vương Phủ
[Luyện Khí]
Đợi chươnggg
[Luyện Khí]
Cảm giác bị thú sủng nó khinh thường, thật là khổ cho Kiều Tang mà 🤣
[Trúc Cơ]
Trả lờiCũng mấy lầm bị cương bảo chê r đó. Mà đình bảo kiểu trực tiếp luôn, chứ k khinh bỉ âm thầm như cương bảo 😂😂😂
[Trúc Cơ]
Giáo sư chắc còn bị lừa dài dài🤣🤣🤣🤣
[Luyện Khí]
hú hú
[Pháo Hôi]
Hóng chương mới quá
[Luyện Khí]
Cuối cùng là quên mua đồ cho Thanh Bảo hay Đình Bảo vậy
[Luyện Khí]
Trả lờiChắc là Hạ Bảo quá.
[Luyện Khí]
Trả lờiEditer sửa lại rồi kìa bà. :)) Là Tiêu Tiêu Da
[Luyện Khí]
Đợi chươnggg
[Luyện Khí]
Bá quáaaa
[Trúc Cơ]
2 chương mới tên các nhân vật có vẻ lộn xộn quá, hạ bảo không thấy tên luôn, tên cô Michael trở thành tên sủng thú luôn
[Trúc Cơ]
Kỹ năng thần cấp, đặc tính ngay cả thú sủng cấp thần cũng ko thể thức tỉnh. Bé tư bá quá🤣🤣🤣🤣
[Trúc Cơ]
Trả lờiThật ra thì trọng lực cải tả là siêu giai kĩ năng hệ thép 😗 chưa phải thần giai. Đến cả thần thánh chi hỏa có khả năng thiêu đốt linh hồn, giải trừ nguyền rủa, thanh trừ dịch bệnh còn chưa được xếp vào thần giai kĩ năng mà. Trong đám sủng thú hiện tại của kiều tang khả dĩ nhất mà đế cấp đã có thần giai kĩ năng chắc có mỗi thanh bảo với hạ bảo. Còn đám còn lại muốn xuất hiện thần giai kĩ năng chắc phải tôn cấp
[Pháo Hôi]
Trả lờiđoạn này dịch không thống nhất, trên ghi đặc tính của sủng thú thần cấp, ở dưới ghi đế cấp sủng thú có thể thức tỉnh??, kỹ năng trên ghi xếp hàng cấp thần ở dưới lại ghi siêu giai kỹ năng?? Nếu theo đánh giá của t thì đặc tính chúa tể khí tràng k quá đặc biệt, chỉ là bản tăng cường của cảm giác áp bách, t nghĩ đế cấp hay tôn cấp đều có khả năng thức tỉnh, còn thần cấp gần như là chắc chắn có Kỹ năng trọng lực cải tả thì cảm giác không đủ wow cho lắm, mặc dù hiệu quả kỹ năng này không thể xóa bỏ nhưng lại không phải kéo dài vĩnh viễn, cảm giác rất khó dc xếp vào thần giai Thần giai kỹ năng chắc phải thuộc hàng can thiệp vào pháp tắc