**Chương 715: Sa Lục Long (Trang 1/3)
Tuyết bay đột ngột ngừng lại. Nhưng đã không còn kịp nữa, Kiều Tang đã toàn thân mọc đầy băng hoa, đóng băng tại chỗ, tựa như một pho tượng băng.
“Băng Khắc!” Lộ Bảo biến sắc, sốt ruột đi tới đi lui quanh Ngự Thú Sư nhà mình. Cảm xúc tuyệt vọng còn sót lại từ hai ngày qua cuối cùng đã ảnh hưởng đến Lộ Bảo, khiến nó dễ dàng dao động, không thể giữ được bình tĩnh như trước.
“Tìm tìm!” Tiểu Tầm Bảo, kẻ lúc trước cảm thấy không ổn nên theo bản năng dịch chuyển không gian ra ngoài phạm vi bông tuyết, giờ lại một lần nữa dịch chuyển trở về, vươn móng vuốt, kêu một tiếng, ra hiệu không cần gấp, nó có cách.
Nói rồi, nó nâng móng vuốt lên. Một đạo năng lượng màu trắng dày đặc tức khắc ngưng tụ trên móng vuốt.
A, hóa ra không phải tuyết thật, mà là phong ấn băng hoa do Lộ Bảo thi triển… Ngọa tào! Khoan đã! Dừng tay cho ta! Thằng nhóc ngươi lại định dùng Phách Ngói! Cứ để Lộ Bảo dùng Ánh Sáng Chữa Lành là được rồi! Đừng có dùng Phách Ngói với ta!
Đầu óc Kiều Tang toàn là tiếng “Ngọa tào”, nội tâm điên cuồng gào thét. Nàng tuy bị đóng băng không thể nhúc nhích, nhưng ý thức vẫn thanh tỉnh. Đầu óc có thể suy nghĩ, cũng có thể nhìn thấy mọi thứ diễn ra bên ngoài lớp băng. Khi nàng nhìn thấy Tiểu Tầm Bảo sử dụng Phách Ngói, nàng suýt chút nữa hộc máu. Lỡ đâu Phách không khéo, Phách nứt cô ra thì sao?!
Ngay lúc Kiều Tang đang ẩn ẩn có chút sụp đổ, mặt đất cát sỏi bỗng nhiên nổ tung, bốn sợi dây gai thô tráng như rắn đột nhiên xuất hiện, tấn công Lộ Bảo và Tiểu Tầm Bảo.
“Tìm tìm!” Tiểu Tầm Bảo buộc phải dừng động tác Phách Ngói, đầu ngón tay nhanh chóng thi triển hai đạo hắc ảnh, buộc chặt Ngự Thú Sư nhà mình đang bị đóng băng, dịch chuyển không gian đến nơi cách đó hơn 10 mét, tránh thoát đòn tấn công của dây gai.
“Băng Khắc!” Lộ Bảo nhanh chóng lùi lại hai bước, hàn quang lóe lên, móng vuốt sắc bén giao nhau, vô cùng tinh chuẩn cắt đứt dây gai trước mặt. Dây gai rơi rụng đầy đất.
Lộ Bảo phẫn nộ nhìn về phía ba kẻ đang từ trên không trung bay tới, phát hiện kẻ ở giữa chính là đối tượng nó tấn công lúc trước. Tuy không biết các ngươi là ai, nhưng cảm ơn các ngươi… Kiều Tang suýt chút nữa nước mắt nóng hổi lưng tròng.
“Âm âm!” “Âm âm!” Con sủng thú màu xanh lục ở vị trí trung tâm, hình thể rõ ràng nhỏ hơn hai con bên cạnh, tựa như đứa trẻ mách tội, kêu hai tiếng.
“Âm âm.” Hai con sủng thú màu xanh lục lớn tuổi hơn một chút ở bên cạnh, biểu cảm càng nghe càng phẫn nộ. Cánh chúng đồng thời thu về phía sau, xung quanh tức khắc nổi lên một cơn cuồng phong dữ dội, quét ngang thực vật bốn phía. Trong phạm vi vài trăm mét, những sủng thú hoang dã cấp thấp, trung cấp có hình thể nhỏ bé sợ hãi vội vàng bỏ chạy.
Ngay sau đó, trên người chúng nổi lên thanh quang, động tác nhất trí lao xuống từ trên cao.
“Băng Khắc!” Lộ Bảo thấy thế không lùi bước, nhìn chằm chằm hai con sủng thú đang tấn công, trên người cuồn cuộn nổi lên dòng nước khổng lồ.
Thế nhưng ngay lúc này, hai con sủng thú màu xanh lục đang lao xuống dường như cảm ứng được điều gì, hơi thở bỗng nhiên trở nên dồn dập, dừng lại công kích, vỗ cánh, ngưng lại giữa không trung, không phát ra bất kỳ tiếng kêu nào, mà chỉ lơ lửng ở đó.
Lúc này, trước mặt Lộ Bảo, một con sủng thú có hình thể khoảng sáu mét, toàn thân đại thể màu tro đen, đỉnh đầu đội vương miện vàng, toàn thân tản ra hơi thở cường đại, đang lạnh lùng nhìn chúng.
Ngạch, Ám Ảnh Ma Vương… Đừng nói, trông cũng rất ra dáng đấy chứ… Kiều Tang thầm thì trong lòng khi nhìn thấy thân ảnh khổng lồ phía trước.
“Băng Khắc…” Lộ Bảo nhận ra thân ảnh phía trước, nó sững sờ một chút, dòng nước trên người tiêu tán, quay đầu nhìn về phía Tiểu Tầm Bảo có hình thể bình thường bên cạnh Ngự Thú Sư nhà mình.
“Tìm tìm ~” Tiểu Tầm Bảo chớp chớp mắt với Lộ Bảo, lộ ra biểu cảm “yên tâm, có ta”.
Lộ Bảo: “…”
“Âm âm…” Hai con sủng thú màu xanh lục nhìn thân ảnh khổng lồ phía dưới, lộ ra vẻ kiêng kỵ. Sau khi đánh giá thực lực hai bên từ khí thế của đối phương, chúng quyết đoán quay đầu bay đi.
“Âm âm!” Con sủng thú màu xanh lục có hình thể nhỏ hơn thấy thế vội vàng đuổi theo.
“Băng Khắc…” Lộ Bảo nhìn ba con sủng thú màu xanh lục bay đi, trong đầu không tự giác tự phủ định bản thân. Mình quả nhiên quá yếu. Tiểu Tầm Bảo còn chưa triển lộ ra thực lực chân chính, đã có thể dọa đối phương bỏ chạy. Còn mình… Lộ Bảo liếc nhìn Ngự Thú Sư nhà mình đang bị đóng băng, cảm xúc càng thêm sa sút.
Lộ Bảo à! Ánh Sáng Chữa Lành! Dùng Ánh Sáng Chữa Lành đi! Kiều Tang thấy Lộ Bảo nhìn về phía mình, không khỏi nội tâm kích động.
Lúc này, bản phóng đại của Quỷ Hoàn Vương tiêu tán, Tiểu Tầm Bảo một lần nữa nâng móng vuốt lên, năng lượng màu trắng dày đặc tức khắc ngưng tụ.
Kiều Tang: “?!!”
A! Tiểu Tầm Bảo! Ngươi dừng tay cho ta! Dừng tay!
Kiều Tang trong cực độ kinh hoàng, nhìn thấy Tiểu Tầm Bảo dừng động tác Phách lại.
Hô… Kiều Tang thở phào nhẹ nhõm. May quá, xem ra Tiểu Tầm Bảo và nàng vẫn có chút tâm lý cảm ứng. Cũng phải, nói gì thì nói, nó cũng là do nàng nuôi dưỡng từ khi phá kén, lại còn là hệ Siêu Năng Lực, về mặt cảm giác mạnh hơn các sủng thú khác không chỉ một chút, cho dù không có con đường tiến hóa ràng buộc, ngày thường chỉ cần một ánh mắt là có thể hiểu ý nàng… Kiều Tang trong lòng bỗng nhiên có chút vui mừng.
Ngay sau đó, nàng phát hiện Tiểu Tầm Bảo đang biểu cảm ngưng trọng ngẩng đầu nhìn về phía sau lưng nàng, và cả Lộ Bảo nữa.
Này, đang nhìn cái gì vậy? Có thể nào xoay hướng để nàng cũng nhìn xem không? Kiều Tang trong lòng cực độ tò mò. Nàng có thể cảm nhận được bầu không khí lúc này dường như có chút khác lạ. Dường như có thứ gì đó đang ở phía sau, bản thân nàng hoàn toàn bị bao phủ trong bóng tối. Đáng tiếc nàng bị đóng băng, ngay cả tròng mắt cũng không thể chuyển động một chút.
Trong một bầu không khí trầm mặc, Tiểu Tầm Bảo tháo vòng tròn xuống, lấy ra máy phân tích sủng thú bên trong, nhắm vào hướng phía sau Ngự Thú Sư nhà mình.
Giọng nói cùng ngữ điệu với Tiểu Tầm Bảo vang lên: “Để ta xem… Sa Lục Long, sủng thú cấp Vương song thuộc tính Địa Hệ, Long Hệ, rất thích chơi đùa, tuy trí lực rất cao, nhưng đầu óc chỉ nghĩ đến việc gây sự, là một loại sủng thú rất đau đầu, bất quá chỉ cần nó tiến hóa thành sủng thú cấp Hoàng Địa Lục Song Long, sẽ ổn trọng hơn rất nhiều… Ai nha, sao ngươi lại gặp phải nó, bên này kiến nghị ngươi mau chạy hoặc là mau đầu hàng… Đương nhiên, nếu ngươi nhất định phải đối chiến, xin hãy thu hồi ta trước.”
“Tìm tìm…” Tiểu Tầm Bảo biểu cảm ngưng trọng đặt máy phân tích sủng thú trở lại vòng tròn.
“Sa Lục.” Phía sau Kiều Tang, một con sủng thú có hình thể ước chừng đạt tới 10 mét, lấy màu nâu sẫm làm chủ đạo, chỗ cổ bao phủ lông đen, trên bụng có hai hàng hoa văn đen, đồng tử màu đỏ, đang rất có hứng thú nhìn Tiểu Tầm Bảo và Kiều Tang toàn thân mọc đầy băng hoa.
“Băng Khắc…” Áp lực khí tràng cường đại, rõ ràng Sa Lục Long chưa làm gì cả, nhưng Lộ Bảo vẫn cảm nhận được nguy cơ chưa từng có. Tim nó đập nhanh hơn, theo bản năng di chuyển bước chân, chắn trước mặt Ngự Thú Sư nhà mình.
Sủng thú cấp Vương Sa Lục Long?! Cùng chủ nhân của Ba Ngăn Núi Non Địa Lục Song Long là một nhà? Kiều Tang ngây người. Nàng không thể ngờ rằng xuất hiện phía sau lại là một con sủng thú cấp Vương!
Lúc này, đôi mắt Tiểu Tầm Bảo nổi lên lam quang. Kiều Tang giờ phút này vừa lúc nhìn rõ cảnh tượng như vậy. Nàng thấy thế, hiểu rằng Tiểu Tầm Bảo muốn thi triển dịch chuyển không gian, tức khắc lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm may mắn còn may khi mình bị đóng băng Nha Bảo không ở bên ngoài, bằng không phản ứng đầu tiên của Nha Bảo tuyệt đối không phải chạy trốn…
Đang suy nghĩ, trước mắt nàng tối sầm, chờ khi tầm mắt khôi phục trở lại, cảnh tượng xung quanh đã thay đổi.
Cùng lúc đó, Sa Lục Long nhìn vị trí kẻ xâm nhập biến mất, lộ ra biểu cảm “quả nhiên có chút thú vị”.
“Sa Lục!!!” Ngay sau đó, Sa Lục Long ngẩng đầu, phát ra tiếng gầm như sấm sét. Âm thanh vang vọng trên không Ba Ngăn Núi Non.
Giây tiếp theo, trong núi non, gần như tất cả sủng thú đang ngủ say đều mở mắt.
(Hết chương này)
Đề xuất Cổ Đại: Thiếu Soái Điên Cuồng Chiếm Lấy Cô
[Luyện Khí]
Tiểu tầm bảo ơi chủ quan quá rồi :)))
[Nguyên Anh]
Tác xin nghỉ nên nay không có chương đâu, mọi người có thể qua web soluoc.com để chơi thử game "Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm" bằng cách hóa thân thành nhân vật chính nhé.
[Luyện Khí]
Trả lờicảm ơn editer ạ
[Luyện Khí]
Lộ Bảo tình cảm ghê. :">
[Trúc Cơ]
Ha Ha Ha lớp băng mỏng quá mà 🤣🤣🤣
[Trúc Cơ]
🤣🤣cười chết bé hai
[Luyện Khí]
là những ngày tích chương
[Luyện Khí]
ủa là Tiểu Tầm Bảo hay KT thắng vậy ta. :))))
[Luyện Khí]
Haha, cười chết Tiểu Tầm Bảo, lớp băng mỏng quá mà 😂
[Luyện Khí]
có chương mớiiii :)))
[Trúc Cơ]
Đợi tiếp, tác giả nhác nhở