Chương 707
Dora Lisa sửng sốt một chút, đáp lời: “Cơ bản là mỗi tháng 15 vạn đến 20 vạn, chủ yếu tùy thuộc vào việc cô gia nhập viện nghiên cứu. Chỉ cần là thân phận nghiên cứu viên sơ cấp, mức lương thấp nhất tại trung tâm nghiên cứu cũng có thể đạt tới 15 vạn Liên Minh tệ mỗi tháng.” Nói đến đây, nàng dừng lại một chút rồi bổ sung: “Tuy nhiên, tôi đang nói về tình hình ở Siêu Túc tinh, còn ở Lam Tinh thì tôi không rõ lắm.”
Tính theo mức thấp nhất, một tháng 15 vạn, một năm chính là 180 vạn. Ngay cả khi thẻ tín dụng không giới hạn hạn mức đã đến kỳ thanh toán, cũng có thể nuôi sống Cương Bảo ở giai đoạn hiện tại... Kiều Tang không hề do dự, nghiêm túc nói: “Tôi nguyện ý tham gia nghiên cứu này.”
“Tốt!” Dora Lisa không kìm được nở nụ cười rạng rỡ. Ngự thú sư của Băng Kashilu tham gia nghiên cứu này, tương đương với việc Băng Kashilu cũng tham gia.
Sau đó, Dora Lisa dẫn Kiều Tang đi giới thiệu bố cục của viện nghiên cứu: “Nơi này của chúng tôi chủ yếu chia làm năm khu vực.”
“Khu thí nghiệm, hàng ngày chúng tôi đều tiến hành nghiên cứu tại đây... Khu giám sát, các sủng thú phối hợp nghiên cứu cơ bản đều hoạt động ở đây. Đa số chúng là sủng thú hoang dã, cũng có một số ít là của ngự thú sư, nhưng chỉ là một phần nhỏ...”
“Phòng tư liệu, tư liệu ở đây hầu hết đều liên quan đến năng lượng cảm xúc của sủng thú. Nếu cô muốn xem, có thể vào bất cứ lúc nào, tôi đã mở quyền hạn cho cô rồi...”
“Còn có nhà kho, những thứ được cất giữ ở đây có thể cô sẽ không biết là gì. Tốt nhất là đừng vào vội, hãy đợi sau khi học tập một thời gian rồi hãy tính...”
“Cuối cùng chính là khu nghỉ ngơi.” Dora Lisa đi đến chỗ ban đầu họ ngồi trò chuyện rồi dừng lại: “Được rồi, bây giờ hãy triệu hồi Băng Kashilu của cô ra, tôi muốn xem tình hình của nó.”
Xem tình hình ư? Kiều Tang mắt sáng rực, lập tức hai tay kết ấn. Tinh trận màu cam vàng sáng lên, rất nhanh, Lộ Bảo xuất hiện bên trong tinh trận.
Màu cam vàng... Đồng tử Dora Lisa hơi co rút lại. Hôm qua, sự chú ý của nàng đều tập trung vào Băng Kashilu, hoàn toàn không để ý đến màu sắc của tinh trận. Mặc dù đã xem qua tư liệu và có sự chuẩn bị tâm lý, nhưng khi tưởng tượng đến một đứa trẻ 16 tuổi mà não vực đã đạt đến trình độ này, rồi lại tận mắt chứng kiến, nàng vẫn không khỏi chấn động trong lòng. Chưa nói đến chiến lực, chỉ riêng thiên phú não vực này thôi, cũng khó trách đám người ở học viện ngự thú lại tìm đến mình...
“Băng khắc.” Lộ Bảo yên lặng chờ đợi, nhìn nhân loại trước mặt, biểu cảm không còn vẻ thiếu kiên nhẫn như hôm qua.
“Tôi có thể sờ ngươi một chút không?” Dora Lisa trên mặt nở nụ cười ôn hòa, hỏi. Là một chuyên gia nghiên cứu năng lượng cảm xúc của sủng thú, nàng luôn nhạy cảm với cảm xúc của sủng thú, biết Băng Kashilu không hề có cảm xúc bài xích đối với nàng.
“Băng khắc.” Lộ Bảo liếc nhìn tay đối phương, kêu một tiếng. Điều này chắc chắn là do nó đã nghe được cuộc đối thoại hôm qua, hiểu rằng Tiến sĩ Dora Lisa có khả năng giúp nó tiến hóa... Kiều Tang giúp phiên dịch: “Nó nói có thể.”
Dora Lisa nghe vậy, nụ cười càng thêm sâu sắc. Nàng ngồi xổm xuống, vừa vuốt ve Băng Kashilu vừa quan sát. Lộ Bảo hoàn toàn phối hợp.
Ngươi vì tiến hóa mà hy sinh thật sự quá nhiều... Rõ ràng chỉ là bị sờ vài cái, nhưng Kiều Tang bỗng dưng có cảm giác Lộ Bảo đang thỏa hiệp vì sự tiến hóa.
Sau khoảng mười mấy giây vuốt ve, Dora Lisa đứng dậy nói: “Băng Kashilu của cô thuộc loại tương đối nội tâm, tính cách trầm tĩnh. Muốn nó sinh ra cảm xúc tuyệt vọng e rằng hơi khó.”
Ôi trời, không hổ là chuyên gia! Sờ vài cái mà lại hiểu rõ đến vậy... Kiều Tang trong lòng vô cùng bội phục, hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ ạ?”
“Băng khắc...” Đuôi Lộ Bảo không tự giác căng cứng, nhìn nhân loại vừa sờ mình, biểu cảm hơi căng thẳng.
Dora Lisa cười nói: “Đây không phải là vấn đề gì quá nghiêm trọng. Muốn sủng thú sinh ra cảm xúc tuyệt vọng, có rất nhiều phương pháp. Đầu tiên, cần phải hiểu nó quan tâm điều gì nhất.”
Kiều Tang nghĩ nghĩ, nói: “Hiện tại nó quan tâm nhất chắc là khi nào có thể tiến hóa.”
“Băng khắc.” Lộ Bảo gật đầu, tỏ vẻ đúng là như vậy.
“Vậy hãy làm cho nó hiểu rằng mình không thể tiến hóa được.” Dora Lisa nói.
Lộ Bảo lập tức sững sờ.
Kiều Tang liếc nhìn Lộ Bảo, hạ giọng hỏi: “Nó đều đã nghe được cuộc đối thoại của chúng ta, chắc là sẽ sinh ra cảm xúc tuyệt vọng rồi chứ ạ?”
“Không.” Dora Lisa nở nụ cười: “Cô đừng quên, Băng Kashilu muốn tiến hóa, ngoài việc tích lũy năng lượng và cảm xúc tuyệt vọng, còn phải ở trong môi trường có bão cát.”
“Chỉ cần cô không bao giờ để nó ở trong bão cát, dù nó có tuyệt vọng hay không, có tuyệt vọng đến mức nào, nó cũng không thể tiến hóa được.”
“Băng khắc...” Lộ Bảo nhất thời có chút khó tiêu hóa thông tin này. Có ý gì? Làm ngự thú sư của mình không cần tìm sủng thú có kỹ năng bão cát ư? Vậy trên đường nó vất vả lắm mới sinh ra cảm xúc tuyệt vọng thì phải làm sao? Nghĩ đến đây, Lộ Bảo không khỏi có chút bực bội.
Dora Lisa vẫn luôn chú ý trạng thái của Băng Kashilu, thấy vậy cười nói: “Xem ra Băng Kashilu của cô thật sự rất coi trọng việc tiến hóa. Tôi chỉ hơi nhắc đến chuyện này, cảm xúc của nó dường như đã có biến đổi rồi.”
Vì tiến hóa, nó đã ngoan ngoãn đứng yên để cô sờ cả nửa ngày, sao có thể không coi trọng chứ... Kiều Tang thầm than trong lòng, thở dài nói: “Gần đây các sủng thú khác của tôi đều liên tiếp tiến hóa, cho nên nó cũng muốn nhanh chóng tiến hóa.”
“Băng khắc...” Lộ Bảo nghe ngự thú sư của mình nói, lộ ra biểu cảm “có rõ ràng đến vậy sao”.
Dora Lisa nhìn thấy dáng vẻ của Băng Kashilu, đột nhiên bổ sung cho vấn đề trước đó: “Cô nói cũng có lý. Băng Kashilu hiện tại đã nghe được cuộc đối thoại của chúng ta, đến lúc đó nếu thời gian dài không tiến hóa, có thể nó sẽ chỉ trách tôi đã đưa ra ý tưởng này.”
“Băng khắc.” Lộ Bảo nhìn về phía vị chuyên gia năng lượng cảm xúc kia. Biết là tốt rồi.
Dora Lisa tiếp tục nói: “Sủng thú muốn dựa vào năng lượng cảm xúc để tiến hóa, không phải chỉ cần sinh ra cảm xúc tương ứng là được, mà là loại cảm xúc này phải đạt đến một tần số chấn động nhất định. Theo tôi, Băng Kashilu của cô có thể sẽ vì không tiến hóa được mà sinh ra cảm xúc tuyệt vọng, nhưng tần số chấn động của loại cảm xúc tuyệt vọng này tuyệt đối không đạt đến mức có thể làm nó tiến hóa thành Tương cấp sủng thú.”
Tuyệt vọng thật ra không khó, nhưng tuyệt vọng đến mức có thể tiến hóa thì lại rất khó. Nếu ngay cả việc tiến hóa cũng không làm Lộ Bảo tuyệt vọng đến mức đó, thì nàng thật sự không thể tưởng tượng được chuyện gì có thể làm nó tuyệt vọng... Kiều Tang và Lộ Bảo tuyệt vọng nhìn nhau.
Dora Lisa thấy Kiều Tang bị một câu nói của mình làm cho héo hon, ôn tồn nói: “Năng lượng trong cơ thể Băng Kashilu của cô hiện tại chắc là vẫn chưa đạt đến mức cần thiết để tiến hóa. Việc tuyệt vọng trước mắt không vội, dù sao thì dù có làm nó tuyệt vọng, hiện tại cũng không có môi trường bão cát.”
Nói rồi, nàng trầm ngâm một lát, hỏi: “Cô có biết một loại sủng thú tên là cảm quỷ không?”
Kiều Tang gật đầu: “Là sủng thú hệ U linh cao cấp của Siêu Túc tinh, nghe nói có thể hoán đổi tình cảm giữa người với người.”
“Không sai.” Dora Lisa khẳng định, tiếp tục nói: “Cảm xúc tuyệt vọng mà Băng Kashilu của cô cần để tiến hóa phải là do chính nó tự sinh ra, như vậy mới có thể điều động năng lượng trong cơ thể, tạo ra tần số tương đồng.”
“Cảm quỷ có đặc tính cảm đổi, có thể hoán đổi tình cảm của hai mục tiêu trong một khoảng thời gian nhất định. Phương thức hoán đổi này sẽ khiến cả hai bên đều có tàn dư cảm xúc.”
“Nói cách khác, chờ đến khi hết giờ, tình cảm được hoán đổi trở lại, Băng Kashilu của cô cũng có thể từ cảm xúc của đối phương mà sinh ra những cảm xúc vốn không có ở mình.”
“Tôi đề nghị cô tìm một con cảm quỷ, sau đó tìm một vài mục tiêu đang ở trong trạng thái tuyệt vọng, rồi hoán đổi với Băng Kashilu một chút, thử xem có thể làm cảm xúc tuyệt vọng dần dần tích lũy hay không.”
“Băng khắc...” Lộ Bảo cố gắng nỗ lực lý giải ý nghĩa của những lời này.
Kiều Tang thì mắt đột nhiên sáng lên, hỏi: “Lão sư, ngài có biết trường chúng ta ai có cảm quỷ không ạ?”
Dora Lisa trong đầu sớm đã có một người được chọn: “Tra Nhĩ · Khoa Ba Lạp thuộc hệ Thám hiểm ngoại vực của Đại học, hắn có một con cảm quỷ.”
Đề xuất Hiện Đại: Đại Lão Quay Về, Giả Thiên Kim Đừng Diễn Nữa
[Luyện Khí]
Oà sắp đột phá não vực rồiiiii
[Trúc Cơ]
oa oa không khéo là cố chịu đựng bên trong là não vực lại đột phá luôn ấy chứ chẳng phải đùa đâu 😁😁😁
[Luyện Khí]
Chờ đợi là hp:))
[Trúc Cơ]
Trả lờiMỗi ngày đều là sự chờ đợi
[Trúc Cơ]
Aaaaaaa
[Luyện Khí]
hheeh
[Luyện Khí]
Đợi chươnggggg
[Luyện Khí]
Tiểu tầm bảo ơi chủ quan quá rồi :)))
[Nguyên Anh]
Tác xin nghỉ nên nay không có chương đâu, mọi người có thể qua web soluoc.com để chơi thử game "Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm" bằng cách hóa thân thành nhân vật chính nhé.
[Luyện Khí]
Trả lờicảm ơn editer ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiHoá thân thành nhân vật chính cũng vui á, nhưng mà khởi đầu toàn ở siêu túc tinh (mình thử mấy lần rồi, ko biết do đen hay mặc định nó thế :v), truyện lại còn đi theo hướng hắc ám lưu nữa chứ. Mình chỉ muốn thử đi chăm sủng thú thôi mà 😭😭
[Luyện Khí]
Trả lờiChơi gần 50 chap rồi mà vẫn đang vật vã ở chợ đen, toàn đánh nhau với chạy trốn mà chả thấy phần thi đấu hay tương tác sủng thú đâu 😭
[Luyện Khí]
Lộ Bảo tình cảm ghê. :">
[Trúc Cơ]
Ha Ha Ha lớp băng mỏng quá mà 🤣🤣🤣