“Thép thép.”
“Thép thép.”
Lúc này, Tiểu Cương Chuẩn lại kêu hai tiếng.
“Nha nha.”
“Nha nha.”
Nha Bảo nghe nội dung câu chuyện thì sửng sốt một chút, rồi chủ động phiên dịch.
“Ngươi muốn ta giúp ngươi tìm Ngự Thú Sư của ngươi?” Kiều Tang liếc nhìn sủng thú trước mặt với vẻ mặt khác thường.
Khó trách vừa đến đã phát một “thẻ người tốt”, hóa ra là muốn tìm mình giúp đỡ.
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn gật đầu.
“Cái này đơn giản.” Kiều Tang cầm điện thoại lên, chuẩn bị liên hệ Ưu Na.
Sủng thú đã khế ước đều đeo vòng tay định danh. Nếu con sủng thú này có thể xuất hiện ở đây, vậy hẳn là sủng thú của một vị khách nào đó. Chỉ cần chủ nhân trang viên xác minh là được.
“Thép thép!”
Tiểu Cương Chuẩn nhìn động tác của người trước mặt, ý thức được nàng muốn làm gì liền lập tức nóng nảy, bay vọt tới dùng đôi cánh giật lấy điện thoại.
“Tầm tầm!”
Không đợi Kiều Tang thắc mắc, Tiểu Tầm Bảo hiện thân ra nhanh chóng giật lại điện thoại, kêu lên cảnh cáo, ý là điện thoại không thể động lung tung, hỏng rồi thì sao!
Đột nhiên, ánh mắt nó rơi vào Tiểu Cương Chuẩn, nghiêm túc đánh giá một chút.
Cùng lúc đó, Tiểu Cương Chuẩn cũng nheo mắt đánh giá Tiểu Tầm Bảo.
Cả hai đều cảm thấy đối phương nhìn rất quen mắt.
Cứ như vậy, sau hai giây đánh giá lẫn nhau.
“Tầm tầm!”
Tiểu Tầm Bảo lộ ra biểu cảm “Hóa ra là ngươi!”.
Tiểu Cương Chuẩn cũng nhận ra Tiểu Tầm Bảo là ai, nó không nói hai lời, quay đầu liền bay đi.
Mặc dù phản ứng nhanh chóng, nhưng thực lực giữa sủng thú sơ cấp và sủng thú cao cấp quá chênh lệch. Tiểu Cương Chuẩn chỉ bay được hơn hai mét thì đã bị một bóng đen siết chặt ở móng vuốt, kéo ngược trở lại.
“Thép thép!”
Tiểu Cương Chuẩn quay đầu, cánh vung xuống, một đạo hào quang sắc bén như thực chất lập tức cắt về phía bóng đen.
Hào quang như để lại một vết cắt mờ nhạt trên bóng đen, nhưng rất nhanh biến mất không thấy gì nữa.
Tiểu Cương Chuẩn bị bóng đen kéo đến trước mặt Kiều Tang.
Nó cúi đầu nhìn bóng đen không hề tổn hại trên móng vuốt, rồi nhìn Tiểu Tầm Bảo, lại nhìn người phụ nữ trước mặt, đầu óc nhanh chóng vận chuyển.
“Thép thép…”
Ngay sau đó, Tiểu Cương Chuẩn yếu ớt kêu một tiếng về phía Kiều Tang, tỏ vẻ tất cả đều là hiểu lầm.
“Tầm tầm!”
“Tầm tầm!”
Tiểu Tầm Bảo sốt ruột chỉ vào vòng tay định danh trên móng vuốt của Nha Bảo cho Ngự Thú Sư của mình.
Căn bản không phải hiểu lầm, nó tận mắt thấy tên này nửa đêm lẻn vào phòng muốn trộm vòng tay của đại ca Nha Bảo!
“Nha nha!”
Cái gì?! Trộm vòng tay của nó?
Nha Bảo nhe răng.
Kiều Tang sửng sốt một chút, nhớ ra là có chuyện như vậy, Tiểu Tầm Bảo từng nói với nàng.
“Chính là cái đêm ở khu mười ba?” Kiều Tang hỏi.
“Tầm tầm!”
Tiểu Tầm Bảo rất khẳng định gật đầu.
Chính là tên này, nó tuyệt đối không nhận sai!
Kiều Tang nhíu mày, nhìn Tiểu Cương Chuẩn với ánh mắt thêm vài phần cẩn trọng.
Những người đến dự yến tiệc đều có chút bối cảnh, không đến mức để sủng thú làm ra chuyện trộm vòng tay định danh… Ánh mắt Kiều Tang rơi vào móng vuốt của Tiểu Cương Chuẩn, nàng ngẩn người.
Vậy mà không đeo vòng tay định danh?
Không có hộ khẩu?
Quên đeo?
Ngự Thú Sư của nó có vấn đề? Lẻn vào yến tiệc chuẩn bị làm lớn chuyện?
Chờ một chút… Ưu Na nói có một con sủng thú hoang dã xông vào, không phải là nó đấy chứ?
Trong chốc lát, Kiều Tang nảy ra đủ loại suy đoán.
“Thép thép!”
“Thép thép!”
Tiểu Cương Chuẩn nhạy bén phát hiện ánh mắt của người phụ nữ trước mặt không đúng, nó dùng cánh cố gắng khoa tay múa chân kể về sự thật.
Biểu cảm của Tiểu Tầm Bảo cũng dần dần từ “Để xem ngươi nói thế nào” chậm rãi biến thành “À, ra là thế”.
“Tầm tầm…”
Cuối cùng, nó che miệng lại, lệ quang lấp lánh, một bộ “Ngươi thật thảm” hiện rõ trên mặt.
“Thép thép…”
Tiểu Cương Chuẩn thở dài một hơi, tỏ vẻ sự tình chính là như vậy.
“Nha nha…”
Nha Bảo nhìn Tiểu Cương Chuẩn với vẻ mặt đồng tình.
Uy uy uy, không ngờ chỉ có mình ta nghe không hiểu đúng không… Kiều Tang chú ý đến biểu cảm thay đổi của Nha Bảo và Tiểu Tầm Bảo, nhịn không được mở miệng nói:
“Ai phiên dịch cho ta một chút?”
“Tầm tầm!”
“Tầm tầm!”
Tiểu Tầm Bảo dẫn đầu phiên dịch.
Sau khi nghe xong, Kiều Tang thần sắc cổ quái, nhìn về phía Tiểu Cương Chuẩn hỏi:
“Ngươi nói Ngự Thú Sư của ngươi từ khu hai mươi bảy đi tới khu ba, nhưng đến nơi thì không cẩn thận làm rơi ngươi, ngươi là tự mình từ khu hai mươi bảy một đường đuổi theo tới?”
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn gật đầu.
“Ngươi không có vòng tay định danh, không được phép đi tới trung mười khu và thượng mười khu, cho nên trên đường đi chỉ có thể dùng vòng tay định danh của người khác?” Kiều Tang lại hỏi.
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn lại lần nữa gật đầu.
“Vòng tay định danh của chính ngươi đâu?” Kiều Tang cười hỏi: “Đừng nói với ta là không cẩn thận làm mất.”
Ngự Thú Sư sẽ không cẩn thận làm rơi sủng thú của mình sao?
Thật là không hợp lẽ thường.
Kiều Tang căn bản không tin.
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn lắc đầu, nó không có vòng tay định danh.
“Tầm tầm.”
Tiểu Tầm Bảo đồng bộ phiên dịch.
Kiều Tang nhìn chằm chằm Tiểu Cương Chuẩn, chỉ thấy ánh mắt nó chân thành, đúng là không giống nói dối.
“Vì sao không có vòng tay định danh?” Kiều Tang hỏi.
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn bất đắc dĩ giải thích.
Ngự Thú Sư của nó không phải Ngự Thú Sư, cho nên chính nó không có vòng tay định danh.
Cái gì gọi là Ngự Thú Sư của nó không phải Ngự Thú Sư… Dưới sự phiên dịch của Tiểu Tầm Bảo, Kiều Tang ngẩn người, đầu óc thoáng chốc không kịp chuyển.
Đột nhiên, Kiều Tang nhớ tới khi ở Lam Tinh, giáo viên môn thiên văn từng nói một đoạn liên quan tới Siêu Túc Tinh:
“Một số sủng thú hoang dã có tính tình ôn hòa, dưới sự tiếp xúc lâu dài, không ít trường hợp người bình thường và sủng thú hoang dã sống hòa bình với nhau. Mà những người này không phải Ngự Thú Sư, nhưng lại có thể khiến sủng thú giúp đỡ làm một số việc. Chúng ta gọi họ là Ngụy Ngự Thú Sư.”
Kiều Tang bừng tỉnh đại ngộ: “Ngự Thú Sư của ngươi là Ngụy Ngự Thú Sư?”
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn vui vẻ gật đầu, người phụ nữ trước mặt cuối cùng cũng đã hiểu.
Như vậy thì nói thông rồi, khó trách Ngự Thú Sư của nó sẽ không cẩn thận làm rơi nó. Ngụy Ngự Thú Sư không phải Ngự Thú Sư chân chính, không có Ngự Thú Điển, không thể triệu hồi sủng thú về, cũng căn bản không cảm ứng được vị trí sủng thú… Ánh mắt Kiều Tang dịu đi:
“Cho dù là như vậy, trộm vòng tay định danh của người khác cũng không phải là hành vi tốt.”
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn ngoan ngoãn gật đầu, tỏ vẻ mình biết.
“Thép thép.”
Rồi sau đó, nó nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt, lại kêu một tiếng.
“Tầm tầm~”
Tiểu Tầm Bảo nhìn về phía Ngự Thú Sư của mình, đồng bộ phiên dịch.
Ngươi là người tốt~
Kiều Tang: “…”
Lại tới, tiếp theo nhất định là muốn mình giúp tìm Ngự Thú Sư… Kiều Tang cầm lại điện thoại từ móng vuốt của Tiểu Tầm Bảo, nói:
“Ta giúp ngươi báo cảnh sát đi, cảnh sát nên có thể giúp ngươi tìm được Ngự Thú Sư của ngươi.”
“Thép thép!”
“Thép thép!”
Nghe vậy, Tiểu Cương Chuẩn sốt ruột vẫy cánh, tỏ vẻ không muốn gọi cảnh sát.
Lần này căn bản không cần Tiểu Tầm Bảo phiên dịch, Kiều Tang dựa vào phản ứng và biểu cảm của Tiểu Cương Chuẩn đã hiểu ý của nó.
“Vì sao?” Kiều Tang đặt điện thoại xuống, nghi ngờ nói.
“Thép thép…”
Tiểu Cương Chuẩn đột nhiên có chút hối hận, nó cảm thấy người phụ nữ trước mặt mặc dù là người tốt, nhưng hình như không quá thông minh.
“Thép thép.”
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn khoa tay múa chân giải thích.
Nó đã trộm vòng tay định danh của người khác từ khu hai mươi bảy một đường tới đây, nếu báo cảnh sát, mình sẽ bị bắt.
Kiều Tang sắc mặt không thay đổi, nhìn Tiểu Cương Chuẩn:
“Nhưng là cũng sẽ giúp ngươi tìm được Ngự Thú Sư của ngươi không phải sao? Ngươi chỉ là vì tới đây tìm Ngự Thú Sư của mình, chỉ cần hắn cùng cảnh sát nói rõ, chịu trách nhiệm, nên có thể đưa ngươi từ cục cảnh sát ra ngoài.”
“Thép thép…”
Tiểu Cương Chuẩn nghe nói như thế, khóe miệng kéo một chút, tựa hồ muốn cười, nhưng nhịn được.
Nó lộ ra biểu cảm chần chờ.
Sau đó, Tiểu Cương Chuẩn tựa hồ là nghĩ tới điều gì, duỗi cánh liền không chút do dự nhổ xuống một cọng lông vũ trên lưng mình.
“Thép thép.”
Rõ ràng là chuyện đau đớn, nhưng Tiểu Cương Chuẩn lại như không cảm thấy đau, nhếch miệng đưa lông vũ tới.
Kiều Tang bị hành động này của Tiểu Cương Chuẩn làm giật mình: “Ngươi làm cái gì vậy?”
“Tầm tầm…”
Tiểu Tầm Bảo vừa phiên dịch vừa đặt hai móng tay nắm chặt trước miệng, làm vẻ đau khổ, như thể cọng lông vũ đó là bị nhổ từ trên người nó.
“Ngươi nói cọng lông vũ này cho ta đi bán lấy tiền, không muốn tìm cảnh sát?” Kiều Tang nghe được phiên dịch thì ngây ra một chút.
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn gật đầu.
Trời ơi, đạo lý đối nhân xử thế này lại bị một con sủng thú làm khó… Kiều Tang nội tâm kinh ngạc, nhất thời không nói nên lời.
“Thép thép!”
Tiểu Cương Chuẩn thấy người phụ nữ trước mặt không nói gì, cho rằng đối phương chê ít, duỗi cánh lại nhổ thêm một cọng lông vũ trên người mình, sau đó đưa qua.
Kiều Tang: “!!!”
“Thép thép!”
Tiểu Cương Chuẩn cắn răng, tiếp tục nhổ.
“Đừng nhổ!” Kiều Tang vội vàng ngăn cản nói: “Lại nhổ nữa thì trụi lông mất!”
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn nghe lời buông cánh, sau đó mở ra những cọng lông vũ đã nhổ đặt trước mặt Kiều Tang.
Kiều Tang: “…”
Con sủng thú này đối với mình thật là ác độc a… Kiều Tang cúi đầu nhìn những cọng lông vũ, bất đắc dĩ đồng thời không khỏi sinh lòng bội phục.
Mặc dù nàng còn không biết con sủng thú trước mắt tên là gì, nhưng theo ngoại hình và độ cứng của lông vũ thì không khó đoán ra đây là một con sủng thú có thuộc tính thép.
Bình thường loài chim sủng thú rụng lông vũ là hiện tượng bình thường, nhưng lông vũ của loài chim sủng thú hệ thép bình thường mọc ra vô cùng kiên cố, đừng nói rụng, cho dù bị tấn công cũng không thấy sẽ rụng một cọng lông vũ nào.
Nhưng con sủng thú trước mắt lại không đổi sắc mà nhổ vài cọng…
Nghị lực này thật là tuyệt…
Cũng không biết nó tên là gì… Kiều Tang không nhận lông vũ, nói:
“Ta vẫn là một học sinh, thời gian bình thường không nhiều lắm, ngươi có ảnh của Ngự Thú Sư nhà ngươi hoặc là biết rõ hắn ở đâu thì ta nói không chừng còn có thể giúp đỡ ngươi.”
“Thép thép!”
Tiểu Cương Chuẩn nghe vậy, trong nháy mắt mắt sáng lên, dùng cánh chỉ về hướng trang viên Sifavor.
Nhìn động tác của Tiểu Cương Chuẩn, Kiều Tang không đợi Tiểu Tầm Bảo phiên dịch đã suy đoán nói:
“Ngươi nói là Ngự Thú Sư của ngươi ngay ở bên trong đó?”
“Thép thép!”
Tiểu Cương Chuẩn liên tục gật đầu.
Kiều Tang vẻ mặt cạn lời:
“Ngươi vừa mới đều ở bên trong, nếu như biết Ngự Thú Sư của mình ở đó, ngươi đi tìm chẳng phải tốt rồi.”
“Thép thép…”
Tiểu Cương Chuẩn lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, bên trong quá lớn, còn có rất nhiều nơi chứa đồ vật, mình một đường qua liền kêu, một đường qua liền kêu, căn bản không hành động được.
“Tầm tầm…”
Tiểu Tầm Bảo như là cảm động lây, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ tiến hành phiên dịch.
Ta thấy ngươi di chuyển rất tiện lợi, còn vào cả nhà vệ sinh… Kiều Tang vừa châm chọc, vừa nói:
“Ngự Thú Sư của ngươi tên là gì?”
…
“Ashley.” Một nữ hầu da đen mặc trang phục màu đen vừa ăn món ăn trong miệng, vừa tán dương: “Món ăn của ngươi làm ngon thật.”
Nữ hầu tên là Ashley có mái tóc xoăn màu nâu, khí chất dịu dàng, khóe mắt có một chút nếp nhăn, nhìn khoảng ba mươi mấy tuổi.
“Ngon thì ngươi cứ ăn nhiều chút.” Nàng cười nói.
“Ngươi giỏi như vậy, khó trách có thể từ khu hai mươi bảy đi tới nơi này.” Nữ hầu da đen cảm thán nói.
“Nàng có thể tới đây có thể không liên quan đến việc nấu ăn ngon.” Nam hầu da trắng bên cạnh vừa ăn canh vừa nói: “Nàng là khi ở khu hai mươi bảy cứu được tiên sinh Crell mới được mang về.”
“À ôi trời, đây là lần đầu tiên ta nghe nói.” Nữ hầu da đen nhìn về phía Ashley kinh ngạc nói: “Tiên sinh Crell không phải Ngự Thú Sư cấp C sao? Làm sao còn cần ngươi tới cứu? Hơn nữa ngươi cũng không phải Ngự Thú Sư a.”
Nam hầu da trắng nói: “Có phải hay không Ngự Thú Sư có gì quan trọng, chỉ cần có thủ đoạn có thể làm cho sủng thú nghe lời không được sao.”
Nói xong, hắn nhìn về phía người phụ nữ đối diện: “Ngươi thấy đúng không, Ashley.”
Ashley cười cười không nói gì.
Nữ hầu da đen thấy Ashley không phủ nhận, thở dài nói:
“Hóa ra ngươi là Ngụy Ngự Thú Sư, đáng tiếc ngươi không có Ngự Thú Điển, nếu không ta cảm thấy ngươi khẳng định không thể kém hơn những Ngự Thú Sư kia.”
Ashley ôn nhu nói:
“Chỉ là trùng hợp mà thôi, ta làm sao có thể so với những Ngự Thú Sư chân chính kia.”
“Biết rõ là tốt rồi.” Nam hầu da trắng nói tiếp.
Trong chốc lát, không khí bàn ăn có chút cứng nhắc.
Nữ hầu da đen thấy không khí không đúng lắm, rất nhanh lùa mấy miếng cơm vào miệng, đứng lên nói:
“Ta đi xem bên yến hội có cần giúp đỡ hay không.”
Nói xong, bước nhanh đi tới cửa.
Đợi nữ hầu da đen đi rồi, nam hầu da trắng cũng không giả vờ nữa, mặt hoàn toàn lạnh xuống.
Ashley đặt dĩa ăn xuống, thản nhiên nói:
“Buck, ta nhớ ta không trêu chọc ngươi.”
Nam hầu da trắng hừ lạnh một tiếng: “Ta chỉ là không quen nhìn ngươi.”
Ashley nghi ngờ nói: “Vì sao không quen nhìn ta?”
“Chính ngươi làm cái gì chính ngươi trong lòng rõ ràng.” Nam hầu da trắng lạnh lùng nói.
Ashley thở dài nói:
“Cũng bởi vì ta làm Minh Minh Điểu đi dọa tiểu thư Phyllis, sau đó ta lại giả bộ đi ngang qua để đuổi Minh Minh Điểu đi sao?”
Buck nhìn chằm chằm nàng không nói lời nào.
Ashley tiếp tục nói:
“Người khác có lẽ không hiểu, nhưng ngươi nên biết Buck, ngươi giống ta đều đến từ hạ mười khu, ta không có làm tổn thương tiểu thư Phyllis, ta chỉ là muốn ở đây sống tốt, cố gắng hết sức để cuộc sống trôi qua tốt đẹp hơn mà thôi.”
Buck trầm mặc vài giây, nói: “Ta thấy được.”
Ashley không rõ lắm: “Ngươi thấy được cái gì?”
“Con Minh Minh Điểu hoang dã kia.” Buck trầm giọng nói: “Ngươi đem ống tiêm chứa độc tố đâm vào trái cây nó thường ăn, lại giả vờ làm người tốt đi cứu nó.”
Nghe vậy, Ashley dừng một chút, sau đó cười đến run rẩy cả người:
“Ha ha ha, đừng nói với ta ngươi đây là đang đồng tình sủng thú hoang dã.”
Buck liếc nhìn Ashley, nói: “Ta chỉ là không quen nhìn ngươi dùng loại phương pháp này trở thành cái gọi là Ngụy Ngự Thú Sư, ta hiện tại rất hoài nghi ban đầu tiên sinh Crell gặp nguy hiểm có phải cũng là do ngươi sắp đặt.”
Nụ cười của Ashley bình thản trở lại:
“Ngươi thật sự là quá đề cao ta, ta chỉ là một người bình thường, tiên sinh Crell là Ngự Thú Sư tôn quý, ta có thể làm gì hắn.”
Lúc này, cửa bị đẩy ra, nữ hầu da đen lúc trước rời đi xuất hiện ở cửa ra vào:
“Ashley, tiên sinh Crell tìm ngươi.”
…
Trong căn phòng tráng lệ.
“Tiểu thư Kiều, nàng chính là Ashley mà ngươi muốn tìm.” Quản gia Crell cung kính nói.
Kiều Tang đánh giá người phụ nữ trước mắt, quay đầu nói:
“Ngươi ra ngoài trước đi, ta có lời muốn nói riêng với nàng.”
Crell lui xuống, cũng nhẹ nhàng đóng cửa lại.
“Tiểu thư, ngươi tìm ta có việc sao?” Ashley giọng điệu cung kính hỏi.
“Không phải ta tìm ngươi.” Kiều Tang nói xong nhìn về phía bức màn: “Còn không ra?”
Một cái đầu màu tím chậm rãi thò ra từ trong bức màn, biểu cảm vừa mong chờ lại bất an.
Ashley nhìn theo hướng đó, sửng sốt một chút, sau đó lộ ra nụ cười rạng rỡ: “Sao ngươi lại tới đây.”
“Thép thép!”
“Thép thép!”
Tiểu Cương Chuẩn thấy đối phương nhận ra mình, lập tức kích động bay vọt tới, nước mắt rơi xuống từng giọt lớn.
Rõ ràng nhổ nhiều cọng lông vũ như vậy cũng không khóc, bây giờ ngược lại khóc… Kiều Tang trong lòng không hiểu sao hiện lên một tia cảm xúc khác thường.
Ashley ôm Tiểu Cương Chuẩn, dò hỏi:
“Tiểu thư, ngươi và Tiểu Cương Chuẩn là quan hệ như thế nào?”
Hóa ra là Tiểu Cương Chuẩn… Kiều Tang cười nói: “Không có gì, chỉ là trùng hợp gặp được, tiện tay giúp một chút, ai bảo ta là người tốt đâu.”
“Thép thép!”
Tiểu Cương Chuẩn nghe nói như thế cũng không khóc, quay đầu dùng cánh làm động tác giơ ngón cái, tỏ vẻ người tốt đã được chứng thực.
Kiều Tang thấy thế thiếu chút nữa cười thành tiếng.
Ánh mắt Ashley lấp lánh, nói: “Tiểu thư, cảm ơn ngươi đã đưa Tiểu Cương Chuẩn tới đây.”
Kiều Tang vẫy vẫy tay: “Không cần cảm ơn, là chính nó từ khu hai mươi bảy một đường tới đây, ta chỉ là phụ trách đưa nó từ cửa vào mà thôi.”
“Vậy cũng phải cảm ơn tiểu thư.” Ashley cung kính nói.
Kiều Tang không chịu được kiểu khách sáo này, nói:
“Ta đi trước đây, các ngươi cứ từ từ trò chuyện.”
“Thép thép!” Tiểu Cương Chuẩn vui vẻ vẫy cánh, tỏ vẻ tạm biệt.
…
Kiều Tang ôm Nha Bảo đi ra ngoài trang viên.
Tiểu Cương Chuẩn… Hình như đã nghe qua ở đâu… Kiều Tang hơi hồi tưởng một chút.
Rất nhanh, nàng liền nhớ tới lời một cư dân mạng trên diễn đàn đề cử Tiểu Cương Chuẩn nhưng lại bị một cư dân mạng khác phủ định.
Tiểu Cương Chuẩn thật là không tệ, đầu óc thông minh, nghị lực cũng có, khi bị Tiểu Tầm Bảo dùng Hắc Ám Khống Ảnh khống chế cũng có thể phản ứng rất nhanh.
Gặp phải vấn đề giả vờ ngoan ngoãn để lừa khế ước thì không lớn, não vực của mình bây giờ đã đạt 39%, Tiểu Cương Chuẩn chỉ là sủng thú sơ cấp, bất kể là muốn chạy trốn hay cưỡng ép giải trừ khế ước thì đều không làm được… Nhưng nếu khế ước về mà Tiểu Cương Chuẩn không muốn huấn luyện thì vấn đề lớn rồi… Kiều Tang đưa tay vào túi quần, định lấy điện thoại ra xem giá của Tiểu Cương Chuẩn.
Đột nhiên, nàng ngây người.
Đây là… Kiều Tang lấy đồ vật trong túi quần ra đặt trước mắt.
Dưới ánh trăng, từng cọng lông vũ cứng rắn tản ra ánh sáng màu tím – là lông vũ của Tiểu Cương Chuẩn.
Vào lúc nào vậy, ta lại không hề phát hiện ra… Kiều Tang nhìn chằm chằm những cọng lông vũ màu tím trong tay, có chút ngoài ý muốn.
Chợt, nàng nghĩ tới điều gì, lấy điện thoại ra tìm kiếm.
Nhớ rõ Tiểu Cương Chuẩn nói lông vũ của nó có thể bán tiền, cũng không biết một cọng trị giá bao nhiêu tiền…
Kiều Tang vừa đi vừa cúi đầu nhìn điện thoại.
Rất nhanh, kết quả tìm kiếm hiện ra:
【Một cọng 500 Liên Minh tệ】
500 Liên Minh tệ, hình như cũng không phải rất nhiều… Kiều Tang nhìn những cọng lông vũ trong tay, đếm được tổng cộng bảy cọng.
Lúc ấy ở trước mặt mình rõ ràng không có nhổ bảy cọng…
Ý niệm trong đầu vừa khởi, nàng lại nghĩ tới tình cảnh của Tiểu Cương Chuẩn.
Ngự Thú Sư của nó chỉ là người bình thường, cách kiếm tiền có hạn, bây giờ còn phải nuôi Tiểu Cương Chuẩn, nên càng cần số tiền đó… Nghĩ tới đây, Kiều Tang quay đầu đi trở lại.
Nàng dựa vào trí nhớ xuyên qua hoa viên, đi vào hành lang, khi rẽ thì thấy bóng dáng quen thuộc ở chỗ tối.
Kiều Tang đang định chào hỏi, bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của đối phương:
“Các ngươi truy nã con Tiểu Cương Chuẩn kia đang ở chỗ ta.”
“Ta tuyệt đối không nhận sai.”
“Nơi này là trang viên Sifavor.”
“Đúng rồi, ta muốn xác nhận lại một chút, tiền thưởng của Tiểu Cương Chuẩn là 20 vạn đúng không?”
Kiều Tang: “??? ”
Đầu óc Kiều Tang “vù vù” một tiếng, cả người đều ngây ngẩn.
Cái tình huống gì vậy?
Nàng không phải Ngự Thú Sư của Tiểu Cương Chuẩn sao?!
Kinh ngạc và mê mang cuồn cuộn dâng lên, chợt, nàng bỗng nhiên đã hiểu ra điều gì.
Tiểu Cương Chuẩn nói Ngự Thú Sư của nó không cẩn thận làm rơi nó ở khu hai mươi bảy chỉ là theo cách nhìn của nó, nhưng nếu Ashley vốn dĩ không có ý định mang nó theo thì sao?
Đúng vậy, thượng mười khu không cho phép sủng thú hoang dã của trung mười khu và hạ mười khu tiến vào.
Ashley không có Ngự Thú Điển, nghiêm khắc mà nói cũng không phải Ngự Thú Sư của Tiểu Cương Chuẩn.
Tiểu Cương Chuẩn trong mắt đại chúng vẫn là sủng thú hoang dã, tự nhiên cũng không thể ở thượng mười khu.
Cho nên ngay từ đầu, Ashley sẽ không chuẩn bị mang Tiểu Cương Chuẩn tới.
Chuyện này, Tiểu Cương Chuẩn đều biết sao… Kiều Tang trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả.
Tiểu Cương Chuẩn đơn thuần biết bao, ngàn dặm tìm Ngự Thú Sư, kết quả không ngờ đối phương lại bán nó đi… Ngay khi Kiều Tang cảm khái, đột nhiên nàng nhận ra phía sau có một ánh mắt, nàng mơ hồ nghiêng đầu sang một góc khác, sau đó đối diện với một đôi mắt đỏ.
Tiểu Cương Chuẩn nhếch miệng, đặt cánh trước miệng, làm động tác “suỵt”.
Kiều Tang: “!!!”
Đồng tử Kiều Tang hơi co lại, nội tâm dâng lên sóng to gió lớn, trong đầu đầy rẫy “ngọa tào”.
Nó ở đó từ lúc nào?
Lời của Ashley nó cũng nghe được?
Nếu đã nghe được thì nó nhếch miệng làm gì vậy?
Không nên đau khổ tuyệt vọng, sau đó khóc sao?
Vẻ mặt này xuất hiện trong cảnh tượng này thật đáng sợ đó!
Bên kia, Ashley tắt điện thoại, ngân nga bài hát, tâm tình vui vẻ mà biến mất ở phía bên kia.
Tiểu Cương Chuẩn thấy thế vẫy cánh, liền chuẩn bị bay ngược về hướng khác.
“Chờ một chút…!”
Kiều Tang khẽ gọi, đuổi theo.
“Thép thép?”
Tiểu Cương Chuẩn quay đầu lộ ra biểu cảm nghi hoặc.
Kiều Tang nhìn Tiểu Cương Chuẩn với ánh mắt phức tạp, hỏi: “Ngươi vừa mới có phải cũng nghe được?”
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn dùng cánh làm một chút thủ thế.
“Ngươi không khó chịu sao?” Kiều Tang hỏi.
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn sửng sốt một chút, nhếch môi kêu một tiếng, tỏ vẻ khổ sở, nhưng không sao cả, nó rất sớm đã biết nàng không phải người tốt.
Kiều Tang trầm mặc hai giây: “Nha Bảo, phiên dịch.”
“Nha nha…”
Nha Bảo biểu cảm hoảng hốt tiến hành phiên dịch.
Kiều Tang lại lần nữa trầm mặc, cách vài giây, hỏi: “Nếu đã biết rõ nàng không phải người tốt, vì sao còn tới tìm nàng?”
“Thép thép.”
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn dùng cánh chỉ vào người đàn ông vừa đi ngang qua ngoài cửa sổ.
Kiều Tang quay đầu nhìn lại, phát hiện đó là quản gia vừa dẫn nàng tìm đến Ashley.
“Nha nha…”
“Nha nha!”
Nha Bảo phiên dịch đến một nửa, đột nhiên biểu cảm tức giận phiên dịch tiếp.
Kiều Tang tiêu hóa một chút nội dung phiên dịch, hỏi:
“Cái cô Ashley kia lừa các ngươi nói người này là tới bắt các ngươi, cho nên các ngươi xua đuổi hắn, nhưng sự thật là Ashley lợi dụng các ngươi để đến thượng mười khu, các ngươi vì sự kiện này mà gia viên bị hủy, trưởng bối cũng đều bị thương?”
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn gật đầu.
“Ngươi tới đây là vì vạch trần nàng, làm nàng trở lại khu hai mươi bảy?” Kiều Tang lại hỏi.
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn lắc lư cánh.
Trưởng bối đã từng nói qua, hình phạt tốt nhất chính là làm cho tất cả cố gắng của nàng đều uổng phí.
Kiều Tang trầm ngâm một lát, hỏi:
“Vì sao hiện tại lại nói cho ta biết?”
“Thép thép?”
Tiểu Cương Chuẩn không lập tức trả lời, mà là nhìn chằm chằm Kiều Tang kêu một tiếng, hỏi ngược lại là vì thấy được lông vũ sao?
Dưới sự phiên dịch của Nha Bảo, Kiều Tang trầm mặc gật đầu.
“Thép thép.”
Tiểu Cương Chuẩn nhếch môi, trả lời câu hỏi trước đó.
Bởi vì ngươi là người tốt.
“Tầm tầm…” Tiểu Tầm Bảo hiện thân ra, kịp thời phiên dịch.
Tốt, thật là một con sủng thú khủng khiếp… Kiều Tang nhìn Tiểu Cương Chuẩn trước mặt, có cảm giác da đầu tê dại.
Mặc dù mình lại bị phát “thẻ người tốt”, nhưng lần này cảm giác hoàn toàn không giống!
Trước kia cho rằng nó là vì duyên phận ở nhà vệ sinh mới tìm đến mình.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, nó hẳn là đã thấy được một mặt tốt của mình ở đâu đó mới tìm đến.
Rốt cuộc nó đã nhìn chằm chằm mình từ lúc nào, trong đầu Kiều Tang hiện lên rất nhiều ý niệm.
Đề xuất Cổ Đại: Trọng Sinh Rồi, Ta Cùng Tiểu Sư Muội Hoán Đổi Sư Tôn
[Trúc Cơ]
mông lung về cái ông thần thú này ghê 😊
[Luyện Khí]
Sốc ghê
[Luyện Khí]
Lộ Bảo mà vừa ra sân đặc tính Tuyết rơi cái nữa đúng lãng mạn lunnn
[Luyện Khí]
Đợi chươngggg
[Trúc Cơ]
Hệ U Linh+ siêu năng lực giống Tiểu Tầm Bảo thì không biết có quà gì cho em không ta 🤭
[Trúc Cơ]
Trả lờiHên xui
[Trúc Cơ]
😌😌😌 chắc con thú sủng đó cũng ko ngờ đâu
[Trúc Cơ]
😶 pha bẻ lái gắt không chịu được. Sủng thú cấp thần + kĩ năng độc đáo nhưng lại giả làm đệ nhất tịch 😶 k biết con này có phải sủng thú của đệ nhất tịch k hay chỉ là 1 con thần thú rảnh quá đi mạo danh chơi chơi
[Trúc Cơ]
Hóng ghê, lâu lâu lại vào xem có chương mới chưa
[Luyện Khí]
hóng quá
[Trúc Cơ]
b này biết đọc bản tiếng trung của tr này đâu k ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiapp Qidian (起点中文网)