Chương 303: Trụ sở huấn luyện Sủng Thú
"Ngày mai mấy giờ thì trận đấu bắt đầu?"
Giọng mẹ truyền đến từ đầu dây bên kia. Diệp Tương Đình tựa vào đầu giường, trên mặt nở nụ cười. Con bé này, cuối cùng cũng nhớ gọi điện cho mình...
"Sáng mai chín giờ hai mươi, nhưng bảy giờ rưỡi đã phải tập trung ở trường rồi ạ." Kiều Tang đáp.
Thời gian và địa điểm thi đấu đã được huấn luyện viên thông báo sau khi kiểm tra sức khỏe Sủng Thú hôm nay hoàn tất và không có vấn đề gì. Các đội đối chiến cá nhân và đối chiến đồng đội của khối lớp mười đến lớp mười hai đều thi đấu tại cùng một địa điểm. Mặc dù các đội cân đối cũng thi đấu cùng trường, nhưng địa điểm lại khác.
"Bảy giờ rưỡi tập trung ư?" Diệp Tương Đình nhìn đồng hồ trên điện thoại, rồi đưa lại lên tai nói: "Vậy sao con còn chưa đi ngủ, đã gần mười một giờ rồi."
Kiều Tang cười hì hì: "Không phải con gọi điện cho mẹ sao."
Diệp Tương Đình muốn bật cười nhưng cố nhịn, nàng giữ vẻ nghiêm nghị nói: "Ngủ sớm đi, kẻo mai dậy không nổi lại đến muộn."
"Con biết rồi." Kiều Tang vừa nói xong đã định cúp máy.
"Khoan đã...!" Ngay lúc Kiều Tang chuẩn bị tắt máy, Diệp Tương Đình bỗng gọi.
"Sao vậy ạ?" Kiều Tang nghe thấy tiếng mẹ qua loa ngoài, lại đưa điện thoại lên tai hỏi.
"Các con thi ở đâu, phụ huynh có được vào xem không?" Diệp Tương Đình hỏi.
"Ở trụ sở huấn luyện Sủng Thú khu Tây Hoài ạ." Kiều Tang nghĩ nghĩ rồi nói: "Về việc phụ huynh có được vào không thì con không rõ lắm, nếu mẹ muốn đến xem thì con sẽ hỏi thầy giáo."
"Mẹ hỏi vậy thôi, cửa hàng vừa mới khai trương, làm sao có thời gian mà đi xem." Diệp Tương Đình dừng một chút, tiếp tục nói: "Nhưng con cố gắng thi đấu lâu một chút, đừng bị loại sớm quá nhé, biết đâu có ngày mẹ rảnh rỗi có thể ghé qua xem."
"Vâng." Kiều Tang cười nói: "Con sẽ cố gắng trụ lại đến khi mẹ có thể đến xem con."
Sau khi cúp điện thoại, Diệp Tương Đình nét mặt rạng rỡ. Nàng cầm điện thoại lên, theo thói quen mở danh bạ định gọi một lượt cho những người quen, nhưng chợt nhớ ra giờ này có lẽ nhiều người đã ngủ rồi. Diệp Tương Đình suy nghĩ một lát, rồi mở nhóm gia đình, @ tất cả mọi người.
【Bản thân đang định ngủ thì bị con gái gọi điện đánh thức, các bạn còn ai chưa ngủ không?】
Chị dâu hai là người đầu tiên lên tiếng: 【Tương Đình à, Kiều Tang nhà em không phải đang đi học sao, sao lại mang điện thoại?】
Bắt được một người chưa ngủ! Diệp Tương Đình mắt sáng rực, không nói hai lời, lập tức mở giao diện trò chuyện của chị dâu hai, gọi một cuộc thoại.
"Chị dâu hai à, chị còn chưa ngủ sao? Không có gì đâu, em không ngủ được nên gọi cho chị tâm sự thôi. Kiều Tang nhà em ngày mai không phải đi thi đấu sao, chị dâu có nghe nói chưa? Chính là cái giải thi đấu Ngự Thú học đường toàn quốc đó."
Bên kia, là một thành viên trong nhóm gia đình, Kiều Tang nhìn thấy mẹ mình @ tất cả mọi người, rồi chị dâu hai nổi lên, sau đó mẹ và chị dâu hai cùng biến mất khỏi cuộc trò chuyện, cô bé không khỏi cạn lời. Kiều Tang thầm mặc niệm cho chị dâu hai một giây.
Ngày 27 tháng 10, trời trong xanh.
Bởi vì thời gian tập trung quá sớm, bình thường giờ này Nha Bảo vẫn chưa dậy nổi. Để Nha Bảo có tinh thần tốt hơn, Kiều Tang rửa mặt xong, mặc đồng phục, tự mình đi bộ đến cổng trường.
Lúc này, trước cổng trường Trung học Thánh Thủy, hai chiếc xe buýt đã đậu sẵn. Một chiếc đưa đội đối chiến, chiếc còn lại đưa đội cân đối. Dưới xe buýt, các thành viên đội trường đang tụm năm tụm ba trò chuyện cùng một số người trung niên. Ngoài hai chiếc xe buýt, gần đó còn đậu vài chiếc xe cá nhân cùng một số Sủng Thú cao cấp mà bình thường không thấy xuất hiện quanh trường. Những chiếc xe cá nhân và Sủng Thú cao cấp này đều là của phụ huynh các thành viên đội trường.
Kiều Tang một mình đi đến trước xe buýt của đội đối chiến, vừa định lên xe thì nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc gọi mình. Quay đầu nhìn lại, cô bé thấy mẹ đang mỉm cười dịu dàng nhìn mình, bên cạnh còn có Bàn Gia Cưu đang vỗ cánh.
"Mẹ, sao mẹ lại đến đây?" Kiều Tang ngạc nhiên nói.
"Sáng nay mẹ dậy sớm, không ngủ lại được, đằng nào cũng không có việc gì nên đến tiễn con." Diệp Tương Đình cười nói.
*Muốn đến tiễn con thì cứ nói thẳng, lại còn phải thêm cái tiền tố "không có việc gì" làm gì.*
Trong lòng Kiều Tang dâng lên một dòng ấm áp, cô bé cố ý hỏi: "Cửa hàng không phải vừa khai trương sao, mẹ bận rộn như vậy, chắc là nhiều việc lắm chứ?"
Diệp Tương Đình nói: "Cửa hàng chín giờ mới mở cửa, bây giờ mới hơn bảy giờ, tiễn con xong về vẫn kịp mà. Nếu không kịp thì mẹ đã không đến rồi."
Kiều Tang: "..."
"À phải rồi, sáng sớm thế này con đã ăn gì chưa?" Diệp Tương Đình hỏi.
*Sao có thể chứ, dù sớm nhưng cũng không thể để bụng đói được. Con vừa ăn xong một ổ bánh bao trên đường rồi.*
Kiều Tang chú ý thấy mẹ đang xách một cái túi, cô bé dừng lại một chút, rồi lắc đầu nói: "Chưa ạ."
"Vậy thì tốt quá." Diệp Tương Đình đưa chiếc túi trong tay cho Kiều Tang, dịu dàng nói: "Sáng nay mẹ làm một ít đồ con thích ăn, lát nữa... con có thể ăn trên xe."
"Vâng." Kiều Tang tiếp nhận đáp.
***
Khu Tây Hoài. Trụ sở huấn luyện Sủng Thú.
Trụ sở huấn luyện Sủng Thú là một căn cứ tổng hợp các chức năng như lưu trú, ẩm thực, huấn luyện, thi đấu, nghỉ dưỡng... Gần 70% các đội thi đấu trên toàn quốc đều từng ghé qua các trụ sở huấn luyện Sủng Thú. Khác với trung tâm Ngự Thú, trụ sở huấn luyện Sủng Thú chuyên phục vụ cho thanh thiếu niên đang đi học, cần có sự phê chuẩn của chính phủ mới được phép vào.
Kiều Tang vừa xuống xe đã thấy bãi đỗ xe chật kín những chiếc xe buýt có ghi tên từng trường học, tổng cộng khoảng hơn bốn mươi chiếc. Mỗi chiếc xe đại diện cho một trường học. Nói cách khác, hôm nay có hơn bốn mươi trường học tham gia vòng thi tuyển ở đây.
Bỗng nhiên, Từ Nghệ Tuyền vừa xuống xe đã giật nhẹ áo Kiều Tang.
"Sao vậy?" Kiều Tang hỏi.
"Cậu xem, là người của Trung học Ngự Thú Dịch Thành kìa." Từ Nghệ Tuyền chỉ vào một đám người mặc đồng phục xanh trắng xen kẽ rồi nói.
Kiều Tang nhìn theo hướng chỉ của Từ Nghệ Tuyền.
Hôm qua, sau khi kiểm tra sức khỏe Sủng Thú hoàn tất, ngoài việc thông báo thời gian và địa điểm thi đấu, huấn luyện viên còn công bố danh sách các đội được phân vào nhóm của Trung học Thánh Thủy trong nhóm chat. Nhóm A2 là nhóm mà Trung học Thánh Thủy được phân vào. Trong đó, Trung học Ngự Thú Dịch Thành là trường có tiếng tăm lớn nhất trong nhóm A2, ngoài Trung học Thánh Thủy.
Mặc dù Trung học Ngự Thú Dịch Thành chỉ là một trường trung học trọng điểm cấp huyện, nhưng tỉ lệ học sinh đỗ vào các trường cao hơn không hề thua kém một số trường trung học trọng điểm cấp thành phố. Trong giải thi đấu Ngự Thú học đường toàn quốc lần trước, khối lớp mười một của trường này thậm chí có một học sinh lọt vào top 24 của tỉnh. Khối lớp mười một lần trước, chính là khối lớp mười hai của khóa này.
Kiều Tang liếc mắt một cái rồi không mấy hứng thú thu lại tầm mắt. Điều cô bé muốn làm bây giờ là đánh bại Trung học Ngự Thú Phục Khải. Còn các trường khác, cứ đợi gặp rồi tính.
Trụ sở huấn luyện Sủng Thú khu Tây Hoài có tổng cộng 22 sân huấn luyện. Các khối từ lớp mười đến lớp mười hai đều tách ra đi đến sân thi đấu của riêng mình.
Khu C, sân thi đấu của khối lớp mười hai, nhóm A2. Lúc này, trên khán đài xung quanh khu C, các lãnh đạo trường học, huấn luyện viên và một số phóng viên đã lần lượt ngồi vào chỗ.
"Thưa hiệu trưởng, sao thầy lại ở đây ạ?!" Tôn Bác Diệc ngạc nhiên nói.
Vương Duy Đấu cười nói: "Giải thi đấu Ngự Thú học đường toàn quốc một năm một lần, sao tôi có thể không đến xem chứ. À phải rồi, Kiều Tang đâu rồi?"
Đề xuất Hiện Đại: Lang Quân Giả Bệnh
[Pháo Hôi]
Các bạn ạ mình có suy nghĩ hết sức kinh khủng là nếu bộ truyện này được chuyển thể thành phim truyền hình dài tập do Ấn Độ sản xuất thì sao nhỉ tò mò quá 🤪🤪🤪 nguyên cái khoản sét đánh ngang tai rồi lia từng biểu cảm của từng nhân vật 😱😱😱 ôi không được rồi Dừng Dừng Dừng ngay lại không nghĩ nữa không nghĩ nữa Không nghĩ nữa😅
[Trúc Cơ]
Trả lờiSuy nghĩ của bạn nguy hiểm quá đấy
[Trúc Cơ]
Nay lại k có chương r
[Trúc Cơ]
Phún Già Mỹ trộm nghĩ tôi già rồi , tha cho tôi đi 🤭🤭🤭
[Trúc Cơ]
Trả lờiNha bảo: không, giúp tôi luyện tập đi bà già 😂
[Luyện Khí]
Ko biết Cương Bảo giờ mạnh tới thế nào. Chắc CB sẽ cùng con sủng thú khác của Michelle tập cùng. :)))
[Trúc Cơ]
Trả lờiNhìu khi Cương Bảo về luyện tập với Nha Bảo, còn Phún Già Mỹ được đi ngủ =)))
[Luyện Khí]
Trả lời@Tầm Tầm: Có Cứu Bất Cô đi với Lộ Bảo, Phún Già Mỹ kèm Nha Bảo, t nghi Cương Bảo chắc sẽ có duyên với 1 trong 2 đứa của Micheal ở Thiên Nguyên Tinh. Vẫn thắc mắc bả làm gì ở cúp Tinh Tế mà mấy đứa nhỏ ruồng rẫy bả ghê
[Trúc Cơ]
Trả lời@Cua Dịu Dàng: loại ngay vòng 1
[Luyện Khí]
Trả lời@Cua Dịu Dàng: tui cũng đoán zị. kkkkk
[Luyện Khí]
Trả lời@Tầm Tầm: tui nghĩ chắc là ko đâu, tới Thiên Nguyên Tinh rồi phải để sủng thú của Michelle hé lộ thêm chớ. kkkkk
[Trúc Cơ]
Trả lời@Cua Dịu Dàng: có 1 con là bị bả đuổi chủng tộc của nó lúc làm nhiệm vụ khảo hạch, sau này nó biết cái nó giận, còn 2 con còn lại thì ko biết. Trong dàn thú sủng của cô Michaela, chắc có mỗi Duyên Tinh Linh với Phún Già Mỹ đỡ nhất quá, mà ko thấy tác giả miêu tả về Duyên Tinh Linh nhiều
[Trúc Cơ]
Trả lời@lacnhat: chắc khúc sau sẽ xuất hiện th, cô Michaela nhìn nghiêm túc z mà khế ước thú sủng con nào con nấy tính cách độc đáo thật =))))
[Luyện Khí]
hóng a hóng a
[Luyện Khí]
Khổ thân Phún Già Mỹ, cảm thấy áp lực và mệt mỏi khi gặp cuồng huấn luyện như Nha Bảo rồi. Mà nói đi cũng phải nói lại, ko phải tự nhiên mà Nha Bảo làm đại ca, làm anh cả với sức chiến đấu kinh người như vậy, có công mài sắt mới có ngày nên kim. Thật sự là rất ngưỡng mộ luôn
[Trúc Cơ]
Trả lờiSự nghiệp ngủ cả ngày của phún gì mỹ chấm dứt ngay khi gặp nha bảo 😂 muốn ngủ cũng k yên
[Luyện Khí]
Hóng quá mong ra chap mới sớm 🥹🥹
[Trúc Cơ]
Trả lờiĐã có và đã đọc🤣🤣
[Luyện Khí]
Đợi tác lâu quá điiii
[Trúc Cơ]
Ko biết bao giờ mới full🥺
[Trúc Cơ]
ngóng chương rồi tự tưởng tượng cốt truyện , 🤣🤣🤣🤣🤣
[Trúc Cơ]
Trả lời🥹🥹🥹🥹🥹