Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 195: 195

Chương 195: Còn có loại chuyện này ư?! (2022-10-15, Tác giả: Cấp Ngã Gia Thông)**

Ngày hôm sau, Kiều Tang tỉnh dậy, bản năng vươn tay sang bên cạnh, định sờ điện thoại xem giờ. Ai ngờ lại chạm phải móng vuốt của Tiểu Tầm Bảo Quỷ.

Kiều Tang giật mình, ngay lập tức ngồi bật dậy.

"Hôm nay ngươi lại không ngủ ư?!"

Mấy ngày liền, sáng nào nàng tỉnh dậy cũng thấy Tiểu Tầm Bảo Quỷ đang ngủ say, vậy mà hôm nay, nó lại tỉnh táo, làm Kiều Tang vô cùng bất ngờ. Trong sách có nói, một số sủng thú ở một giai đoạn phát triển nhất định sẽ ngủ nhiều hơn, sau khi phát triển hoàn tất sẽ trở lại bình thường. Chẳng lẽ Tiểu Tầm Bảo Quỷ cũng vậy ư?

Nghĩ vậy, hình như cái đầu của Tiểu Tầm Bảo Quỷ cũng cao hơn trước một chút...

"Tìm~" Tiểu Tầm Bảo Quỷ giả vờ không hiểu lời của ngự thú sư nhà mình, mở to đôi mắt vô tội.

Kiều Tang không biết rằng, đêm qua trước khi ngủ, nàng sợ Tiểu Tầm Bảo Quỷ học quên giờ giấc nên đã cài đặt giới hạn 3 giờ cho mũ trò chơi thực tế ảo, dẫn đến việc Tiểu Tầm Bảo Quỷ bị cưỡng chế đăng xuất giữa chừng, và đó là lý do nó vẫn còn tinh thần vào sáng sớm.

***

Một triệu ở xã hội ngự thú có thể làm được gì? Mua mười con Hỏa Nha Cẩu, hoặc mua một Phao Phao Linh, hoặc mua một chiếc Tiểu Ki Long Giác. Nói tóm lại, nếu chỉ tính mua mà không tính chi phí nuôi dưỡng, thì có rất nhiều lựa chọn.

Ngoài sủng thú ra, cuộc sống hàng ngày cũng có thể được cải thiện rất nhiều. Kiều Tang lại lần nữa chỉ sau một đêm trở nên giàu có, tất nhiên phải tự thưởng cho bản thân một bữa thật thịnh soạn.

Sáng sớm, nàng quyết định không còn ăn bánh mì mua một tặng một ở siêu thị nữa, mà thay vào đó, đi đến cửa hàng đồ ăn sáng đắt tiền nhất gần đó, cực kỳ hào phóng gọi tất cả các món ăn nổi tiếng trong thực đơn.

Tổng cộng tiêu hết 567 khối. Trong đó, Nha Bảo và Tiểu Tầm Bảo ăn hết 552 khối, còn nàng thì ăn 15 khối.

Kiều Tang ăn 10 khối cơm nếp và uống 5 khối sữa đậu nành, cảm thấy hiện tại mình dù có thân gia trăm vạn thì cuộc sống cũng chẳng cải thiện là bao.

Vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu...

"Răng!" Đúng lúc Kiều Tang đang trầm tư, Nha Bảo dùng móng vuốt đẩy cái chén không trước mặt về phía trước, ra hiệu rằng mình muốn thêm một chén nữa.

"Ông chủ, cho thêm một bát Hỏa Cô Cơm nữa!"

"Được thôi!" Ông chủ chẳng mấy chốc đã bưng bát Hỏa Cô Cơm đến.

"Đây ạ, 66 khối."

Kiều Tang lặng lẽ trả tiền, thì ra vấn đề nằm ở đây...

***

Đến trường, Kiều Tang bất ngờ thấy Kim Phi Phàm ở cổng sân huấn luyện.

"Sao cậu lại ở đây?" Kiều Tang tiến lên hỏi.

Đội tuyển trường khối 11 và đội tuyển trường khối 10 đều có sân tập và thời gian huấn luyện khác nhau. Bình thường vào giờ này, các thành viên đội tuyển trường khối 10 hẳn là vừa mới thức dậy.

Kim Phi Phàm nhìn thấy Kiều Tang thì hai mắt sáng lên, ngập ngừng một lát, ngượng nghịu nói: "Mình đang đợi cậu."

Kiều Tang có chút bất ngờ. Kim Phi Phàm thuộc kiểu người mắc chứng sợ xã hội thực sự, chứ đừng nói ngoài đời, ngay cả trên mạng cũng không mấy khi thích giao tiếp với người khác. Không ngờ cậu ấy lại chủ động đến tìm mình.

"Có chuyện gì thế?" Kiều Tang hiếu kỳ hỏi.

"Chỉ còn năm ngày nữa là nhập học rồi, mình hơi lo lắng, muốn tìm cậu để trò chuyện một chút." Kim Phi Phàm do dự một lát rồi nói.

Kiều Tang sững sờ một chút: "Sao cậu không nhắn tin cho mình qua điện thoại?"

"Điện thoại của mình hỏng rồi, còn chưa mang đi sửa." Kim Phi Phàm ngượng ngùng nói.

Khó trách, bảo sao người mắc chứng sợ xã hội lại có thể không dùng điện thoại mà trực tiếp tìm người ở thế giới thực chứ...

Kiều Tang an ủi: "Không sao đâu, đừng lo lắng. Đến lúc đó cứ thoải mái trò chuyện với các bạn, nói vài câu là thân ngay thôi. Nếu thật sự khó quá, cậu triệu hoán Tiểu Cầu Bồ ra, chắc chắn sẽ tăng thêm tình cảm."

Trong xã hội ngự thú, trò chuyện về những chủ đề liên quan đến sủng thú mới có thể nhanh chóng rút ngắn khoảng cách giữa mọi người.

Kim Phi Phàm nghe nói như thế thì sững sờ mất một lúc lâu, lập tức mặt đỏ bừng lên, giọng nói hơi cao hơn: "Mình không phải lo lắng chuyện này!"

Kiều Tang ngây người ra: "Thế cậu lo lắng chuyện gì?"

"Cậu không xem tin nhắn nhóm sao?" Kim Phi Phàm giải thích: "Vào ngày khai giảng, sẽ có một buổi biểu diễn thực lực của các thành viên trong đội tuyển trường. Tất cả tân sinh đều có thể phát động khiêu chiến, nếu chúng ta thua, rất có thể sẽ trở thành dự bị hoặc bị loại trực tiếp khỏi đội tuyển trường."

"Còn có chuyện này ư?!" Kiều Tang hưng phấn nói.

"Răng!" Nha Bảo cũng hưng phấn theo.

"Sao mình lại cảm thấy hai cậu hình như rất vui vẻ..." Kim Phi Phàm do dự nói.

"Nha nha!" Nha Bảo ra sức gật đầu.

Biểu diễn thực lực của mình, đương nhiên là một chuyện đáng vui mừng.

"Đâu có." Kiều Tang lập tức vẻ mặt lúng túng, đè tay xuống đầu Nha Bảo, ngăn không cho nó gật đầu nữa.

Thấy Kim Phi Phàm dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mình, nàng dừng lại một chút, đổi giọng, nói trầm giọng: "Không ngờ lại có chuyện này!"

Kim Phi Phàm: "......"

"Vậy có hạn chế gì không?" Kiều Tang hỏi thêm: "Ví dụ như nếu chúng ta thắng một trận, những người khác có thể tiếp tục thách đấu chúng ta không?"

Kim Phi Phàm gật đầu, rồi với vẻ mặt sa sút nói: "Không có hạn chế về mặt này. Trong nhóm đều đã nói, nếu thắng, trạng thái sủng thú sẽ được y sĩ trường học phục hồi ngay lập tức, sau đó tiếp tục chờ người khác đến khiêu chiến."

"Trường học sẽ căn cứ vào biểu hiện chiến đấu và số lần thắng của cậu để quyết định có cho cậu tiếp tục ở lại đội tuyển trường hay không."

Cái này tốt quá rồi! Chẳng phải có nghĩa là chỉ cần không thua là có thể thi đấu mãi, quan trọng nhất là điểm số cũng có thể cộng dồn mãi...

Kiều Tang trong lòng mừng rỡ như điên, nhưng lo lắng cho cảm nhận của Kim Phi Phàm nên không thể hiện ra mặt, mà thở dài một hơi, nói: "Cái này cũng quá khó cho chúng ta rồi."

"Đúng vậy." Kim Phi Phàm cũng thở dài một hơi nói.

Đợi đến khi hai người hàn huyên xoay quanh chủ đề này gần 10 phút, Kim Phi Phàm do dự mãi, cuối cùng cũng nói ra mục đích thực sự của mình.

"Mình không ra khỏi trường được, cậu có thể giúp mình mang điện thoại đi sửa được không?"

"Được!" Tâm trạng đang tốt, Kiều Tang lập tức đồng ý.

***

Kim Phi Phàm đi rồi, Kiều Tang ngâm nga một bài hát, với vẻ mặt tươi cười bước vào sân huấn luyện.

Vương Dao vừa quay đầu liền thấy Kiều Tang bước đi đầy phấn khởi cùng Nha Bảo đang vẫy vẫy đuôi, không khỏi hiếu kỳ hỏi: "Có chuyện gì mà vui thế?"

"Không có gì đâu, à, tối qua mình đi mua đồ, giúp người ta tìm được một sủng thú lạc đường. Trong quá trình đó, Tiểu Tầm Bảo học được một kỹ năng mới thôi." Kiều Tang cười gãi gãi đầu.

"Tìm~" Tiểu Tầm Bảo Quỷ từ trên đầu ngự thú sư nhà mình hiện thân ra, gật gật đầu.

"Kỹ năng gì thế?" Vương Dao hỏi.

"Chỉ là Hắc Ám Khống Ảnh thôi." Kiều Tang thành thật trả lời.

Theo Kiều Tang, thực lực của sủng thú hoàn toàn không có gì đáng phải che giấu, chỉ là bình thường không có cơ hội thể hiện, cũng chẳng ai hỏi nàng mà thôi. Sủng thú tiến hóa, học được kỹ năng mới, hoặc trưởng thành ở một khía cạnh khác đều là những chuyện đáng để vui mừng, cơ bản không ai che giấu cả. Đại bộ phận ngự thú sư, ngay cả khi độ thuần thục của một kỹ năng nào đó của sủng thú tăng lên một cấp bậc, cũng đều hận không thể đăng lên vòng bạn bè để khoe khoang một chút. Những người tâm huyết hơn còn vì sủng thú tiến bộ mà đặc biệt tổ chức tiệc rượu, mời người đến ăn mừng, đây đều là chuyện thường tình.

Kiều Tang coi như là khiêm tốn rồi, chứ không thì cứ ba ngày hai bận lại phải đăng lên vòng bạn bè mất.

"Hắc Ám Khống Ảnh?" Vương Dao sững sờ một chút, lập tức cười ha hả: "Ha ha ha, Kiều Tang, mình không biết cậu lại hài hước như vậy đấy."

"Cậu không tin ư?" Kiều Tang nhìn về phía nàng.

Vương Dao cạn lời nói: "Nói nhảm, đồ ngốc mới tin. Hắc Ám Khống Ảnh đấy, đó chính là Hắc Ám Khống Ảnh! Mình tuy không có sủng thú hệ U Linh, nhưng mình biết đó là một kỹ năng cấp cao. Cậu từng thấy sủng thú cấp thấp nào học được kỹ năng cấp cao chưa?"

Kiều Tang suy nghĩ một chút nói: "Hình như chỉ có Nha Bảo và Tiểu Tầm Bảo Quỷ."

Vương Dao: "......"

Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Mẹ Đẹp Đi Xem Mắt Còn Tôi Thì Hưởng Phúc
BÌNH LUẬN
Tầm Tầm
Tầm Tầm

[Luyện Khí]

1 giờ trước
Trả lời

Xem Tiểu Tầm Bảo thi đâu mà nó hài gì đâu =))) sau này ko thi đấu nữa Tiểu Tầm Bảo nên debut với vai trò diễn viên hài cũng hợp lắm 🤣🤣

thành công Phạm
1 giờ trước

Có kênh riêng để livestream r, fan cũng có cả sủng thú cấp đế luôn r. Tương lai quậy banh nóc mọi nền tảng 🤣🤣

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

20 giờ trước
Trả lời

Tầm Bảo cố lên nhaaa

Cua Dịu Dàng
Cua Dịu Dàng

[Luyện Khí]

22 giờ trước
Trả lời

Tiểu tầm bảo gặp khắc chế rồi

Tầm Tầm
Tầm Tầm

[Luyện Khí]

1 ngày trước
Trả lời

Tiểu Tầm Bảo cố lên, hi vọng thắng trận này là 6:0 luôn 🥳🥳🥳

thành công Phạm
1 ngày trước

Lưỡng bại câu thương 6-1 đi chứ k tội bà serena quá 😂

Tầm Tầm
1 ngày trước

@thành công Phạm: nếu thua hay hòa thì Tiểu Tầm Bảo lại ko có năng lượng trắng mới mệt 🤣🤣, ko bk giải đấu nào Tiểu Tầm Bảo nó tiến hóa nữa hóng ghê

thành công Phạm
1 ngày trước

@Tầm Tầm: chắc phải 2 giải nữa. T nhớ bà hlv cục quốc gia có bảo sẽ réo kiều tang tham gia giải vs tư cách thành viên của đội cấp quốc gia 😗 có khi tới lúc đó tiến hóa

Tầm Tầm
1 ngày trước

@thành công Phạm: hóng đến lúc bé tiến hóa, ko biết trắng lên ko =))), nếu có trắng thì vừa vừa th chứ trong suốt hòa vào bầu tr như hình thái hiện tại khỏi ai thấy lun 🤣🤣🤣

thành công Phạm
15 giờ trước

@Tầm Tầm: chắc lớn hơn chút xíu thôi. Chứ đang cực hạn của đen r thì đen nữa còn khó uống chi trắng

Tầm Tầm
9 giờ trước

@thành công Phạm: hình thái hiện tại như hòa mình với thiên nhiên z =)))) mỗi lần tiến hóa là càng lúc càng đen 🤣🤣🤣

Xuân Quỳnh
Xuân Quỳnh

[Trúc Cơ]

1 ngày trước
Trả lời

cảm ơn người dịch truyện ạ, dịch rất hay dễ hiểu

Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 ngày trước
Trả lời

Tuyện hay thật nhaaa

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 ngày trước
Trả lời

Bảo Bảo quá giỏi =)))

Nguyệt Nguyễn Thị Minh
2 ngày trước
Trả lời

Tiểu tầm bảo cố lênn

Yualw
Yualw

[Luyện Khí]

2 ngày trước
Trả lời

Cả thế giới thiếu 2 người 1 giải oscar diễn quá trời rồi😆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 ngày trước
Trả lời

Hóng chương tiếp quá điii

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện