Chương 154: Không Muốn...Ngày 04/09/2022 - Tác giả: Cấp Ngã Gia Thông
Đã trải qua nhiều cảnh tượng như vậy, Tiểu Tầm Bảo Quỷ rõ ràng biết tất cả những điều này đều không phải thật. Nó nằm trên giường bệnh nghe người đối diện, trông giống hệt ngự thú sư nhà mình, nói rất nhiều điều, phần lớn đều là những lời nó chẳng hiểu gì. Tiểu Tầm Bảo Quỷ nghe một hồi, thèm ăn, theo thói quen đưa vuốt lên định tháo vòng tròn. Vừa sờ, vòng tròn đâu mất rồi.
"Hấp Quỷ Đăng..." Tiểu Tầm Bảo Quỷ mím môi. "Đói bụng rồi."
Người giống Kiều Tang từ giỏ trái cây bên cạnh lấy ra một quả màu đen đưa tới: "Cho, quả U Đăng Cầy mà ngươi thích ăn nhất đây."
"Hấp Quỷ Đăng." Tiểu Tầm Bảo Quỷ vô thức nhận lấy và bắt đầu ăn. Trong lòng nó thở dài, nó muốn uống sữa bò, không muốn ăn thứ đen thui này.
"Lớn thế này rồi mà sao còn chảy nước miếng thế?" Người giống Kiều Tang cười, rút một tờ khăn giấy từ bên cạnh ra lau khóe miệng cho Tiểu Tầm Bảo Quỷ.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ sững người lại, lần đầu tiên nhìn thấy bóng dáng ngự thú sư nhà mình từ người này.
Thời gian trong mộng cảnh trôi qua rất nhanh, như thể chẳng làm gì mà người này đã già đi rồi. Tiểu Tầm Bảo Quỷ nhìn người trước mặt với mái tóc bạc trắng, làn da đầy nếp nhăn, không thể tin được đây là người ban đầu giống hệt ngự thú sư nhà mình. Bà lặng lẽ nằm trên giường, mắt hơi khép hờ, sắc mặt tái nhợt, không chút huyết sắc nào, trên người cắm đầy các loại ống dẫn. Trong lòng Tiểu Tầm Bảo Quỷ bỗng dưng thấy sợ hãi, nỗi sợ này không còn bị giấc mộng thao túng nữa, mà là thuộc về chính nó.
Không biết bao lâu sau, người nằm trên giường mở mắt, bà há miệng, giọng nói rất khẽ: "Thần Đèn, con ra ngoài đi dạo với Niếp Niếp một lát đi. Con bé khó khăn lắm mới đến, con hãy ở bên cạnh bầu bạn với nó."
"Hấp Quỷ Đăng..."
"Ta không sao mà, không phải vẫn còn rất nhiều người ở đây ở bên ta sao?" Người trên giường cười nói, tựa hồ là đột nhiên có vẻ tinh thần hơn.
"Bà nội, con không đi, con cũng ở lại đây với bà." Phía sau vang lên một giọng nói trong trẻo.
"Mùi ở đây không dễ chịu, chờ một lát là ta về nhà rồi, con ra ngoài đi dạo một vòng rồi về, chúng ta có thể đi được." Người trên giường nói.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ vô thức quay đầu lại, lúc này mới phát hiện phía sau đứng rất nhiều người, một trong số đó trông có vẻ lớn bằng ngự thú sư nhà mình. Ngay lúc Tiểu Tầm Bảo Quỷ chuẩn bị đi ra ngoài, người nằm trên giường gọi nó lại: "Chờ một chút..."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ quay đầu lại.
"Chơi vui vẻ nhé." Mắt người trên giường dịu dàng.
Nhưng Tiểu Tầm Bảo Quỷ nhìn không quá thoải mái. Bởi vì nó lại nhìn thấy bóng dáng ngự thú sư nhà mình từ người bà, nhưng ngự thú sư nhà nó mới sẽ không biến thành dáng vẻ như vậy, kiểu thoi thóp bất cứ lúc nào.
...
Cảnh tượng lại một lần nữa thay đổi.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ nhìn chợ đêm náo nhiệt, đôi mắt lập tức sáng rỡ, nó nghĩ sẽ đi dạo thật vui vẻ, đáng tiếc cơ thể không thể tự mình điều khiển.
"Thần Đèn, bà nội sẽ không sao đâu nhỉ?" Thiếu nữ bên cạnh lẩm bẩm.
"Hấp Quỷ Đăng."
Thiếu nữ không hiểu lời này ý nghĩa gì, tự mình trả lời: "Không sao đâu, bà nội là ngự thú sư mà. Mọi người đều nói ngự thú sư rất lợi hại, có thể sống rất lâu. Ông nội của bạn cùng bàn con 133 tuổi vẫn còn rất khỏe mạnh, đoạn thời gian trước còn đến đây họp phụ huynh."
"Ba con nói lúc bà nội còn trẻ đã từng tham gia trận đấu, đi qua Bí Cảnh, nếu không phải về sau gặp được ông nội thì nhất định có thể tham gia giải đấu khu vực và trở thành một ngự thú sư chuyên nghiệp rất lợi hại."
"Hấp Quỷ Đăng." Tiểu Tầm Bảo Quỷ đột nhiên phát hiện mình không thể nhúc nhích.
Thiếu nữ cũng không phát hiện ra, vẫn cúi đầu đi về phía trước. "Bà nội nhìn cũng không giống người quá lụy tình nhỉ, chẳng lẽ ông nội lúc còn trẻ rất đẹp trai? Không thể nào, ba con lớn lên xấu như vậy mà còn nói di truyền từ ông nội, may mà con được thừa hưởng những ưu điểm tốt."
"Lần này cũng trách ba con, đến lúc đó ở bên kia khóc lóc, hại con còn tưởng bà nội sắp không qua khỏi. Nhưng mà bà nội nằm viện trông thật đáng sợ, trên người còn đâm nhiều ống dẫn như vậy, nhưng bà nội nói lát nữa là chuẩn bị về nhà, vậy chắc là không sao rồi."
"Nếu có chuyện gì, Thần Đèn là sủng thú của bà nội nhất định có thể cảm nhận được mà..."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ đứng chờ tại chỗ. Xung quanh người đến người đi, ai nấy đều tự giác tránh ra, không ai lại gần nó. Nó vô thức ngẩng đầu, trên màn hình của tòa nhà cao tầng cách đó không xa đang chiếu một giải đấu ngự thú nào đó.
Sao lại không được cơ chứ? Tiểu Tầm Bảo Quỷ nghĩ. Cảm giác mới đó mà người này đã già rồi. Dù nó không phải là sủng thú thật sự đã ký khế ước với người đó, nhưng là sinh vật siêu phàm hệ U linh, nó đại khái có thể cảm nhận được tử khí trên người bà. Nồng đậm đến mức như thể chỉ một giây nữa thôi là bà sẽ biến mất khỏi thế gian này.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ toàn thân vô thức run rẩy, tim đập thình thịch, tứ chi lạnh buốt. Đây không phải cảm xúc của nó.
Một giây sau, nó vô thức quay đầu bay trở lại, những ngọn đèn bên cạnh liên tiếp tắt lịm khi nó đi qua, rồi lại khôi phục nguyên trạng.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ lại nhìn thấy người đó. Bà nằm trên giường nhắm mắt lại, người đàn ông bên cạnh hốc mắt đỏ hoe: "Mẹ, để Niếp Niếp và Thần Đèn đến gặp mẹ lần cuối đi."
Mí mắt người trên giường khẽ động, một lát sau dùng hết sức lực mở mắt, liếc nhìn người đàn ông. Miệng bà mấp máy nhưng không phát ra tiếng nào.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ bay đến trước mặt bà, mấy người đứng bên cạnh không phản ứng, như thể không nhìn thấy nó. Người trên giường lại ngẩn người, như thể cảm nhận được điều gì đó. Lúc này, Tiểu Tầm Bảo Quỷ vô thức đưa tay đào vào trong cơ thể mình...
"Không muốn..." Trong thoáng chốc, Tiểu Tầm Bảo Quỷ như nghe thấy có người đang nói chuyện.
...
Khu dân cư Tây Dĩnh.
"Hấp Quỷ Đăng, đừng vùng vẫy nữa, có ta ở đây sẽ không để ngươi trốn thoát đâu. Chờ trời sáng ngươi cùng ta đi gặp ngự thú sư của ngươi." Kiều Tang nói xong, Hấp Quỷ Đăng vừa vất vả bò ra được một đoạn lại bị cô ôm trở về.
Nha Bảo chỉ biết đứng nhìn, không thể giúp gì được. Kiều Tang ôm Hấp Quỷ Đăng đặt cạnh Nha Bảo, rồi lùi ra sau lưng Hấp Quỷ Đăng, tránh nhìn vào mắt nó, đề phòng trúng chiêu.
"Hấp Quỷ Đăng..." Hấp Quỷ Đăng hai tay giãy giụa về phía trước. Nó chưa từng thấy nhân loại nào phiền phức như vậy! Nói chuyện thì nói không ngừng, từ nãy đến giờ miệng không ngớt! Một chút không giống những người vây quanh nó.
Hấp Quỷ Đăng nghĩ vậy sững sờ một chút, lại một lần nữa cố sức bò về phía trước.
Kiều Tang không chút khó khăn xách nó lại. "Đã bảo ngươi đừng vùng vẫy mà."
Hấp Quỷ Đăng: "..."
"Hiện tại mới hai giờ sáng, nếu ngươi không ngoan ngoãn ở yên đó mà còn giở trò, coi chừng ta không đợi đến hừng đông mà bây giờ sẽ đưa ngươi lên lầu đấy. Bà lão đã cao tuổi rồi, ngươi cũng không muốn nửa đêm khuya khoắt quấy rầy bà ấy chứ."
Cơ thể Hấp Quỷ Đăng cứng đờ.
Đúng lúc này, Tiểu Tầm Bảo Quỷ chậm rãi mở mắt. Khi nó nhìn thấy người quen trước mặt, đôi mắt đỏ hoe lao tới.
"Tầm!"
"Tầm tầm!"
Kiều Tang giật nảy mình: "Làm sao vậy, có phải thấy ác mộng không?"
"Tầm tầm..." Nước mắt Tiểu Tầm Bảo Quỷ tuôn rơi như mưa.
Kiều Tang trong lòng kinh ngạc, không ngờ thuật thôi miên lại lợi hại đến vậy! Xem ra sau này kỹ năng này phải để Tiểu Tầm Bảo tăng cường luyện tập...
Thấy vậy, Hấp Quỷ Đăng thừa cơ bò tới phía trước.
"Đã bảo ngươi đừng vùng vẫy mà." Kiều Tang nhanh tay lẹ mắt ôm nó trở về.
Hấp Quỷ Đăng: "..."
"Tầm tầm..." Tiểu Tầm Bảo Quỷ nức nở hai tiếng rồi ngừng khóc thút thít. Nó quay đầu bay đến trước mặt Hấp Quỷ Đăng, cứ thế lặng lẽ nhìn nó, sau đó lấy ra hộp sữa tình bạn của mình.
Hấp Quỷ Đăng sững sờ nhìn hộp sữa bò trước mặt.
Kiều Tang ở một bên hít sâu một hơi, tuyệt đối không ngờ uy lực của thuật thôi miên lại khủng khiếp đến vậy!
"Tầm tầm."
"Tầm~"
"Hấp Quỷ Đăng!"
"Tầm tầm..."
"Hấp Quỷ Đăng..."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ và Hấp Quỷ Đăng trao đổi kịch liệt.
Cứ như vậy trao đổi hơn nửa canh giờ sau, Hấp Quỷ Đăng hai mắt thất thần, mệt mỏi nằm bẹp dí bất động trên mặt đất.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ bay đến trước mặt Kiều Tang, gật gật đầu.
Kiều Tang ngớ người.
Đề xuất Cổ Đại: Nhìn Thấu Chiêu Trò Quyến Rũ Của Anh Ta
[Pháo Hôi]
Không có chương mới thì mình cày lại từ đâu thôiii
[Luyện Khí]
Nay ko có chương mới rồi 🥹
[Luyện Khí]
Mỗi lần nghĩ tới Cương Bảo cũng là con gái mà thấy... :)))))
[Luyện Khí]
Trả lờiỦa cương bảo là giống đực mà nhỉ, có mỗi lộ bảo giống cái hay sao á 😳
[Luyện Khí]
Trả lời@thành công Phạm: Cương Bảo là giống cái á 🤣🤣🤣, Thanh Bảo cũng là giống cái. Thú sủng KT là 3 con cái, 3 con đực. Nếu khế ước với Hạ Lạp Lạp nữa là 4 con cái
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá đi mà phải đơi hic
[Luyện Khí]
Trả lờiĐọc lại từ đầu thui. Có 1k4 chap chứ mấy, khéo quay vòng 3 lượt truyện vẫn chưa end ấy chứ
[Luyện Khí]
Trả lời@thành công Phạm: tui đọc quay vòng 3 lần rồi nè. Mà mới có 1k4 chương🤣🤣🤣
[Luyện Khí]
Trả lời@Hondo mii: tui cũng quay vòng mấy lần r. Lúc đầu đọc bên vozer đã quay vòng vài lần. H sang đây cũng quay vòng 2 3l j r 😶 chắc xong giải này quay vòng thêm lần nữa
[Luyện Khí]
Tưởng tượng cảnh trụi lông như con gà trong Mc Donald hay rút cánh ra làm đao mà thấy nghị lực Cương Bảo quá phi thường, ẻm còn là con gái nữa đó. Tập này ad để Kiều Tang gọi Cương Bảo là “mày” thấy ko hợp với văn phong lắm
[Luyện Khí]
Càng đọc càng hay hóng chương mỗi ngày, thank ad ak.
[Luyện Khí]
Nha Bảo thì chấp niệm với chiến thắng còn Cương Bảo thì chấp niệm với cọng lông trên đỉnh đầu keke
[Luyện Khí]
Đang gay cấn mà hết 😭
[Luyện Khí]
Mê Lộ Bảo xinh đẹpppppp
[Luyện Khí]
Nha Bảo từng đối chiến rất nhiều với Cương Bảo, còn nói oánh cùng Cương Bảo đã tay hơn Tiểu Tầm Bảo. Vậy thì con thú sủng cấp hoàng hệ Hoả này, tuổi gì so với Nha Bảo. Vote 1 vé cho Cương Bảo mạnh mẽ của gia đình