Kiều Tang khẽ vâng một tiếng: "Lão sư đã mua xong vé rồi, ngày mốt chúng ta sẽ rời khỏi Viêm Thiên Tinh để đến Thiên Nguyên Tinh."
"Đã nghĩ kỹ muốn đưa ra yêu cầu gì chưa?" Đệ Thập Tịch hỏi.
Kiều Tang ban đầu hơi ngẩn ra, sau đó sực nhớ lại chuyện cũ, chân thành nói: "Ngài đã đồng ý để Hạ Lạp Lạp khế ước với ta, ta đã thấy mãn nguyện lắm rồi, không còn yêu cầu nào khác nữa."
Nói thật, nếu Đệ Thập Tịch không nhắc tới, nàng cũng suýt nữa quên mất việc này. Trước đây Đệ Thập Tịch đưa ra điều kiện là muốn nàng chăm sóc tốt cho Hạ Lạp Lạp, giờ nàng chăm sóc đến mức sắp khế ước luôn rồi, đâu còn dám đòi hỏi thêm gì nữa.
Đệ Thập Tịch bình tĩnh đáp: "Ta đã hứa với ngươi, ngươi có quyền đưa ra một yêu cầu."
Ý của nó là, ngươi cứ việc nói.
"Cứu cứu..."
Cứu Bất Cô bay lên phía trước, liều mạng nháy mắt với Kiều Tang.
Đừng quên chuyện của ta, đừng quên chuyện của ta...
Kiều Tang nhận được tín hiệu, trầm mặc một lát rồi hỏi: "Ngài có thể cho ta phương thức liên lạc đặc biệt với Thời Bàn được không?"
Nàng không quên ban đầu chính nhờ Cứu Bất Cô giúp đỡ mới tìm được Ẩn U Thảo.
Đệ Thập Tịch liếc nhìn Cứu Bất Cô một cái, sau đó lại nhìn về phía Kiều Tang, dò hỏi: "Chỉ có yêu cầu này thôi sao?"
Kiều Tang vừa định gật đầu, chợt nhớ tới tính cách của Thời Bàn, bèn nói bổ sung: "Ta hy vọng Thời Bàn có thể giúp Cứu Bất Cô xuyên không một lần."
"Cứu cứu..."
Cứu Bất Cô ngẩn ngơ nhìn nàng, gương mặt hiện rõ vẻ xúc động.
Đệ Thập Tịch thế mà lại đồng ý để Hạ Lạp Lạp khế ước với Kiều Tang... Lúc này Michaele vẫn còn đang đứng đờ người tại chỗ với vẻ mặt đầy hoang mang.
Đệ Thập Tịch nhìn sâu vào mắt Kiều Tang, trong ánh mắt thoáng hiện một tia cười nhưng nhanh chóng giấu đi, nói: "Ta biết rồi, ta sẽ gửi phương thức liên lạc của Thời Bàn cho ngươi, khi nào đến Thiên Nguyên Tinh ngươi hãy liên lạc với nó."
"Tại sao ạ?" Kiều Tang vô thức hỏi.
"Nó hiện đang ở Thiên Nguyên Tinh để xem Tinh Tế Ly." Đệ Thập Tịch đáp.
Kiều Tang: "..."
Đệ Thập Tịch nâng móng vuốt lên, vung về phía trước một cái.
Tại nơi nó vung tay, không gian lập tức nứt ra một khe hở.
Ngay sau đó, từng quả cây màu đỏ sậm, bề mặt có những hạt tròn nhỏ rơi ra từ bên trong.
Tiểu Tầm Bảo nhận ra điều gì đó, lộ vẻ vui sướng, đôi mắt lóe lên ánh lam quang, điều khiển những quả cây đang rơi xuống từ khe nứt đen ngòm kia, không để chúng chạm đất.
Rất nhanh, những quả cây màu đỏ sậm đã rơi xuống hết, có khoảng chừng mười quả.
Đây là Tịnh Huyết Quả? Kiều Tang trợn mắt hốc mồm, vừa định lên tiếng.
Đệ Thập Tịch nhìn Tiểu Tầm Bảo nói: "Đây là Tịnh Huyết Quả ta đã hứa với ngươi."
"Tầm tầm ~"
"Tầm tầm ~"
Tiểu Tầm Bảo vui vẻ bay đến bên cạnh Đệ Thập Tịch, học theo dáng vẻ của Hạ Lạp Lạp lúc nãy, cọ cọ vào má nó.
Đệ Thập Tịch: "..."
Đệ Thập Tịch giữ vẻ mặt bình tĩnh, tùy ý để nó cọ.
"Ma ma..."
Đồng tử của Long Đại Vương đột nhiên co rụt lại, thầm nghĩ Tiểu Tầm Bảo này gan dạ thật đấy, đồng thời trong lòng cũng vô cùng hâm mộ.
Nếu nó cũng có thể cọ Đệ Thập Tịch như thế thì tốt biết mấy...
Đệ Thập Tịch liếc nhìn Long Đại Vương một cái.
Cơ thể Long Đại Vương cứng đờ, nhanh chóng đứng nghiêm chỉnh đầy cung kính.
"Không phải nói Tịnh Huyết Quả cần hơn một năm mới kết quả sao?" Kiều Tang nhịn không được hỏi.
"Thúc chín sớm." Đệ Thập Tịch trả lời ngắn gọn.
Thúc chín? Tại sao lại thúc chín? Chẳng lẽ vì biết chúng ta sắp rời khỏi Viêm Thiên Tinh? Mà thúc chín như vậy, hiệu quả liệu có còn như trước không... Kiều Tang cố gắng kìm nén những ý nghĩ đang lướt qua trong đầu, có chút thụ sủng nhược kinh nói: "Số Tịnh Huyết Quả này có phải là hơi nhiều quá không?"
Đệ Thập Tịch nhìn về phía nàng: "Những thứ này coi như là thù lao đền bù cho việc ngươi chăm sóc Hạ Lạp Lạp."
Dừng một chút, nó nói thêm: "Ta dùng gia tốc thời gian để thúc chín, hiệu quả sẽ không thay đổi."
Quả nhiên Đệ Thập Tịch vẫn nghe được suy nghĩ của mình... Kiều Tang có chút lúng túng, vừa định chuyển chủ đề.
Đệ Thập Tịch nói tiếp: "Đừng quên chuyện đã hứa với ta."
Chuyện đã hứa với Đệ Thập Tịch? Chuyện gì nhỉ? Kiều Tang nhất thời chưa phản ứng kịp.
"Cương Quyền."
Cương Bảo kêu một tiếng, giúp nàng nhắc nhở.
Trước khi não vực của ngươi có thể khế ước với sủng thú tiếp theo, nếu Hạ Lạp Lạp có bất kỳ ý định đổi ý nào giữa chừng, ngươi phải từ bỏ khế ước.
"Ta sẽ không quên đâu!" Kiều Tang vội vàng nói.
"Xuyên duy."
Đệ Thập Tịch nhìn về phía Hạ Lạp Lạp, không dùng ngôn ngữ nhân loại mà dùng tiếng của bản tộc kêu một tiếng, biểu thị rằng nếu có bất cứ chuyện gì cũng có thể đến tìm nó.
Nói xong, nó lùi lại phía sau, biến mất vào trong hố đen vẫn luôn tồn tại nãy giờ.
Hố đen cũng theo đó mà biến mất không dấu vết.
"Đệ Thập Tịch! Tạm biệt nhé!" Kiều Tang nhiệt tình vẫy tay về phía hố đen vừa biến mất.
Cương Bảo lặng lẽ nhìn ngự thú sư nhà mình một cái.
Đệ Thập Tịch thực sự quá tốt bụng, không chỉ sảng khoái đồng ý cho Hạ Lạp Lạp khế ước với nàng, mà còn cảm thấy yêu cầu nàng đưa ra quá đơn giản nên đã tặng thêm nhiều Tịnh Huyết Quả như vậy, đúng là có phong thái của một vị lãnh tụ, hèn gì nó có thể ngồi lên vị trí Đệ Thập Tịch... Kiều Tang lưu luyến hạ tay xuống, trong lòng cảm thán một hồi, sau đó nhìn về phía Hạ Lạp Lạp.
Hạ Lạp Lạp lúc này cũng vừa vặn ngẩng đầu nhìn Kiều Tang.
"Tốt quá rồi, Hạ Lạp Lạp! Chúng ta không cần phải xa nhau nữa!"
"Hạ hạ!"
Kiều Tang dang rộng hai cánh tay.
Hạ Lạp Lạp nhào tới.
Một người một thú ôm nhau thắm thiết.
"Thanh thanh!"
Thanh Bảo thổi một luồng gió nhẹ vui vẻ lướt qua.
"Tầm tầm ~"
Tiểu Tầm Bảo tháo vòng tròn xuống, hớn hở bỏ từng quả Tịnh Huyết Quả vào bên trong.
"Cứu cứu!"
Cứu Bất Cô trút bỏ vẻ u sầu thường ngày, nở một nụ cười thật tươi, dường như thực sự cảm thấy mừng cho Kiều Tang và Hạ Lạp Lạp.
Bỗng nhiên, Kiều Tang nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn về phía Michaele, nói:
"Lão sư, nhanh giúp Hạ Lạp Lạp mua thêm một tấm vé đi Thiên Nguyên Tinh đi ạ."
Đệ Thập Tịch thế mà lại đồng ý để Hạ Lạp Lạp khế ước với Kiều Tang... Michaele vẫn còn đang bàng hoàng, đầu óc vẫn còn mông lung.
Ngay khi Kiều Tang chuẩn bị cao giọng nói lại lần nữa, Cứu Bất Cô đã tiến đến bên tai ngự thú sư của mình, hét lớn một tiếng:
"Cứu cứu!"
Mau mua vé đi!
Michaele giật nảy mình, phản ứng lại, nhìn không gian đã khôi phục trạng thái ban đầu, kinh ngạc hỏi: "Đệ Thập Tịch đâu rồi?"
"... Đệ Thập Tịch vừa đi rồi ạ." Kiều Tang không nhịn được nói: "Lão sư nghĩ gì mà Đệ Thập Tịch đi rồi cũng không biết thế."
Michaele dùng ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn lại: "Ngươi và Hạ Lạp Lạp..."
Nàng nói đến đây thì dừng lại một chút để tiêu hóa thông tin, rồi mới nói tiếp: "Hai đứa nói chuyện muốn khế ước từ lúc nào vậy?"
"Dạ mới sáng hôm nay thôi ạ." Kiều Tang cười toe toét, vừa cười vừa nói: "Khi Hạ Lạp Lạp nói không muốn xa con, muốn khế ước với con, con cũng giật cả mình. Vốn dĩ con nghĩ Đệ Thập Tịch sẽ không đời nào đồng ý, còn chuẩn bị tâm lý ở lại Viêm Thiên Tinh thêm một thời gian nữa, không ngờ Đệ Thập Tịch lại đồng ý nhanh gọn như vậy."
Nói xong, nàng nhìn về phía Hạ Lạp Lạp.
Hạ Lạp Lạp lộ vẻ thẹn thùng.
Michaele lùi lại một bước, có chút chưa thể tin nổi tin tức này.
"Cứu cứu."
Cứu Bất Cô ở bên cạnh kêu lên nhắc nhở, ý bảo mau mua vé đi.
"Mua vé gì cơ?" Michaele hỏi.
"Mua vé cho Hạ Lạp Lạp ạ, nó sẽ đi cùng chúng ta." Kiều Tang quay đầu nhìn Hạ Lạp Lạp cười nói.
"Hạ hạ ~"
Hạ Lạp Lạp nở một nụ cười ngọt ngào.
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Nhanh: Cung Đấu? Bá Tổng? Hết Thảy Xéo Đi!
[Luyện Khí]
Băng Lạc
[Luyện Khí]
khíu chọ quá. tác giả cho ký xong đc xem mỗi tên ko có thông tin kỹ năng nên chắc phải đợi đến đêm
[Luyện Khí]
Truyện hay quá siu hay luôn aaaaaa
[Trúc Cơ]
Ha Ha tự nhiên mình lại liên tưởng kiểu cô Michaela bị sốc đột ngột rồi đột phá lên cấp SS luôn 🤣🤣🤣
[Luyện Khí]
đã thiệt á chớ
[Trúc Cơ]
Chỉ mún biết Lộ Bảo có tiến hoá hoàn mỹ khônggg
[Trúc Cơ]
Tuyệt vời
[Luyện Khí]
Hay quá
[Luyện Khí]
yaaaaa! tôi muốn lật bàn à. dùng ngay đoạn quan trọng trước khi kí kết. nôn nao cồn ruột.
[Trúc Cơ]
May mà Lộ Bảo tiến hóa sớm không thì Kiều Tang nguy rồi