Chương 173: Mạch khoáng Hỏa Tinh
“Đây là...” Michaele nhìn xuống phía dưới, vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc nói: “Mạch khoáng Hỏa Linh?”
“Mạch khoáng Hỏa Linh là gì?” Kiều Tang hỏi. Mỗi hành tinh đều có những loại khoáng thạch và tài liệu khác nhau. Trước khi đến Viêm Thiên Tinh, những gì nàng tìm hiểu đều liên quan đến sủng thú của hành tinh này, còn về đạo cụ và tài liệu thì nàng không hiểu rõ lắm.
Michaele chăm chú nhìn cảnh tượng bên dưới, hít sâu một hơi, nói: “Là một mạch khoáng chứa lượng lớn Hỏa Linh Tinh.” Dừng lại một lát, nàng giải thích: “Hỏa Linh Tinh là một loại khoáng thạch chỉ có thể sinh ra ở Viêm Thiên Tinh, là tài liệu phẩm chất S cấp hệ Hỏa dùng để chế tạo đạo cụ, rất khó dung luyện. Nó ẩn chứa năng lượng hệ Hỏa tinh khiết, nếu sủng thú hệ Hỏa hấp thu, có thể tăng cường năng lượng đáng kể, nếu như...” Nói đến đây, Michaele dừng lại.
“Nếu như cái gì?” Kiều Tang không kìm được hỏi.
Michaele trầm giọng nói: “Hỏa Linh Tinh ẩn chứa lượng lớn năng lượng hệ Hỏa tinh khiết, nhưng năng lượng này cực kỳ không ổn định. Nếu sủng thú không hấp thu được hoặc Hỏa Linh Tinh bên ngoài gặp phải một loại kích động nào đó, sẽ xảy ra vụ nổ cực mạnh.”
“Ta từng nghe nói có một con sủng thú hệ phi hành bay qua địa bàn của một chủng tộc nào đó, ném xuống một khối Hỏa Linh Tinh. Không rõ cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng Hỏa Linh Tinh đã phát nổ ngay tại khu vực của chủng tộc đó, trực tiếp phá hủy cả một đỉnh núi.”
Một khối Hỏa Linh Tinh mà lại có thể phá hủy cả một đỉnh núi... Kiều Tang rùng mình. Vậy mạch khoáng Hỏa Linh chứa nhiều Hỏa Linh Tinh như vậy, nếu tất cả đều phát nổ, chẳng phải có thể thổi bay cả một tỉnh lân cận sao?
“Tìm tìm!” Tiểu Tầm Bảo nghe hiểu, sợ hãi vội vàng thuấn di lên không trung cách đó mấy trăm mét. Sau đó, nó thấy Ngự Thú Sư của mình, Nha Bảo đại ca và cả tiểu đệ của nó đều không hề nhúc nhích, liền ngượng ngùng thuấn di trở về, giả vờ như chưa từng di chuyển.
“Mạch khoáng Hỏa Linh này không ai phát hiện sao?” Kiều Tang hỏi. Mặc dù Hỏa Linh Tinh nghe có vẻ rất nguy hiểm, nhưng lại có thể dùng làm tài liệu S cấp hệ Hỏa cho đạo cụ, lại có thể giúp sủng thú hệ Hỏa tăng cường năng lượng đáng kể, dù nghĩ thế nào cũng đều có giá trị cực cao, không nên bị bỏ hoang ở đây như vậy. Hơn nữa, Hỏa Linh Tinh nhiều đến mức lộ cả ra mặt ngoài, không thể nào không có ai chú ý tới mới phải.
Michaele lại trầm mặc, nàng cũng không biết tình huống cụ thể là như thế nào.
“Hạ Hạ.” Lúc này, nụ hoa bảy màu Hạ Lạp Lạp kêu một tiếng, ý nói nếu nó không đoán sai, đây là địa bàn Ly Âu Á Tư từng đi qua.
“Cương Tù.” Cương Bảo dịch trong đầu.
Kiều Tang sững sờ một chút: “Địa bàn Ly Âu Á Tư từng đi qua?”
“Hạ Hạ.” Nụ hoa bảy màu Hạ Lạp Lạp gật đầu.
Phún Già Mỹ và Long Đại Vương không chủ động giúp dịch, nhưng Michaele nghe lời Kiều Tang nói, đoán được Hạ Lạp Lạp nói gì về trăm năm trước, không khỏi suy tư: “Hỏa Linh Tinh là tài liệu chỉ có thể sinh ra ở Viêm Thiên Tinh, nhưng cách thức sinh ra thì không ai biết rõ. Chẳng lẽ sự ra đời của Hỏa Linh Tinh có liên quan đến Ly Âu Á Tư?”
Kiều Tang nghe xong, cảm thấy rất hợp lý. Dù sao, Chân Hỏa Tinh hay Ly Hỏa Tinh cũng đều sinh ra từ sủng thú.
“Hạ Hạ.”
“Hạ Hạ.” Nụ hoa bảy màu Hạ Lạp Lạp nhìn về phía Michaele, gật đầu kêu hai tiếng, ý nói cô đoán không sai, Hỏa Linh Tinh thực ra là nước mắt của Ly Âu Á Tư. Vì không muốn nhân loại và các chủng tộc khác biết nó sẽ rơi nước mắt, Ly Âu Á Tư đặc biệt chạy đến Liên Minh Ngự Thú cấm họ truyền bá chuyện này, nên nhân loại và các chủng tộc khác không biết Hỏa Linh Tinh sinh ra như thế nào.
“Ma ma.” Long Đại Vương liếc Ngự Thú Sư nhà mình một cái, kêu một tiếng.
Hạ Lạp Lạp cuối cùng cũng khen cô rồi, cô vui vẻ chứ?
Michaele: “...” Không phải, nàng cũng không biết Hạ Lạp Lạp nói gì...
“Cương Tù.” Cương Bảo dịch trong đầu.
Hỏa Linh Tinh lại là nước mắt của Ly Âu Á Tư... Kiều Tang sững sờ một chút, nhìn xuống mặt đất lấp lánh ánh sáng đỏ rực, thần sắc kinh ngạc không thôi.
Ly Âu Á Tư nguyên lai lại hay khóc như vậy sao? Hoàn toàn không nhìn ra!
Sau đó nàng nghĩ tới điều gì, thần sắc lập tức trở nên phức tạp. Ly Âu Á Tư lúc trước biết tin tức về mình và Hạ Lạp Lạp, nói không chừng vẫn luôn nhịn khóc, đặc biệt rời đi, hẳn là không muốn bị các nàng nhìn thấy mình đang khóc. Mà nơi đây, chính là nơi Ly Âu Á Tư chọn để khóc thầm.
“Hạ Hạ.” Ý niệm lóe lên, nụ hoa bảy màu Hạ Lạp Lạp lại kêu một tiếng, ý nói nước mắt của Ly Âu Á Tư phải trải qua nhiệt độ cao phơi chiếu hơn ba tháng mới có thể sản xuất Hỏa Linh Tinh, cho nên nó mới nói nơi đây có thể là địa bàn Ly Âu Á Tư từng đi qua.
Kiều Tang nghe vậy, ý niệm đầu tiên là: A, thì ra không phải khóc gần đây. Ý niệm thứ hai là: Khá lắm, Ly Âu Á Tư đúng là hay khóc...
“Hạ Lạp Lạp nói gì?” Michaele nhìn biểu cảm Kiều Tang thay đổi liên tục, cuối cùng cũng hỏi.
Không đợi Phún Già Mỹ mở miệng, Kiều Tang làm phiên dịch nói: “Nó nói Hỏa Linh Tinh thực ra là nước mắt của Ly Âu Á Tư...” Nàng bla bla bla kể lại thông tin Hạ Lạp Lạp đã báo.
...
Michaele trầm mặc mười mấy giây để tiêu hóa thông tin này. Trong ấn tượng của nàng, sủng thú thần cấp trong truyền thuyết đều cường đại, thần bí, không gì làm không được, chỉ cần động một chút thật sự cũng có thể gây ra tai họa hủy diệt. Nàng chưa bao giờ nghĩ tới sủng thú thần cấp trong truyền thuyết vậy mà lại khóc, còn hay khóc đến thế...
Michaele nhìn xuống mặt đất lộ ra ánh lửa màu đỏ, trong lúc nhất thời tâm trạng rất phức tạp.
Tất nhiên đây là địa bàn Ly Âu Á Tư từng đi qua, vậy việc không ai khai thác mạch khoáng Hỏa Linh ở đây liền rất dễ hiểu. Cho dù sau này nó rời đi, vì đã khóc, sau ba tháng có khả năng Hỏa Linh Tinh sẽ sinh ra ở đây, nên nó rời đi cũng cấm nhân loại và các sủng thú khác đến gần nơi này, dù cho tất cả mọi người không biết Hỏa Linh Tinh là nước mắt của nó.
“Nha nha?” Nha Bảo nghe xong cuộc đối thoại, hoàn toàn không có hứng thú với Hỏa Linh Tinh, nó không kìm được kêu một tiếng, ý nói Ly Âu Á Tư ở đâu? Nó bây giờ rốt cuộc phải đuổi theo hướng nào?
“Hạ Hạ.” Nụ hoa bảy màu Hạ Lạp Lạp bình tĩnh kêu một tiếng, ý nói không cần đuổi, nó ngay ở chỗ này.
Nói xong, ánh mắt nó nổi lên lục quang.
Một giây sau, phía dưới một đạo kết giới hình bán nguyệt màu đỏ bỗng nhiên xuất hiện. Xuyên qua kết giới, có thể rõ ràng trông thấy bên trong đang đợi chính là Ly Âu Á Tư đã vứt bỏ đạo cụ ngụy trang lá cây. Nó vừa ăn Hỏa Linh Tinh, vừa ngẩng đầu nhìn Hạ Lạp Lạp, lộ ra biểu cảm im lặng “Ngươi sao cái gì cũng nói cho người khác”.
Ly Âu Á Tư! Kiều Tang mắt sáng lên. Nàng sao cũng không nghĩ đến Ly Âu Á Tư lại ở ngay dưới mí mắt. Sủng thú thần cấp trong truyền thuyết đúng là sủng thú thần cấp trong truyền thuyết, tùy tiện phóng thích một cái kết giới liền hoàn toàn không cảm ứng được, ngay cả Michaele lão sư và Phún Già Mỹ cũng hoàn toàn không phát giác. Nếu không có Hạ Lạp Lạp thì đoán chừng nàng có tìm thế nào cũng không thể tìm được Ly Âu Á Tư...
Kiều Tang nội tâm từ đáy lòng cảm khái một câu, hơn nữa khắc sâu cảm nhận được sự chênh lệch thực lực giữa mình và sủng thú thần cấp.
Michaele thì trong lòng đột nhiên run lên. Nàng trở thành Ngự Thú Sư S cấp đến bây giờ, chưa bao giờ xuất hiện tình huống ngay cả kết giới cũng không phát hiện được. Đây chính là thực lực của sủng thú thần cấp sao...
“Nha nha!” Ngay tại lúc Michaele kinh ngạc xen lẫn nghi hoặc, Nha Bảo lộ ra vẻ mặt hưng phấn, lao xuống phía dưới.
Ly Âu Á Tư một miếng một miếng ăn Hỏa Linh Tinh, cũng không hề rời đi.
“Nha nha!” Sau khi hạ xuống, Nha Bảo lộ ra biểu cảm bất mãn, lập tức chất vấn kêu một tiếng, ý nói ngươi vì sao lén lút rời đi.
“Tìm tìm...” Tiểu Tầm Bảo ở một bên sợ hết hồn, lau lau cái trán không tồn tại mồ hôi. Nha Bảo đại ca của nó ơi, đây chính là sủng thú thần cấp, một giọt nước mắt đều có thể thổi nát địa bàn của một chủng tộc, ngươi sao dám nói chuyện với nó như vậy... Mặc dù suy nghĩ như thế, nhưng Tiểu Tầm Bảo đối với Nha Bảo bội phục chi tình lần nữa thăng lên đến độ cao nhất định.
Ly Âu Á Tư xem Nha Bảo một mắt, không để ý đến nó, mà là hướng nụ hoa bảy màu Hạ Lạp Lạp biểu lộ bất đắc dĩ kêu một tiếng: “Ly ly.”
Đã ba ngày rồi, ngươi sao vẫn cứ đuổi theo ta không buông, không lâu nữa chúng ta đều sắp chết, ngươi hẳn là suy nghĩ làm sao tránh cái chết, chứ không phải đi theo người khác tìm ta đòi Ly Hỏa Tinh.
“Nhiệt Lý...” Đang ở bên cạnh Lộ Bảo, Nhiệt Lý La Tạp nước mắt trong nháy mắt quay tròn trong hốc mắt, rất tán đồng gật đầu một cái.
Đúng vậy, đúng vậy.
“Hạ Hạ?” Nụ hoa bảy màu Hạ Lạp Lạp bình tĩnh kêu một tiếng, ý nói ngươi bây giờ có Ly Hỏa Tinh không?
Ly Âu Á Tư trầm mặc một chút, sau đó mở ra móng vuốt. Một khối tinh thể màu cam to lớn không có quy tắc bỗng nhiên xuất hiện.
Chết tiệt, Ly Hỏa Tinh?! Kiều Tang khẽ giật mình, chợt vui vẻ nói: “Ngươi cuối cùng cũng sản xuất ra bí vật rồi!”
Michaele thấy thế, đồng dạng trong lòng vui mừng. Mục đích xuyên qua của các nàng chính là vì khối tinh thể trong móng vuốt Ly Âu Á Tư lúc này.
“Nha nha!” Ngự Thú Sư nhà mình vừa mở miệng như vậy, Nha Bảo lập tức hiểu vật này là gì, lập tức cái đuôi cuồng loạn, ánh mắt tràn đầy chờ mong và hưng phấn, nhìn Ly Âu Á Tư kêu một tiếng, một bộ “Nhanh cho ta, nhanh cho ta” biểu cảm.
“Ly ly.” Ly Âu Á Tư liếc Nha Bảo một mắt, sau đó khóe miệng khẽ nhếch, cười kêu một tiếng, ý nói ta vì sao phải cho ngươi.
Nha Bảo sững sờ một chút. Cái này chẳng lẽ không phải tất cả mọi người đã nói xong rồi sao? Nếu không cho thì... Nha Bảo cái đuôi không còn lay động, ánh mắt rơi vào trên viên tinh thể màu cam, bắt đầu suy nghĩ khả năng lấy đi sau đó thành công rời khỏi.
Tiểu gia hỏa này, lại còn muốn cướp... Ly Âu Á Tư nhìn ra ý đồ của Nha Bảo, ánh mắt thoáng qua một chút ngoài ý muốn. Nó đã không nhớ rõ bao lâu không gặp phải kẻ dám giật đồ từ trong tay nó.
“Hạ Hạ.” Đang nghĩ ngợi, nụ hoa bảy màu Hạ Lạp Lạp bình tĩnh kêu một tiếng.
“Ly ly.” Ly Âu Á Tư cứng đờ, sau đó biểu cảm không tình nguyện đem Ly Hỏa Tinh ném về phía Nha Bảo.
“Tìm tìm ~” Tiểu Tầm Bảo một cái thuấn di, tiếp nhận Ly Hỏa Tinh.
“Nha nha!” Nha Bảo mắt sáng lên, cái đuôi lần nữa bắt đầu lay động, kêu một tiếng, ý nói nhất định phải cất kỹ.
“Tìm tìm ~” Tiểu Tầm Bảo kêu một tiếng, ý nói không có vấn đề, tiếp lấy lấy xuống vòng tròn, thận trọng tìm một cái hộp sắp xếp gọn sau lại bỏ vào.
Ly Hỏa Tinh, cứ thế thu được... Kiều Tang không hiểu có loại cảm giác không chân thật. Trong ý tưởng của nàng, cho dù tìm được Ly Âu Á Tư, cũng phải tốn một đoạn công phu mới có thể khiến nó sinh ra dử mắt, không ngờ bằng mọi cách thủ đoạn đều không cần dùng, Ly Hỏa Tinh cứ thế đơn giản đến tay...
Kiều Tang kiềm chế suy nghĩ, nhìn về phía Ly Âu Á Tư, trịnh trọng nói: “Cảm tạ.”
Nếu Ly Âu Á Tư thật không muốn cho Ly Hỏa Tinh thì cũng sẽ không đặc biệt bảo tồn lại, còn lấy ra cho các nàng nhìn.
“Nha nha!” Nha Bảo nhìn Ly Âu Á Tư, ngoắt ngoắt cái đuôi, vui vẻ kêu một tiếng.
“Ly ly.” Ly Âu Á Tư vừa tiếp tục ăn Hỏa Linh Tinh, vừa kêu một tiếng, ý nói nó chỉ là nhìn mặt mũi Hạ Lạp Lạp, đã các ngươi đã cầm được Ly Hỏa Tinh, vậy thì nhanh lên đi thôi.
“Cương Tù.” Cương Bảo dịch trong đầu.
Kiều Tang trầm mặc rất lâu, có chút do dự nói: “Thế nhưng là ta không biết làm sao trở về...”
Ly Âu Á Tư động tác ăn ngừng một lát, nhìn lại.
Kiều Tang nói: “Là Thời Bàn đặc biệt mang bọn ta tới, thế nhưng là chúng ta không biết nó bây giờ ở nơi nào.”
“Ly ly?” Ly Âu Á Tư dùng ánh mắt nhìn kẻ ngu xuẩn kêu một tiếng. Các ngươi phương thức liên lạc cũng không lưu lại một cái sao?
Ngươi cho rằng ta không muốn sao... Kiều Tang giải thích nói: “Đem chúng ta đưa tới thời điểm nó liền biến mất.”
“Ly ly.” Ly Âu Á Tư không nhịn được kêu một tiếng, ý nói vậy các ngươi cũng không cần đi theo ta.
Kiều Tang trầm mặc một chút, nghiêm mặt nói: “Ta biết ngươi bây giờ muốn thay đổi kết cục, chúng ta là từ trăm năm về sau, biết được sự tình so với các ngươi nhiều, nói không chừng đến lúc đó có thể giúp ngươi thứ gì.”
“Nha nha!” Nha Bảo lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, kêu một tiếng, ý nói có gì cần nó làm, cũng có thể.
Ly Âu Á Tư trầm mặc lại.
“Hạ Hạ.” Nụ hoa bảy màu Hạ Lạp Lạp hướng nó kêu một tiếng.
“Ly ly.” Ly Âu Á Tư nghiêng đầu qua một bên, ăn Hỏa Linh Tinh, kêu một tiếng, ý nói tùy các ngươi vậy.
Kiều Tang hỏi: “Ngươi vì sao rời đi?”
“Ly ly.” Vấn đề này hỏi quá mức đột nhiên, Ly Âu Á Tư sững sờ một chút, kêu một tiếng, ý nói liên quan gì ngươi.
Cái này đều đã đến lúc nào rồi, còn cái gì cũng không nói... Kiều Tang thở dài một hơi, nói: “Chỉ có hiểu rõ tình huống, chúng ta mới có thể tìm được biện pháp giải quyết.”
“Ly ly?” Ly Âu Á Tư nhìn lại, lộ ra biểu cảm cười nhạo, kêu một tiếng. Chỉ các ngươi thôi sao?
“Hạ Hạ.” Nụ hoa bảy màu Hạ Lạp Lạp nổi lên, biểu cảm nghiêm túc kêu một tiếng.
“Hạ Hạ...” Hạ Lạp Lạp dáng vẻ Tiên Tiên Bồ lộ ra vẻ mặt lo lắng, ngay sau đó kêu một tiếng, ý nói ngươi cứ nói đi. Mặc dù không quá quen với Ly Âu Á Tư trước mắt, nhưng Hạ Lạp Lạp vừa nhìn thấy nó liền nghĩ đến tinh thần thể mặt đầy bi thương trong huyệt động kia.
Ly Âu Á Tư xem Hạ Lạp Lạp này, lại xem Hạ Lạp Lạp kia, trầm mặc rất lâu, kêu hai tiếng: “Ly ly.”
Cũng không có gì, chỉ là nó nghĩ nghĩ, bản thân tuyệt đối không có khả năng tử vong, cũng không khả năng bởi vì cái gì Hỏa Lưu Tinh mà tử vong. Trừ phi, vấn đề xuất hiện ở chính nó trên thân, cho nên, các ngươi tốt nhất đừng đi theo ta.
Michaele xem Phún Già Mỹ, lại xem Long Đại Vương, cuối cùng nhìn về phía Kiều Tang.
Kiều Tang trầm giọng phiên dịch một số lời của Ly Âu Á Tư sau, hỏi: “Thân thể ngươi có xảy ra vấn đề gì sao?”
Ly Âu Á Tư vừa định chế giễu, Kiều Tang lại nói: “Lộ Bảo sẽ trị hết chi quang, nếu là có vấn đề gì, nó có thể cho ngươi trị liệu.”
“Băng Đế.” Vẫn không nói chuyện Lộ Bảo kêu một tiếng.
Ly Âu Á Tư thu liễm lại biểu cảm cười nhạo trước kia, nó nhìn ra nhân loại trước mắt cùng bọn sủng thú không quen biết này thật sự muốn trợ giúp mình.
“Ly ly.” Ly Âu Á Tư kêu một tiếng. Nó bây giờ vấn đề gì cũng không có.
Michaele nhìn về phía Kiều Tang.
“Nó nói nó hiện tại không có vấn đề gì.” Kiều Tang phiên dịch xong, lại hỏi: “Vậy ngươi vì sao trở lại Chưng Châu, đi tới nơi này?”
“Ly ly.” Ly Âu Á Tư vừa ăn Hỏa Linh Tinh, vừa kêu một tiếng. Cái gì Chưng Châu không Chưng Châu nó không biết, nó chẳng qua là cảm thấy chính mình có thể cần lại mạnh hơn một chút, nhớ tới ở đây còn có một cặp Hỏa Linh Tinh, nên trở về.
Hỏa Linh Tinh lại có thể khiến sủng thú thần cấp cũng trở nên mạnh mẽ sao... Kiều Tang sững sờ một chút, nhìn xuống mặt đất lấp lánh ánh lửa màu đỏ.
Đề xuất Huyền Huyễn: Than Ôi, Định Cho Ngươi Phá Sản, Nào Ngờ Ngươi Lại Kiếm Trăm Ức!
[Luyện Khí]
Có chương mới rồi 😌
[Trúc Cơ]
Trả lờiMỗi ngày đều ngóng chờ 😌
[Luyện Khí]
Tích lâu vậy rồi nhưng cũng đọc nhanh quá. Lại lót dép tích chương.
[Pháo Hôi]
Tích được 20 chương 😆
[Trúc Cơ]
Chương 1315 dịch nhầm khúc cuối, hạ hỏa mắng jerome vô dụng chứ hạ lạp lạp mắng đâu 🙄
[Luyện Khí]
Chiêu liếm của tiểu tầm bảo hiệu quả thật đấy
[Luyện Khí]
cầu chương mới huhu
[Luyện Khí]
Được tận 2 chươngg
[Trúc Cơ]
Chương 1269 1 số đoạn câu cú hơi lủng củng. Có đoạn "ngự thú sư cho nó đổi màn hình, nó vừa được đi huấn luyện, điều nó thích nhất là được đi huấn luyện" có vẻ như dịch sai ý, kiều tang thích tiểu tầm bảo chủ động đi huấn luyện chứ còn tiểu tầm bảo nó ham chơi mà, có mấy khi chủ động đi huấn luyện đâu 😶
[Luyện Khí]
Chương mới ngắn quá. Huhu
[Trúc Cơ]
Trả lờiĐọc lại từ đầu đi bà, cho đỡ vã 😗😗😗
[Luyện Khí]
Haha, Đức Cao Gia Tư hạnh phúc tới ngất xỉu luôn kìa.