Chương 80: Thanh Bảo Thi Đấu (Hai Chương Gộp Lại)
Kiều Tang trở về phòng, gió nhẹ hiu hiu thổi tới, vén một góc rèm cửa. Bỗng nhiên, cuồng phong nổi lên, khiến rèm cửa sổ lay động dữ dội.
“Tìm tìm!” Tiểu Tầm Bảo thuấn di đến bên cạnh ngự thú sư, kêu lên một tiếng.
Kiều Tang bất đắc dĩ nói: “Thanh Bảo.”
“Thanh thanh.” Cuồng phong biến mất, Thanh Bảo hiện thân, vẻ mặt ủy khuất kêu lên một tiếng.
“Tìm tìm!” Tiểu Tầm Bảo nhanh chóng lắc đầu, kêu lên một tiếng, ý nói mình chẳng nói gì, chỉ là bảo Thanh Bảo nên luyện tập nhiều hơn, nếu không đối thủ hiện tại ngày càng mạnh, rất dễ bị đào thải, hôm nay nó suýt chút nữa đã thua!
“Thanh thanh……” Thanh Bảo không thể kiểm soát biểu cảm, mặt lại tối sầm. Đồng thời, trong phòng nổi lên một trận cuồng phong, thổi khiến cửa sổ “loảng xoảng loảng xoảng” rung chuyển.
Tiểu Đình Long đang ngủ say trên giường, bị gió thổi bổng lên. Kiều Tang tay mắt lanh lẹ, duỗi tay vớt Tiểu Đình Long vào lòng, giọng hơi nghiêm khắc gọi một tiếng: “Thanh Bảo.”
“Thanh thanh……” Gió ngừng lại, Thanh Bảo lộ vẻ ủy khuất.
Kiều Tang đặt Tiểu Đình Long còn đang ngủ say lên giường, lời lẽ thấm thía nói: “Thi đấu đến giai đoạn cuối, đối thủ còn trụ lại trong sân đều ngày càng mạnh. Tất cả ngự thú sư và sủng thú cơ bản đều trưởng thành qua đối chiến, họ sẽ phân tích lại sau khi kết thúc trận đấu, huấn luyện nhiều hơn để khắc phục nhược điểm của mình. Thật ra Tiểu Tầm Bảo nói không sai, lúc trước Nha Bảo và các bạn đều là như vậy mà trưởng thành.”
“Tìm tìm!” Tiểu Tầm Bảo có ngự thú sư của mình chống lưng, lưng cũng thẳng hơn một chút, liên tục gật đầu.
Chính là, chính là!
Thanh Bảo trừng mắt liếc Tiểu Tầm Bảo một cái. Nó tự nhiên biết ngự thú sư của mình nói có lý, nhưng từ miệng Tiểu Tầm Bảo nói ra liền có cảm giác như nó đang trào phúng mình quá yếu, khiến nó rất khó chịu.
“Hôm nay trận đấu của ngươi ta về đã xem qua.” Lúc Kiều Tang nói tới đây, nở nụ cười: “Biểu hiện rất tốt, đối phương là Ngự Thú Sư có kinh nghiệm, đối chiến có chút khó khăn cũng là bình thường. Bất quá cũng không cần lo lắng quá nhiều, hôm nay trận đấu của Tiểu Đình Long đã kết thúc, ngày mai ta có thể cùng ngươi đi tham gia thi đấu.”
Nói rồi, nàng sờ đầu Thanh Bảo.
“Thanh thanh!” Mặc dù đã sớm biết việc này, nhưng nghe ngự thú sư của mình nói vậy, Thanh Bảo vẫn lộ vẻ vui vẻ. Nó xem qua quá nhiều trận đấu của ngự thú sư mình, biết rõ có nàng ở, tỷ lệ thắng sẽ lớn hơn rất nhiều. Hơn nữa, nó thích cảm giác kề vai chiến đấu với ngự thú sư của mình.
“Thanh thanh.” Ý chí chiến đấu của Thanh Bảo dâng lên, kêu một tiếng, ý nói mình đi huấn luyện. Nói xong, trừng mắt liếc Tiểu Tầm Bảo một cái, hóa phong biến mất.
“Tìm tìm……” Tiểu Tầm Bảo thở dài nhẹ nhõm một hơi. Tính tình của Thanh Bảo thật sự là ngày càng lớn... Mình chỉ là thiện ý nhắc nhở, nó lại còn giận dỗi, may mà có ngự thú sư của mình ở đây.
Kiều Tang an ủi nói: “Thanh Bảo chỉ là có ký ức kế thừa, cho nên tính cách sẽ có chút thay đổi so với trước đây. Chờ nó tiếp thu hết ký ức kế thừa, ổn định lại, tính tình hẳn là sẽ tốt trở lại.”
“Tìm tìm?” Tiểu Tầm Bảo tò mò kêu lên một tiếng. Ký ức kế thừa là khi tiến hóa sẽ có sao?
“Đúng vậy.” Kiều Tang gật đầu nói.
“Tìm tìm?!” Tiểu Tầm Bảo nghe vậy, sắc mặt biến đổi lớn, mặt đầy hoảng sợ kêu lên một tiếng. Kia chẳng phải là nói Thanh Bảo mỗi khi tiến hóa một cấp bậc, tính tình sẽ ngày càng tệ?!
Tựa hồ, hình như, không phải là không có khả năng này……
Kiều Tang trầm mặc hai giây, an ủi nói: “Sẽ không đâu, ký ức kế thừa sẽ chỉ ảnh hưởng ở một mức độ nhất định đến tính cách của Thanh Bảo, tính cách của nó sẽ không hoàn toàn thay đổi. Ngươi đừng quên chúng ta lúc trước thấy Thanh Bảo nó ngoan ngoãn đến mức nào.” Giọng nói của nàng có chút không tự tin.
“Tìm tìm……” Tiểu Tầm Bảo biểu cảm lộ ra một chút hoảng hốt, lâm vào hồi ức. Nói thật, gần đây tính tình Thanh Bảo quá lớn, nó suýt chút nữa đã quên lúc trước Thanh Bảo là như thế nào...
Ngay lúc Tiểu Tầm Bảo hồi ức, Kiều Tang nói: “Ngươi cũng đi huấn luyện đi, thời gian huấn luyện gần đây của ngươi hơi ngắn.”
“Tìm tìm……” Tiểu Tầm Bảo kiềm chế suy nghĩ, lộ ra biểu cảm mệt mỏi chỉ có ở dân công sở, phiêu vào hắc động trống rỗng xuất hiện, biến mất không thấy.
Căn phòng khôi phục yên tĩnh. Kiều Tang nhìn Tiểu Đình Long một cái, ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu minh tưởng.
……
Mặt trời lặn về phía tây. Đến giờ ăn tối.
Trên bàn cơm, Michaele giúp đưa năng lượng hoàn của Tiểu Đình Long đến trước mặt nó. Tiểu Đình Long nhìn thoáng qua, quay đầu đi. Kiều Tang thấy thế, thuần thục dịch đĩa năng lượng hoàn về hướng nó quay đầu. Thấy là ngự thú sư của mình dịch, Tiểu Đình Long cúi đầu ăn.
Michaele: “……”
Nàng đi tới bên bàn ăn ngồi xuống, nhìn thoáng qua di động không hề động tĩnh của mình, cầm lấy đũa, làm bộ lơ đãng hỏi: “Nếu ngươi cùng sủng thú của ngươi giận dỗi, ngươi sẽ làm thế nào?”
Kiều Tang sửng sốt một chút: “Long Đại Vương còn đang tức giận sao?”
“Không phải.” Michaele mặt không đỏ tim không đập nói: “Ta đang hỏi ngươi.”
“Dỗ thôi.” Kiều Tang vừa gắp thức ăn vừa nói: “Tính tình của Nha Bảo và các bạn đều khá tốt, cơ bản đều không giận dỗi. Có đôi khi thực sự có chuyện gì, chỉ cần ta giảng đạo lý, chúng nó cũng đều sẽ nghe lọt tai.”
Ta không nên hỏi ngươi…… Michaele mặt không chút thay đổi ăn cơm.
Kiều Tang hỏi: “Lão sư ngài không phải nói Long Đại Vương cần tiền sẽ tìm ngài, nó còn chưa tìm ngài sao?”
Michaele: “……”
“Lần này giải quán quân cuộc thi Khế Ước Ăn Ý khi nào thì nhận được phần thưởng?” Michaele cứng đờ nói sang chuyện khác.
Xem ra Long Đại Vương còn chưa để ý tới lão sư…… Trong lòng Kiều Tang cảm khái một chút, trả lời nói: “Nói là mỗi tháng phải giữ lại hóa đơn tiêu dùng liên quan đến Tiểu Đình Long, sau khi xác minh và xác nhận tiền đều được chi vào việc bồi dưỡng Tiểu Đình Long, mới có thể thanh toán tiền, một tháng xác minh một lần.”
Nói thật, nàng cảm thấy rất phiền phức.
Michaele nghe xong, bình tĩnh nói: “Chờ ta chuẩn bị một phần tài liệu Tiểu Đình Long yêu cầu, ngươi đi mua sắm, cố gắng mua sắm cấp bậc cao một chút.” Nàng không phải đào tạo sư, nhưng đồng dạng có một con sủng thú hệ rồng được đào tạo từ nhỏ, tài nguyên mà sủng thú hệ rồng sơ cấp yêu cầu nàng vẫn biết một ít.
Đang ăn năng lượng hoàn, Tiểu Đình Long ngẩng đầu, có chút ngoài ý muốn nhìn Michaele một cái.
“Minh bạch.” Kiều Tang gật đầu nói. Trong khoảng thời gian này đều ở chuẩn bị thi đấu, huấn luyện và minh tưởng, lần trước Jacques Lâm lão sư nói đồ ăn liên quan đến hệ điện nàng còn chưa đi mua sắm, lần này vừa lúc cùng nhau mua.
Cơm nước xong, thu dọn bàn, Kiều Tang lấy di động ra, định vị một chút cửa hàng chuyên bán tài liệu sủng thú gần đó, đưa cho Tiểu Tầm Bảo. Sau đó, nàng liền phát hiện Tiểu Đình Long vẫn luôn nhìn chằm chằm mình, không khỏi hỏi: “Ngươi không đi huấn luyện sao?”
“Đình đình?” Tiểu Đình Long kêu một tiếng.
Kiều Tang tự giác đã minh bạch ý tứ của nó, cũng không đợi phiên dịch, nói thẳng: “Chờ ta đem đồ vật ngươi yêu cầu mua về, liền bắt đầu minh tưởng.”
Tiểu Đình Long chớp chớp mắt, không hiểu ngự thú sư của mình vì sao đột nhiên nói cái này.
“Tìm tìm ~” Lúc này, Tiểu Tầm Bảo buông di động, hỗ trợ phiên dịch. Lão lục nói nó đã thi đấu kết thúc, vì sao còn cần huấn luyện.
A? Ngươi cư nhiên là ý tứ này…… Kiều Tang sửng sốt một chút, nói: “Muốn trở nên mạnh hơn, không chỉ trong lúc thi đấu, bình thường đương nhiên cũng phải huấn luyện.” Khó trách hôm nay sau khi trận đấu kết thúc, Tiểu Đình Long trở về liền ngủ, nàng còn tưởng rằng là nó thi đấu quá mệt mỏi, không nghĩ tới là nó cảm thấy thi đấu kết thúc, mình đã không cần huấn luyện. Nàng bỗng nhiên ý thức được, Tiểu Đình Long hẳn là không phải giống Nha Bảo, Lộ Bảo và Cương Bảo như vậy sẽ chủ động huấn luyện, chăm chỉ hướng về phía trước tính cách……
“Đình đình.” Tiểu Đình Long gật gật đầu, xoay người hướng sân huấn luyện lộ thiên bò đi.
Tuy rằng không phải chăm chỉ hướng về phía trước tính cách, bất quá còn hảo, lời nói có thể nghe lọt tai…… Kiều Tang mạc danh thở dài nhẹ nhõm một hơi, quay đầu nói: “Chúng ta đi thôi.”
“Tìm tìm ~” Tiểu Tầm Bảo gật gật đầu, rồi sau đó đôi mắt nổi lên lam quang, mang theo ngự thú sư của mình rời đi tại chỗ.
……
Ngày kế, sáng sớm.
Kiều Tang rời giường, minh tưởng một giờ sau, đơn giản rửa mặt một chút, ăn qua bữa sáng. Xác nhận đều thu thập xong sau, Michaele hướng Phun Già Mỹ gật gật đầu. Phun Già Mỹ đôi mắt nổi lên lam quang, trực tiếp mang theo Kiều Tang cùng Nha Bảo và các bạn, cùng với Michaele biến mất ở tại chỗ.
Ha Tư Mạn, Toàn Mạn Tái Quán.
Lúc này đông như trẩy hội, không ít người cùng sủng thú đều ở bên ngoài tái quán, người đi đường cùng sủng thú xuyên qua ở khu vực hoạt động công cộng, có tiến vào quán ăn gần đó, có ở tiểu quán trước mua sắm đồ ăn cùng vật phẩm cổ vũ, có ở check-in chụp ảnh, có ở lối vào kiểm phiếu xếp hàng.
Kiều Tang nhìn chung quanh một chút, mang theo Nha Bảo và các bạn đi trước chỗ thông đạo chuyên dụng của tuyển thủ. Bỗng nhiên, có người hô: “Là Thanh Ẩn Yêu Tinh!”
Lời này vừa nói ra, Kiều Tang lập tức cảm thấy chung quanh tầm mắt đều tụ tập lại đây.
“Thanh thanh.” Thanh Bảo hướng về phía người qua đường vừa mới kêu ngọt ngào cười.
“A! Hảo đáng yêu!” Người qua đường tức khắc hưng phấn thét chói tai.
Chung quanh một trận xôn xao.
“Thật là Thanh Ẩn Yêu Tinh! Gần gũi xem thật sự hảo đáng yêu!”
“Nó bên cạnh là ngự thú sư của nó sao?”
“Nghe nói Thanh Ẩn Yêu Tinh là sủng thú Lam Tinh, ngự thú sư của nó có thể hay không cũng là người Lam Tinh?”
“Có thể nhìn thấy Thanh Ẩn Yêu Tinh thật tốt, ngày hôm qua nhìn thấy Thanh Ẩn Yêu Tinh sắp thua ta cũng không dám tiếp tục xem.”
Mới tham gia mấy ngày thi đấu, ngươi nhân khí cư nhiên liền cao như vậy…… Kiều Tang có chút ngoài ý muốn nhìn Thanh Bảo một cái.
Viêm Thiên Tinh là tinh cầu chung sống hòa bình nhất với sủng thú, có cấu tạo xã hội độc đáo, hơn nữa quán quân giải liên tinh tế đều xuất thân từ nơi này, bởi vậy người ở ba tinh cầu còn lại nếu có cơ hội du lịch liên tinh tế, lựa chọn hàng đầu chính là Viêm Thiên Tinh. Ở chỗ này, người tinh cầu khác cùng sủng thú tinh cầu khác không xem như đặc biệt hiếm thấy, bởi vậy Tiểu Đình Long lúc trước tham gia thi đấu, thân phận bị mọi người phân biệt ra khi, cũng chỉ là ngắn ngủi được đưa tin, cũng không có gây ra sự chú ý đặc biệt lớn. Lúc trước nàng mang Thanh Bảo xuất hiện ở Viêm Thiên Tinh, lỗ tai có nghe được người khác dùng khí cụ phân biệt sủng thú để phân biệt Thanh Bảo và các bạn. Một số hoặc là không phân biệt ra, một số phân biệt ra, cũng chỉ nói Thanh Bảo là sủng thú cao cấp hệ yêu tinh của Lam Tinh, không nói thân phận sủng thú trong truyền thuyết.
Thanh Bảo chớp chớp đôi mắt thuần tịnh, tựa hồ muốn nói: Nhân khí của ta cao không phải là điều hiển nhiên sao.
Kia đảo cũng là, rốt cuộc sủng thú lớn lên đáng yêu như vậy vẫn là hiếm thấy…… Kiều Tang nhìn một chút ngoại hình nhuyễn manh của Thanh Bảo, lại cảm thấy trừ bỏ thân phận sủng thú trong truyền thuyết, được hoan nghênh cũng rất là hợp lý. Nàng kiềm chế suy nghĩ, ở một chúng ánh mắt tiến vào thông đạo tuyển thủ.
Sân Toàn Mạn Tái Quán thật lớn, khu vực tuyển thủ dành cho ngự thú sư và sủng thú đều có vị trí, mấy vòng đào thải trước đó đã loại bỏ một đám, bởi vậy có không ít chỗ trống. Ba vòng qua đi, ban tổ chức liền cho phép tuyển thủ mang một người thân thuộc lại đây, Kiều Tang liền cùng Michaele ngồi ở cùng nhau.
Mới vừa ngồi xuống, Kiều Tang đã nghe thấy một mùi hôi quen thuộc, nàng quay đầu, quả nhiên ở phía cuối thấy được Mỹ Xú Ni đã lâu không gặp. Mỹ Xú Ni giờ phút này đang ở cùng sủng thú bên cạnh nói chuyện, không chú ý nàng.
Một trận gió mạc danh thổi lên, Thanh Bảo mặt đen, chọc chọc Tiểu Tầm Bảo. Tiểu Tầm Bảo ngầm hiểu, tháo xuống vòng tròn, từ bên trong móc ra một tờ khăn giấy. Thanh Bảo tiếp nhận, xé khăn giấy thành hai nửa, thuần thục mà nhét vào trong lỗ mũi. Chờ làm xong hết thảy này, nó khôi phục biểu cảm ngày thường, phong quanh thân cũng đồng thời biến mất.
“Nha nha……” Nha Bảo nghẹn khí, kêu một tiếng.
“Tìm tìm ~” Tiểu Tầm Bảo từ vòng tròn lại lần nữa móc ra một tờ khăn giấy. Nha Bảo học Thanh Bảo, xé khăn giấy thành hai nửa, nhét vào lỗ mũi của mình. Lộ Bảo vươn móng vuốt, yên lặng kéo khóa kéo ba lô lên.
“Ma ma!” Bỗng nhiên, một đạo thanh âm quen thuộc vang lên. Kiều Tang theo tiếng nhìn, nhìn thấy con Ma Lực Long dị sắc muốn khế ước với nàng, cùng với một con Ma Áo Long. Nàng mỉm cười phất phất tay, xem như chào hỏi.
“Đình đình……” Tiểu Đình Long nhìn về phía Ma Lực Long, lộ ra biểu cảm bất thiện, trên người hiện ra từng đạo hồ quang màu vàng. Kiều Tang lấy ra điện ngọt quả mua tối hôm qua nhét vào miệng nó. Tiểu Đình Long đầu tiên là sửng sốt, rồi sau đó hồ quang trên người biến mất, dùng cái đuôi cuốn điện ngọt quả, bắt đầu gặm.
“Ma ma?” Ma Áo Long nhìn nhân loại cách đó không xa, lộ ra biểu cảm nghi hoặc, kêu một tiếng.
“Ma ma.” Ma Lực Long kêu một tiếng, ý nói nàng chính là nhân loại mà mình muốn khế ước. Nói xong, nó biểu cảm cảm khái lên. Không nghĩ tới ở chỗ này sẽ gặp được nàng, cũng không biết đây có phải hay không chính là duyên phận.
Ma Áo Long nhíu nhíu mày, lúc trước nó ở bên ngoài thi đấu, bởi vậy không biết thủ lĩnh muốn mọi người khế ước nhân loại trông như thế nào, trở về thời điểm liền nhận được tin tức Tiểu Ma Long cùng Ma Lực Long bị nhân loại kia cự tuyệt. Vốn định mang Ma Lực Long lại đây xem mình thi đấu, sớm một chút quên đi nhân loại kia, không nghĩ tới ở chỗ này đụng phải nàng, thật là xui xẻo.
“Ma ma.” Ma Áo Long kêu một tiếng, ý nói đừng nghĩ đến chuyện nhân loại kia nữa, đừng quên mục đích ta mang ngươi lại đây.
“Ma ma……” Ma Lực Long nhìn thoáng qua Tiểu Đình Long đang gặm thụ quả, cảm xúc hạ xuống kêu một tiếng.
Michaele cầm di động, gửi đi tin nhắn: 【 Ta lại nhìn thấy Ma Lực Long, bên cạnh nó còn có một con Ma Áo Long, có phải hay không cũng là tộc đàn của ngươi? 】 【 Thật trùng hợp a, không nghĩ tới hai trận đấu khác nhau đều gặp được nó. 】 【 Ngươi khi nào thì rảnh, chúng ta có thể trò chuyện một chút. 】
Long Đại Vương không có bất luận hồi đáp nào. Michaele nội tâm thở dài một hơi, thu hồi di động.
“Các vị nữ sĩ, các tiên sinh, hoan nghênh đi vào hiện trường cuộc thi tranh bá sủng thú cao cấp mạnh nhất!” Người chủ trì thân mặc váy công sở ngồi ở khu vực giải thích, đối với microphone, cao giọng nói: “Hôm nay thi đấu, sẽ do Ngự Thú Sư chuyên nghiệp nổi tiếng Leonard tiên sinh cùng quán quân cuộc thi tranh bá sủng thú cao cấp mạnh nhất lần thứ 100 Ngụy Khóc U Linh, cùng với tôi, vì mọi người giải thích!”
———
Cảm ơn bạn Như Ý đã donate cho mình nhé.❤️
Đề xuất Hiện Đại: Hành Trình Tinh Tú Rực Rỡ
[Luyện Khí]
hehe
[Trúc Cơ]
Chồi ôi đọc mà thấy cưng mấy đứa qtqđ
[Luyện Khí]
Không biết lỡ Lộ Bảo theo về gặp thì có bị túm đi không nhỉ
[Trúc Cơ]
Kiểu này là bé 2 mang bé 3 về rồi 🤣🤣🤣
[Luyện Khí]
Hóng ahuhu
[Nguyên Anh]
Tác giả nghỉ 1 hôm nên có 2 chương thôi. Dạo này mình hơi bận xíu.
[Trúc Cơ]
Trả lờicảm ơn bạn ^^
[Trúc Cơ]
Trả lờicảm ơn bạn , truyện rất hay va mượt mà 😍
[Luyện Khí]
3 ngày cập nhật 1 lần nhé
[Trúc Cơ]
😌😌😌😌😌
[Luyện Khí]
hehe
[Luyện Khí]
hết