Chương 77: Độc Cầu Nấm (Nhị Hợp Nhất)**
“Đình Đình!” Tiểu Đình Long nhìn về phía Micheale, lộ vẻ phẫn nộ, trên người bùng lên từng đợt hồ quang màu vàng.
Kiều Tang nội tâm thở dài, ngoài mặt lại lời lẽ chính đáng nói: “Lão sư, con đã nói với ngài rất nhiều lần rồi, vị trí khế ước tiếp theo của con đã xác định là Tiểu Đình Long, sao ngài còn đặc biệt nhờ Long Đại Vương mang Tiểu Ma Long và Ma Lực Long đến đây?”
Nói thật, nàng thực sự cảm động. Chưa kể đến huyết mạch và thiên phú của Tiểu Ma Long cùng Ma Lực Long, chỉ riêng nhìn màu sắc của Ma Lực Long đã biết Lão sư Micheale và Long Đại Vương đã cẩn thận lựa chọn, dụng tâm lương khổ. Nếu không phải nàng đã gặp Tiểu Đình Long trước, hơn nữa Tiểu Đình Long lại rất phù hợp tâm ý nàng về mọi mặt, có lẽ nàng đã thực sự dao động. Dù sao, dị sắc long hệ sủng thú không phải cứ có tiền là có thể khế ước được. Huống chi, nơi đây là Viêm Thiên Tinh, sủng thú có quyền tự chủ lựa chọn. Tiểu Ma Long và Ma Lực Long đến đây, chứng tỏ chúng nguyện ý khế ước với nàng. Sủng thú nếu tự nguyện khế ước với ngự thú sư, khó khăn trong huấn luyện sẽ giảm đi rất nhiều. Đáng tiếc, Tiểu Đình Long đang ở ngay bên cạnh, nàng cũng không dám nói những lời quá cảm động.
Ta đặc biệt nhờ Long Đại Vương mang Tiểu Ma Long và Ma Lực Long đến đây ư? Micheale nghe vậy ngẩn người ra, vừa tức giận lại vừa buồn cười.
Khi nàng đang định nói gì đó thì Long Đại Vương đứng ra, dùng ngữ khí uy nghiêm kêu một tiếng: “Ma ma?”
Lời này vừa thốt ra, Kiều Tang liền phát hiện Tiểu Đình Long, Tiểu Ma Long và Ma Lực Long đều nhìn về phía nàng.
Micheale hỗ trợ phiên dịch: “Nó hỏi ngươi có phải cảm thấy Tiểu Ma Long và Ma Lực Long không bằng Tiểu Đình Long không?”
Lão sư hại con… Kiều Tang nghiêm túc nói: “Không có, chỉ là con đã nhận định Tiểu Đình Long rồi.”
“Đình Đình…” Hồ quang trên người Tiểu Đình Long biến mất. Đối với lời này, nó cảm thấy nửa câu đầu có chút khó chịu, nhưng nửa câu sau lại có chút cảm động.
Tiểu Ma Long và Ma Lực Long thì theo bản năng nhìn về phía Long Đại Vương.
“Ma ma.” Long Đại Vương vẻ mặt không đổi, tiếp tục dùng ngữ khí uy nghiêm kêu một tiếng.
Micheale trầm mặc một chút, hỗ trợ phiên dịch: “Ngươi sau này muốn tham gia Tinh Tế Ly, lẽ ra nên khế ước với sủng thú có thiên phú và năng lực đối chiến mạnh hơn. Dù là Tiểu Ma Long hay Ma Lực Long đều mạnh hơn Tiểu Đình Long, nếu ngươi không tin, có thể cho chúng đối chiến.”
Tiểu Ma Long và Ma Lực Long tràn đầy chiến ý nhìn về phía Tiểu Đình Long.
“Đình Đình!” Tiểu Đình Long từ cổ của ngự thú sư nhà mình nhảy xuống, trên người bùng lên từng đạo hồ quang màu vàng, phô bày tư thế “muốn chiến thì chiến”.
“Tìm Tìm…” Tiểu Tầm Bảo ở một bên cắn hạt dưa. Ngự thú sư nhà mình thật được hoan nghênh…
“Đối chiến thì thôi.” Kiều Tang nhìn Long Đại Vương, nói: “Ngày mai Tiểu Đình Long còn phải thi đấu, buổi tối không thích hợp đối chiến quá kịch liệt.” Dừng một chút, nàng bổ sung: “Hơn nữa, Tiểu Đình Long dù thua hay thắng, con cũng sẽ không thay đổi ý định của mình.”
“Đình Đình…” Hồ quang trên người Tiểu Đình Long biến mất.
Tiểu Ma Long và Ma Lực Long nhìn nhau.
Long Đại Vương nhìn chằm chằm Kiều Tang, khí thế trên người càng thêm mãnh liệt.
Kiều Tang vững vàng bất động.
Micheale ở một bên nhìn cảnh này, bỗng dưng thấy chua xót.
“Ma ma.” Cuối cùng, Long Đại Vương vô biểu tình kêu một tiếng, rồi xoay người rời đi.
Tiểu Ma Long và Ma Lực Long nhanh chóng đuổi theo.
Tiểu Đình Long hoàn toàn thả lỏng.
Kiều Tang chần chờ nói: “Lão sư, Long Đại Vương hình như giận rồi, ngài không đi dỗ nó một chút sao?”
“Không có việc gì.” Micheale nhìn hướng Long Đại Vương rời đi, nói: “Nó chỉ là không ngờ mình lại bị từ chối, chờ một thời gian nữa nó đến tìm ta đòi tiền thì sẽ ổn thôi.”
Kiều Tang: “???” Đòi tiền ư?
***
Trên trời cao.
Long Đại Vương áp suất thấp mà bay lượn trên trời cao, hơi thở quanh thân vô thức khuếch tán ra. Các sủng thú hệ phi hành đi ngang qua đều vội vàng kéo giãn khoảng cách, nhường đường.
Tiểu Ma Long và Ma Lực Long vỗ cánh, cố gắng đuổi kịp phía sau.
Long Đại Vương bỗng nhiên ý thức được điều gì, thu liễm hơi thở quanh thân, giảm tốc độ.
Tiểu Ma Long và Ma Lực Long cuối cùng cũng theo kịp.
“Ma ma?” Tiểu Ma Long kêu một tiếng, ý muốn hỏi: chúng ta cứ thế này mà đi sao?
“Ma ma.” Long Đại Vương hừ lạnh một tiếng. Bằng không thì sao, nhân loại kia còn chướng mắt chủng tộc chúng ta. Thân là thủ lĩnh của tộc sủng thú hệ Long, nó có kiêu ngạo của riêng mình, không thể nào sau khi đối phương từ chối nhiều lần như vậy, còn để vãn bối vội vàng đi khế ước. Rõ ràng nó đã đưa ra phương án đối chiến, nhưng đối phương lại nói dù Tiểu Đình Long thua cũng sẽ không thay đổi ý định, quả thực đáng giận đến cực điểm!
“Ma ma…” Ma Lực Long có chút không nỡ kêu một tiếng. Nhưng nhân loại kia có cơ hội tham gia Tinh Tế Ly.
“Ma ma.” Long Đại Vương tức giận kêu một tiếng. Tinh Tế Ly đâu phải dễ tham gia như vậy, dù sau này thật sự có thể tham gia Tinh Tế Ly thì sao chứ, nói không chừng chỉ là một vòng du.
“Ma ma.” Ma Lực Long vẫn không nỡ. Nhưng, đó là nhân loại có khả năng tham gia Tinh Tế Ly nhất mà ta từng thấy.
“Ma ma?” Tiểu Ma Long dường như nghĩ tới điều gì, kêu một tiếng, ý muốn hỏi: lão sư của nhân loại kia không phải ngự thú sư của ngài sao, không thể để ngài ấy trực tiếp bắt nàng chọn một trong số chúng ta để khế ước sao?
“Ma ma.” Long Đại Vương kêu một tiếng. Các ngươi những tiểu gia hỏa này không hiểu, nàng có phương thức dạy học của riêng mình, ta cũng không tiện can thiệp quá nhiều.
“Ma ma…” Tiểu Ma Long và Ma Lực Long lộ ra vẻ thất vọng.
“Ma ma.” Long Đại Vương thấy chúng mất mát như vậy, an ủi kêu một tiếng, ý muốn nói: yên tâm, với thiên phú của các ngươi, nhất định có thể tìm được ngự thú sư vừa có thiên phú, vừa có tiền, lại có cơ hội tham gia Tinh Tế Ly.
“Ma ma!” Tiểu Ma Long được an ủi, rất nhanh lấy lại tinh thần.
“Ma ma…” Ma Lực Long vẫn có chút mất mát. Ngự thú sư có cơ hội tham gia Tinh Tế Ly đâu phải dễ gặp như vậy. Hơn nữa nó hiện tại đã đạt đến cấp Trung, không bao lâu nữa là có thể tiến hóa thành cấp Cao. Chờ mình thành cấp Cao, sức cạnh tranh trong mắt những ngự thú sư thiên tài kia sẽ giảm đi rất nhiều. Đến lúc đó đừng nói là khế ước với ngự thú sư có cơ hội tham gia Tinh Tế Ly, ngay cả khế ước với những ngự thú sư thiên tài hơi bình thường một chút có lẽ cũng có chút khó khăn.
Long Đại Vương nhìn nó một cái, nhớ lại thái độ của nhân loại kia lúc trước, hạ quyết tâm, không nói gì thêm, bay thẳng về phía trước.
“Ma ma.” Bỗng nhiên, Ma Lực Long dừng lại, kêu một tiếng, ý muốn nói: mình còn muốn thử xem.
“Ma ma.” Long Đại Vương nhìn về phía nó, lộ ra vẻ “tùy ngươi” rồi mang theo Tiểu Ma Long bay thẳng về phía trước.
***
Cùng lúc đó.
Biệt thự. Sân huấn luyện lộ thiên.
Lúc này Nha Bảo và các sủng thú khác đã bắt đầu huấn luyện.
“Lão sư, con biết ngài tốt với con, nhưng sau này không cần làm như vậy nữa.” Kiều Tang hạ giọng nói.
Micheale: “???”
“Ta làm sao?” Micheale hỏi.
“Chính là chuyện của Tiểu Ma Long và Ma Lực Long.” Kiều Tang nói: “Gần đây ngài xem Tiểu Đình Long và con thi đấu, không phải cũng thừa nhận thiên phú của Tiểu Đình Long rất tốt sao, sao còn muốn con khế ước với sủng thú khác? Vừa rồi Tiểu Đình Long suýt nữa đã không thèm để ý đến con rồi.”
Micheale liếc nhìn nàng một cái, nói: “Ta chẳng nói gì với Long Đại Vương cả, là nó tự mình quyết định.”
Kiều Tang sửng sốt một chút: “Nó vì sao lại tốt với con như vậy?” Nàng hiểu Micheale lão sư không thể nào nói dối trong chuyện này.
“Nó biết ngươi là học sinh của Đế Ban, sau này có thể có cơ hội tham gia Tinh Tế Ly, cho nên mới muốn để vãn bối trong tộc khế ước với ngươi.” Micheale giải thích.
Thì ra là vậy… Kiều Tang bừng tỉnh đại ngộ, chợt nghĩ tới điều gì, ánh mắt nhìn về phía Lão sư Micheale bỗng nhiên trở nên cổ quái. Nếu nói như vậy, thì sự tương tác giữa Lão sư Micheale và Long Đại Vương vừa rồi rất có ý tứ… Có cảm giác như lão sư không quản được Long Đại Vương vậy…
Micheale nói tiếp: “Long Đại Vương tính cách cao ngạo, vừa rồi bị ngươi từ chối, chắc là trong thời gian ngắn sẽ không đến tìm ngươi nữa đâu.”
Kiều Tang nghe vậy, kiềm chế suy nghĩ lúc trước, chần chờ nói: “Ý này là sau này nó còn sẽ đến tìm con sao?”
Ngươi sợ là còn chưa ý thức được thiên phú của mình ngưu bức đến mức nào… Micheale nội tâm thầm than, cười nói: “Chờ nó biết tuổi tác và cấp bậc ngự thú sư của ngươi, khẳng định sẽ lại đến tìm ngươi. Không chỉ Long Đại Vương, bất kỳ sủng thú nào ở Viêm Thiên Tinh cũng rất khó từ chối một ngự thú sư cấp B 17 tuổi.”
Thì ra mình ở Viêm Thiên Tinh lại là một miếng bánh thơm… Kiều Tang nội tâm cảm khái, bỗng nhiên lóe lên một ý niệm: Nếu sau khi mình khế ước Tiểu Đình Long, ở Viêm Thiên Tinh lại thức tỉnh ra ô khế ước mới, đến lúc đó lại khế ước một con sủng thú thiên phú dị bẩm thì có phải căn bản không cần mình đặc biệt đi ra ngoài tìm không…
Cương Bảo đang huấn luyện lặng lẽ nhìn thoáng qua hướng ngự thú sư nhà mình. Nghĩ thì hay thật đấy…
Kiều Tang: “…”
***
Ngày kế, sáng sớm.
Kiều Tang rời giường, minh tưởng một giờ sau, đơn giản rửa mặt, ăn sáng xong, liền mang theo Lộ Bảo và các sủng thú khác ngồi trên người Nha Bảo, cùng Lão sư Micheale xuất phát đi đến Mục Liên Quán. Hiện giờ Tiểu Tầm Bảo và Thanh Bảo đã liên tục đi Lưu Sa Tòa vài ngày, bởi vậy khi Tiểu Tầm Bảo đề nghị nó có thể tự mình mang theo Thanh Bảo đi, nàng cũng yên tâm để chúng một mình đi trước.
Nửa giờ sau.
Mục Liên Quán.
“Kính thưa quý vị nữ sĩ, quý vị tiên sinh! Hoan nghênh đến với hiện trường Đại Hội Khế Ước Ăn Ý!” Người chủ trì đứng giữa sân, cầm microphone cao giọng nói: “Hôm nay, sẽ diễn ra vòng bán kết! Rốt cuộc là cặp đôi nào sẽ tiến vào trận chung kết đây! Hãy cùng chúng ta rửa mắt mong chờ!”
Người chủ trì đang nói chuyện đầy nhiệt huyết trên sân, nhưng lúc này ở khu vực khán giả lại có không ít người tập trung ánh mắt vào một khu vực nào đó, bắt đầu nhỏ giọng nghị luận:
“Ngọa tào, đó là một con dị sắc Ma Lực Long?”
“Rõ ràng là vậy mà! Trời ạ, tôi còn là lần đầu tiên nhìn thấy dị sắc long hệ sủng thú.”
“Mau nhìn mau nhìn, móng vuốt của nó đeo vòng tay màu đen! Nó vẫn là sủng thú hoang dã! Các bạn nói tôi nếu qua đó tìm nó khế ước có cơ hội không?”
“Đừng có nằm mơ, long hệ sủng thú có thể coi trọng bạn sao? Huống chi đây còn là một con dị sắc long hệ sủng thú.”
Trong một tràng nghị luận, Ma Lực Long an tĩnh ngồi, nhìn về phía khu vực tuyển thủ.
Cùng thời gian, Tiểu Đình Long như cảm nhận được ánh mắt nào đó, nhìn về phía khán đài. Lúc này gần một nửa người xem đều nhìn về một vị trí nào đó, Tiểu Đình Long theo ánh mắt mọi người nhìn lại, không chút khó khăn nhìn thấy Ma Lực Long. Đồng tử nó hơi co lại, trên người vô thức hiện ra hồ quang màu vàng.
“Đình Bảo?” Kiều Tang nghi hoặc gọi một tiếng.
“Đình Đình…” Tiểu Đình Long an tĩnh lại, hồ quang trên người biến mất, thu hồi ánh mắt, không nói gì về chuyện Ma Lực Long. Hầu như theo bản năng, nó không muốn ngự thú sư nhà mình biết sự tồn tại của Ma Lực Long.
Micheale ở trên chỗ ngồi gửi tin nhắn: 【Ta nhìn thấy Ma Lực Long.】
【Ngươi không định để ý đến ta sao?】
【Hôm qua ta đã nói Kiều Tang đã nhận định Tiểu Đình Long rồi.】
【Ngươi thật sự không định để ý đến ta sao?】
Dù nàng đã gửi bao nhiêu tin, “Long đòi nợ” trước sau không có bất kỳ hồi đáp nào.
Micheale trầm mặc hai giây, chuyển một số tiền khổng lồ qua.
Giây tiếp theo, hiển thị đã nhận khoản.
Micheale: “…”
Chờ đến khi người chủ trì giới thiệu xong các khách quý và một loạt nhà tài trợ, liền mở miệng nói: “Lần này vòng bán kết chúng ta không còn áp dụng phương thức rút thăm nữa, mà là để hệ thống quyết định cho chúng ta!”
Vừa dứt lời, trên sân xuất hiện một màn hình ảo khổng lồ, cùng với ảnh chụp của bốn cặp tuyển thủ và sủng thú. Rất nhanh, bốn cặp ảnh chụp nhanh chóng đan xen di chuyển. Đại khái sau nửa phút, các ảnh chụp hai hai một cặp cố định.
【Kiều Tang, Tiểu Đình Long VS Vương Nhữ Sơ, Độc Cầu Nấm】
Độc Cầu Nấm, lại là sủng thú cấp Trung… Kiều Tang có chút mệt mỏi. Phải biết rằng, bởi vì hình thức rút thăm lúc trước, sau khi nàng liên tục chiến thắng ba tuyển thủ có sủng thú cấp Trung, trong bốn cường, tuyển thủ có sủng thú cấp Trung chỉ còn lại một mình Vương Nhữ Sơ. Không ngờ lại gặp phải vị này…
Kiều Tang là cặp đầu tiên. Dưới sự giới thiệu của người chủ trì và ánh đèn sân khấu, nàng dẫn Tiểu Đình Long đi vào sân đứng yên.
Trên khán đài, vang lên những lời nghị luận nhỏ giọng của mọi người:
“Kiều Tang này có vẻ xui xẻo quá mức nhỉ, chỉ có vài tên có sủng thú cấp Trung đối chiến, mà nàng đều gặp phải hết.”
“Cũng không thể nói như vậy, nàng không phải đều thắng rồi sao.”
“Trận hôm nay nếu nàng không gặp phải Vương Nhữ Sơ, chắc chắn sẽ vào trận chung kết, nhưng gặp Vương Nhữ Sơ thì chưa chắc.”
“Nói đi thì phải nói lại, Kiều Tang rốt cuộc là ngự thú sư cấp bậc gì? Cảm giác năng lực chỉ huy của nàng và các tuyển thủ khác không cùng một đẳng cấp.”
“Hình như lần trước có người tung tin nóng nói là cấp D.”
Cấp D? Ma Lực Long nghe được lời này, lộ ra vẻ “sao có thể” biểu tình. Bỗng nhiên, nó ý thức được một vấn đề. Thủ lĩnh hình như còn chưa nói tuổi tác và cấp bậc ngự thú sư chức nghiệp của nhân loại này là gì…
“3” quang ảnh bỗng nhiên xuất hiện trên sân. Cùng với âm thanh máy móc vang lên, mọi người ngừng thảo luận, im lặng.
Độc Cầu Nấm, sủng thú cấp Trung song thuộc tính Độc hệ và Thảo hệ, thích nơi âm u ẩm ướt, sẽ phun ra bào tử có độc, nếu không kịp thời rửa sạch, nơi bị phun đến sẽ mọc ra nấm… Kiều Tang nhìn sủng thú loại nấm có hình thể khoảng 1 mét 5, toàn thân đại thể màu lục đậm, điểm những đốm tròn màu trắng dài ở đằng xa, trong đầu hiện ra tư liệu liên quan đến nó.
“3, 2, 1, thi đấu bắt đầu.” Quang ảnh biến mất.
Tiểu Đình Long lập tức trên người hiện ra từng đạo hồ quang màu vàng, hội tụ thành một đạo lôi điện chi lực bổ về phía Độc Cầu Nấm.
Độc Cầu Nấm thân thể uyển chuyển nhẹ nhàng di động một chút, liền dễ dàng tránh thoát. Lôi điện bổ trượt.
“Nấm bào tử!” Vương Nhữ Sơ phát ra mệnh lệnh.
Nấm bào tử, kỹ năng di truyền của Độc Cầu Nấm, có thể rải ra bào tử có hiệu quả thôi miên, đồng thời làm nấm mọc trên người đối phương, khiến đối phương rơi vào trạng thái thôi miên. Loại kỹ năng này Tiểu Đình Long căn bản không thể phòng ngự, chỉ có thể dùng thủ đoạn mộc mạc nhất…
Kiều Tang mở miệng nói: “Nín thở.”
Đề xuất Hiện Đại: Bệnh Trạng Mê Luyến
[Trúc Cơ]
Chồi ôi đọc mà thấy cưng mấy đứa qtqđ
[Luyện Khí]
Không biết lỡ Lộ Bảo theo về gặp thì có bị túm đi không nhỉ
[Trúc Cơ]
Kiểu này là bé 2 mang bé 3 về rồi 🤣🤣🤣
[Luyện Khí]
Hóng ahuhu
[Nguyên Anh]
Tác giả nghỉ 1 hôm nên có 2 chương thôi. Dạo này mình hơi bận xíu.
[Trúc Cơ]
Trả lờicảm ơn bạn ^^
[Trúc Cơ]
Trả lờicảm ơn bạn , truyện rất hay va mượt mà 😍
[Luyện Khí]
3 ngày cập nhật 1 lần nhé
[Trúc Cơ]
😌😌😌😌😌
[Luyện Khí]
hehe
[Luyện Khí]
hết
[Trúc Cơ]
Chờ đợi là hạnh phích :))))