Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 74: Ôn Lê: Bắt nạt gái nhà lành không biết nhục à? Lục Tây Kiêu: ...

Ôn Lê tắm xong đi ra, Lục Tây Kiêu gọi cô ở phòng khách.

Vừa ra khỏi phòng đã ngửi thấy mùi cơm thơm phức, thấy Lục Tây Kiêu đang bưng cơm canh từ xe đẩy lên bàn trà.

Hắn ngẩng đầu nói với cô: "Tiêu hao nhiều thể lực như vậy, cô Ôn bổ sung chút đi, gọi món theo khẩu vị của cô đấy."

Ôn Lê đi tới, nhìn lướt qua, nói: "Anh Lục đúng là có tâm thật, còn để ý khẩu vị của tôi. Chỉ là nhiều thế này, anh Lục rất đói à?"

Lục Tây Kiêu bày biện xong cơm canh, vừa nói: "Bận cả ngày, chưa kịp ăn cơm, về khách sạn lại phát hiện cô Ôn không thấy đâu, lập tức ra ngoài tìm, may mà cô Ôn không sao."

Ôn Lê: "..."

Cạn lời hai giây,

Cô có chút không tình nguyện nói: "Để anh Lục lo lắng rồi."

Sói đuôi to được hời còn khoe mẽ: "Không sao."

Ôn Lê: "..."

Buộc sơ mái tóc đã sấy khô, trong lúc cô buộc tóc, Lục Tây Kiêu đặt bát đũa trước mặt cô, xới cơm, múc canh, ngay cả đồ hầm cũng mở nắp cho cô.

Chu đáo đến mức hơi ân cần thái quá, Ôn Lê không nhịn được nhìn hắn hai lần.

Tuy nói mấy ngày nay Lục Tây Kiêu vẫn luôn rất chăm sóc cô, hơn nữa là tăng dần đều, càng ngày càng chăm sóc, nhưng cứ cảm thấy tối nay hắn đối với mình đặc biệt khác lạ, ngay cả cách nói chuyện và ngữ khí thậm chí ánh mắt cũng hơi thay đổi, không phải kiểu khách sáo bình thường kia.

Là vì biết cô là Queen? Sợ bị đánh?

Không đến mức, thân thủ của hắn chắc chắn cũng không yếu.

Hơn nữa, kiêng kị thân thủ của cô thì việc gì phải khăng khăng mời cô về khách sạn. Là biết phát súng kia là do cô bắn? Vậy cơm canh này sẽ không có vấn đề chứ? Không đâu, Lâm Khoa bọn họ chưa bị lộ.

Vậy là thân phận nào khác bị lộ rồi?

Hay là... xuất phát từ sự tán thưởng?

Chưa đợi đoán xong tâm tư của Lục Tây Kiêu, một miếng thịt chiên xù vàng ruộm giòn tan đã được gắp vào bát cô.

Nghe thấy hắn dùng giọng điệu còn tính là bình thường nói: "Nếm thử xem."

Ôn Lê cầm cốc nước bên cạnh uống một ngụm trước: "Lúc trước anh Lục nói muốn bàn với tôi chuyện châu S?"

"Cũng không tính là chuyện lớn gì, chỉ là muốn tham khảo ý kiến của cô Ôn chút, nơi làm việc và chỗ ở của Châu trưởng này là tách ra, hay xây chung một chỗ thì tốt, xây ở vị trí nào thì tốt, hay là mua sẵn một chỗ? Mua sẵn thì cô Ôn giúp chọn một chút?" Lục Tây Kiêu gắp một cọng rau đưa vào miệng, như nói chuyện phiếm việc nhà.

Không ngoài dự đoán, vừa hỏi xong đã chuốc lấy ánh mắt không mấy thiện cảm của Ôn Lê, Lục Tây Kiêu nuốt thức ăn trong miệng xuống, vừa định giải thích.

Ôn Lê: "Anh Lục có ý kiến gì với tôi à?"

Lục Tây Kiêu khẳng định: "Không có."

Ôn Lê: "Vậy EQ thấp của anh Lục là chỉ nhắm vào tôi? Hay là cố ý khoe khoang với tôi chuyện anh đấu giá được châu S?"

Hắn vừa rồi ân cần như thế, Ôn Lê tưởng hắn coi trọng thân phận Quyền Vương của mình, muốn hợp tác với cô ở châu S.

Kết quả hắn hỏi thế này.

Tự nghe xem có hợp lý không?

Lục Tây Kiêu giọng điệu rất tốt: "Hiểu lầm rồi, tôi thật lòng muốn nghe suy nghĩ của cô Ôn, bởi vì chuyện này cực có khả năng sẽ liên quan đến cô."

Ôn Lê nhìn hắn: "Anh Lục rốt cuộc muốn nói cái gì."

Lục Tây Kiêu chậm rãi nói: "Sức ảnh hưởng của cô Ôn ở châu S vượt xa tân Châu trưởng là tôi, dựa vào năng lực của cô Ôn, châu S này sau này có lẽ sẽ quay về tay cô Ôn bằng cách thức khác cũng không chừng, là bạn bè, tôi đây cũng coi như lo nghĩ trước cho cô Ôn rồi."

Ôn Lê nhếch khóe miệng: "Anh Lục tung hoành thương trường, bắt nạt một cô gái nhỏ mười mấy tuổi không hiểu kinh doanh như tôi, lại còn đường hoàng như vậy, có phải là quá không biết xấu hổ rồi không."

Lục Tây Kiêu hơi khựng lại, sau khi hiểu ý tứ trong lời nói của cô thì nhìn cô có chút vô tội: "Tôi... giống gian thương lắm sao?"

Lập tức cơm cũng chẳng thấy ngon nữa.

Mình để lại ấn tượng xấu cho cô thế sao?

Đề phòng hắn đến mức độ này.

Hắn còn chưa nói gì đâu, sao đã khẳng định đồ qua tay hắn rồi đến tay cô là có vấn đề rồi?

Ôn Lê bưng bát, gắp miếng thịt chiên xù bên trên cắn một miếng.

Đúng là khách sạn đẳng cấp sao, món Trung làm khá chuẩn.

Ôn Lê ung dung ăn: "Anh Lục bỏ tiền tấn đấu giá châu S này, mạo hiểm tốn công tốn sức, là vì lợi ích, một thương nhân, sẽ tốt bụng chuyển nhượng đống tiền trắng lóa này cho người khác sao? Hay là anh Lục định mấy chục năm sau khai thác khoáng sản gần hết rồi lại lừa gạt một phen, bán tháo giá rẻ cho tôi?"

Ôn Lê nuốt thức ăn trong miệng xuống, lời nói xoay chuyển: "Hay là, anh Lục cảm thấy, tôi có năng lực cướp đoạt châu S từ trong tay anh?" Cô khẽ nhướng mày, "Nếu là như vậy, thì coi như anh Lục cao kiến."

Lục Tây Kiêu: "..."

Ôn Lê đưa đồ ăn vào miệng, nhìn hắn im lặng.

Một lát sau,

Nghe thấy hắn nói: "Thì không thể là, tương lai ngày nào đó chúng ta chí hướng hợp nhau, tôi đem châu S làm quà tặng vô điều kiện cho cô Ôn sao?"

Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Ôn Lê, lời nói vài phần ý vị sâu xa.

Trong đôi mắt đen láy cũng ẩn ý lưu lộ điều gì đó.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Sau một thoáng trầm tĩnh, cô từ từ nghiêng người về phía hắn.

Lục Tây Kiêu bị hành động bất ngờ của Ôn Lê làm cho tay cầm đũa hơi siết chặt, sắc mặt dường như có chút mất tự nhiên.

Khi cô gái càng dựa càng gần, khóe miệng Lục Tây Kiêu khẽ mím, không chớp mắt nhìn chằm chằm cô, trong lòng theo đó dấy lên từng gợn sóng.

Tuy nhiên không đợi hắn suy tưởng.

Không kịp đề phòng, Ôn Lê phán một câu với hắn: "Thế thì quả thực còn khiến tôi đề phòng hơn cả việc hãm hại tôi sau lưng."

Ôn Lê là kẻ không hiểu phong tình, cô căn bản không nhận được những thông điệp ẩn ý đó, huống hồ người này còn là Lục Tây Kiêu.

Lục Tây Kiêu: "..."

Trước đó hắn còn tò mò, Ôn Lê rõ ràng mạnh mẽ như vậy tại sao lúc đầu lại đề nghị muốn ở cùng một phòng với hắn, khoảnh khắc cô dựa lại gần, hắn suýt nữa tưởng Ôn Lê có ý với hắn.

Còn bây giờ... Lục Tây Kiêu lẳng lặng ăn cơm.

Cho nên rốt cuộc tại sao cô lại muốn ở cùng phòng với hắn?

Chưa đợi Lục Tây Kiêu có manh mối, Lục Cảnh Nguyên gọi video tới.

Nghe thấy tiếng gọi chị ơi ngoan ngoãn của nhóc con, Ôn Lê liếc nhìn điện thoại Lục Tây Kiêu.

"Đã tìm thấy chị rồi." Lục Tây Kiêu nói với thằng bé, mắt theo đó nhìn Ôn Lê.

Vừa vặn chạm phải ánh mắt Ôn Lê.

"Chị đang ăn cơm, bây giờ không có thời gian nói chuyện với cháu."

Giây tiếp theo, một bàn tay trắng lạnh xinh đẹp đã đưa tới.

Khóe miệng Lục Tây Kiêu khẽ nhếch lên không dễ phát hiện, đưa điện thoại cho cô.

Nhóc con nhìn thấy Ôn Lê, có chút bẽn lẽn, giọng sữa non nớt gọi một tiếng: "Chị ơi."

Ôn Lê: "Ừ."

Kể từ khi biết hai người bọn họ ở cùng nhau, nhóc con một ngày gọi mấy cuộc video, cuộc nào cũng phải tìm Ôn Lê, dù không có chuyện gì để nói, thằng bé cũng phải nhìn một cái.

Hơn nữa mỗi ngày ít nhất một câu hỏi: "Về chưa?"

Vốn dĩ giao tiếp cũng chẳng có trở ngại gì, bây giờ Ôn Lê càng nghe hiểu rồi, trả lời thằng bé: "Mấy ngày nữa về."

Có chút cố ý thêm một câu: "Ông nhỏ cháu nói thế."

Lục Tây Kiêu trực tiếp bị gọi già đi mấy chục tuổi: "..."

Cũng chỉ đành bất lực nói với cô: "Tôi sẽ cố gắng xử lý xong việc sớm nhất, sẽ không để cô Ôn đợi quá lâu."

Ăn cơm xong Ôn Lê về phòng, ngồi tiêu thực trên sô pha.

Điện thoại Giang Ứng Bạch gọi tới, cô cúp máy.

Cậu ta lại gọi.

Lục Kỳ gõ cửa đến đưa đồ, Lục Tây Kiêu ra ngoài lấy.

Ôn Lê lúc này mới chịu nghe cuộc gọi quấy rối của Giang Ứng Bạch.

Đề xuất Hiện Đại: Phu Nhân, Ngươi Áo Choàng Lại Rơi
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

23 giờ trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

1 ngày trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện