Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 72: Ôn Lê: Gan bà lớn rồi hết sợ rồi; Ngũ Gia: Tôi sợ, cần cô Ôn bảo kê

Trước đây Lục Kỳ điều tra Ôn Lê, nhưng tra thế nào cũng không thấy bất kỳ dấu vết nào của Ôn Lê ngoài Minh Thành, Lục Tây Kiêu bây giờ coi như đã biết tại sao những dấu vết đó lại bị cố tình xóa đi rồi.

Đừng nói Lộ Đảo, cho dù Ôn Lê bây giờ nói với hắn, cô và thánh thủ ngoại khoa Dawn quen biết nhau, cũng chẳng có gì lạ nữa.

Ôn Lê trên võ đài và người đàn ông bên trên bốn mắt nhìn nhau.

Người đàn ông mặc áo sơ mi đen, dung mạo cao quý tuấn tú, hai bàn tay thon dài chống trên lan can, nhoài người nhìn xuống cô bên dưới.

Xương quai xanh rõ ràng gợi cảm dưới cổ áo mở rộng, trên người hắn một luồng khí dã tính và cấm dục hòa quyện vào nhau một cách hài hòa, bất luận là khí chất hay tướng mạo đều không hợp với nơi này, được đám liều mạng lôi thôi lếch thếch xung quanh làm nền càng tôn lên vẻ cao quý tao nhã.

Hắn mang khuôn mặt gợi đòn đó cười với cô, sát khí thường ngày liễm trong mi vũ cũng biến mất tăm, cũng không biết là do ánh đèn hay gì khác, hắn lúc này rất khác với bình thường.

Cô bây giờ đeo khẩu trang lại còn kịp không nhỉ?

Ôn Lê nhìn hắn, bỗng nhiên sinh ra cảm giác chột dạ và xấu hổ khi bị bắt quả tang, dù sao vì một câu "sợ quá" yếu đuối của mình, đã chiếm phòng và giường của người ta, khiến hắn ngủ sô pha mấy ngày.

Kết quả bây giờ... tối nay cô đã đánh bao nhiêu người rồi nhỉ...

Khoảng cách cộng thêm ánh đèn lờ mờ, Ôn Lê không nhìn rõ nụ cười trên mặt hắn là tán thưởng hay cười nham hiểm.

Ôn Lê giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, chọn cách xoay người rời đi.

Đi ra khỏi vùng đất thị phi này, rời khỏi đám đông chen chúc.

Chưa đi được bao xa, hắn quả nhiên đã đuổi theo.

"Cô Ôn."

Ôn Lê làm như không nghe thấy.

"Cô Ôn."

Giọng hắn nặng thêm chút.

Bước chân Ôn Lê lúc này mới từ từ dừng lại, nhưng lười quay đầu, cứ thế quay lưng đợi hắn tự đi tới.

Theo tiếng bước chân rõ ràng, bóng dáng cao lớn của người đàn ông áp sát.

"Cô Ôn đi nhanh thế, có việc gấp sao?"

Hắn đứng lại bên cạnh cô, ánh mắt theo bản năng rơi vào vai trái trúng một đấm của cô, dây áo ba lỗ mảnh mai căn bản không che được mảng bầm tím sưng đỏ lớn kia, chói mắt cực kỳ.

Không chỉ vai trái, hai cánh tay trắng nõn của cô toàn là vết tích va chạm, chắc hai chân cũng thế.

"Không."

"Còn tưởng cô Ôn có việc gấp. Tôi chuyên đến tìm cô đấy, sao không đợi tôi đã đi?" Ánh mắt hắn chuyển sang mặt cô.

Ôn Lê quay người đối mặt với hắn: "Tìm tôi?"

Hắn nói: "Tôi tìm cả Cảnh Nguyên giúp đỡ rồi mà vẫn không liên lạc được với cô Ôn. Bên ngoài nguy hiểm, đương nhiên phải đến tìm cô."

Ôn Lê: "Làm phiền anh Lục bận tâm rồi."

Lục Tây Kiêu: "Nên làm mà, đã cô Ôn không sao, cũng đã xong việc, vậy chúng ta về thôi chứ?"

Vậy mà không hỏi cô chuyện quyền anh, cho dù rộng lượng không so đo với cô chuyện cô hại hắn ngủ sô pha, ít nhất cũng sẽ hỏi một hai câu mới bình thường, hay là hắn đã sớm biết cô chính là Queen?

Mặc kệ hắn là nguyên nhân gì, hắn không nhiều chuyện, cô còn đỡ tốn nước bọt, cô vừa rồi đi thẳng, chính là vì không muốn nói nhiều.

Ôn Lê thu hồi suy nghĩ, nhàn nhạt nói: "Vừa khéo nói với anh Lục một tiếng, khách sạn tôi không về nữa, cáo từ tại đây."

Trước trận quyền anh vừa nhận được tin của Lâm Khoa, "Hắc Thủy" đã an toàn đến Kim Châu, cũng không cần thiết tiếp tục giám sát Lục Tây Kiêu nữa.

Lục Tây Kiêu lập tức hỏi: "Cô Ôn định về nước?"

Ôn Lê khẽ gật đầu.

Nghe nói cô muốn đi, mà bản thân tạm thời còn chưa đi được, Lục Tây Kiêu im lặng giây lát, nói: "Chắc không phải đi ngay trong đêm chứ?"

Ôn Lê không lên tiếng.

Hắn lại hỏi: "Cô Ôn định về bằng cách nào?"

Hắn vừa nói, vừa lấy điện thoại ra không biết đang làm gì.

Ôn Lê: "Đương nhiên là đi xe đến nước M rồi đi máy bay."

Lúc đến cũng là đến như vậy.

"Hai ngày nay nước M đều không có chuyến bay về nước, chuyển máy bay thì mấy tuyến đường tiện nhất cũng phải bay hai ngày mới về được nước."

Hắn vừa nói, vừa xoay màn hình điện thoại cho cô xem.

"Cô Ôn hay là ở lại đây thêm mấy ngày, đợi tôi xử lý xong việc ở đây, đi máy bay tư nhân của tôi cùng về nước." Hắn đưa ra đề nghị: "Tiện lợi còn an toàn, tôi cũng yên tâm."

"Vậy mấy ngày nữa liên lạc lại." Cô nhấc chân định đi.

"Cô Ôn đây là... không muốn tiếp tục ở cùng khách sạn với tôi, hay là vội về nước?" Lục Tây Kiêu có vài phần khó hiểu.

Mình chọc cô không vui chỗ nào sao? Vì nhìn thấy cô đánh quyền? Không đến mức đó chứ, hắn biết rồi cũng đâu ảnh hưởng gì đến cô.

Ôn Lê nhìn hắn.

Muốn nói: Đúng vậy, không muốn ở cùng khách sạn với anh.

Lâm Khoa bọn họ đã an toàn, bất kể sau trận quyền anh mình có về nước hay không, cô đều sẽ không quay lại khách sạn, cùng lắm là khi Lục Tây Kiêu liên lạc lại với cô, báo cho hắn một tiếng mình đi rồi.

Vừa rồi trên võ đài phát hiện Lục Tây Kiêu xong, cô càng không muốn ở lại lâu, ai biết hắn có thể ở nơi đông người như vậy tìm tới chuẩn xác thế.

Ôn Lê không trả lời thẳng câu hỏi của hắn, chỉ nói: "Đa tạ anh Lục mấy ngày nay chăm sóc, tự tôi lo được."

Xem ra không phải vội về nước.

Thế là Lục Tây Kiêu nói: "Cô Ôn... không sợ nữa rồi?"

Ôn Lê: "..."

Cô coi như biết tại sao Lục Tây Kiêu không hỏi cô chuyện đánh quyền rồi, không phải không tò mò, mà là đang đợi cô ở đây này.

Cô mà nói sợ, hắn có thể thuận lý thành chương bảo cô về khách sạn, nếu nói không sợ, chẳng phải là mâu thuẫn với lời nói trước đó của mình, tự vả mặt mình sao?

Lục Kỳ bên cạnh trước tiên là đánh giá Ôn Lê từ trên xuống dưới mười mấy lần, như thể không quen biết người này, lại như thể xem Ôn Lê có ba đầu sáu tay hay không, cuối cùng vẻ mặt phức tạp nhìn Ôn Lê.

Câu nói này của Lục Tây Kiêu càng khiến biểu cảm của cậu ta đặc sắc như tranh trừu tượng.

Cô ấy sợ? Là người châu S sợ cô ấy mới đúng được không!

Ôn Lê lười tò mò tâm tư của Lục Tây Kiêu.

Cô nói thẳng: "Gan to rồi, không sợ nữa."

Vốn tưởng rằng lần này Lục Tây Kiêu không có lý do giữ mình nữa, nhưng cô đã đánh giá thấp tâm tư của người đàn ông này, chỉ nghe hắn mặt dày nói ra một câu: "Tôi gan bé, tôi sợ."

Ôn Lê: "???"

Lục Kỳ: "???"

Một đám thuộc hạ: "???"

Lục Kỳ trợn mắt: Ngũ Gia ngài nói lại lần nữa xem ngài làm sao?

Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của Ôn Lê, Lục Tây Kiêu mặt không đổi sắc.

"Cô Ôn cũng thấy rồi đấy, nơi này rất nguy hiểm, nhất là tân Châu trưởng như tôi, càng bị người ta dòm ngó và thù địch."

Ôn Lê nhịn chửi thề: "Quân đội của anh Lục là giải ngũ về quê làm ruộng hết rồi hay bị kéo sang Syria giải phóng chiến tranh rồi?"

Lục Tây Kiêu: "So với bọn họ, tôi càng cần người có thân thủ như cô Ôn bảo vệ sát sườn hơn."

Ôn Lê mặt không cảm xúc nhìn hắn.

"Nể tình mấy ngày nay tôi 'bảo vệ' cô Ôn, cô Ôn có phải nên có qua có lại? Bảo vệ bảo vệ tôi?"

Hắn không có nửa điểm ngại ngùng, còn nói: "Tôi mà xảy ra chuyện, Cảnh Nguyên sẽ đau lòng lắm."

Còn nhớ lúc mới gặp ở cửa đấu giá trường, hắn nói với Ôn Lê: "Cô mà xảy ra chuyện, Cảnh Nguyên sẽ đau lòng lắm."

Lại nghe nghe hắn bây giờ nói xem.

Khiến Ôn Lê nghe mà cạn lời.

Nếu là trước đây, Lục Kỳ sẽ đinh ninh cho rằng Ôn Lê đây lại là lạt mềm buộc chặt, hơn nữa kiểu gì cũng phải khinh bỉ một phen.

Về việc này, Lục Kỳ xin gửi tới Ôn Lê lời xin lỗi chân thành nhất.

Còn bây giờ, cậu ta muốn nói với Lục Tây Kiêu: Ngũ Gia, vẻ không ưa và mất kiên nhẫn trên mặt cô Ôn không giống như giả vờ đâu.

Hay là ngài đổi cách khác đi?

Tôi cứ cảm giác cô Ôn muốn đấm ngài.

Cái này mà động thủ thật, chúng tôi không phải đối thủ đâu.

Còn nữa,

Lời của ngài nghe hơi mất mặt, hơi khiến người ta chột dạ đấy...

Đề xuất Hiện Đại: Hôn Ước Khế Ước Quyển Ba: Nữ Chủ Thương Trường Uy Phong Lẫm Liệt
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

21 giờ trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

1 ngày trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện