Trở về Minh Thành, Ôn Lê ngủ li bì suốt bốn ngày đêm bất kể trời đất, ngoại trừ lúc tắm rửa thì mấy ngày nay cô còn chẳng buồn bước chân ra khỏi gian nhà chính.
Đến ngày thứ năm, dường như đã ngủ đủ, cô mới lững thững ra sân giúp bà ngoại nhặt rau, trên người vẫn mặc bộ đồ ngủ lười chẳng buồn thay.
Mấy ngày qua bà cụ không hỏi han lấy một lời, ngày nào cũng vắt óc nghĩ món ngon bồi bổ cho Ôn Lê. Bà cũng không để lộ vẻ lo lắng ra mặt để tránh tạo thêm áp lực cho cháu gái, lúc này thấy Ôn Lê cuối cùng cũng chịu ra ngoài vận động, bà mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Bà cụ: "Trưa nay bà hầm vịt cho Lê Lê ăn nhé."
Ôn Lê như người không có chuyện gì, nở một nụ cười nhạt: "Vâng ạ." Một lát sau lại nói: "Tối ăn cá đi bà, chiều con đi câu."
Bà cụ cười đáp: "Được, bà cũng đang thèm cá đây."
Nghĩ đến chuyện gì đó, Ôn Lê bỗng đổi ý: "Thôi... không đi nữa đâu, để lần sau vậy ạ." Thần sắc cô lộ rõ vẻ ảm đạm.
Bà cụ: "Thế thì không đi nữa, tối bà vẫn còn th...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 39.999 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Nhân Danh Tình Ái Mà Hại Ta!?
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay