Lục Tử Dần đang cười đến mức hai tay chống đất, người ngả ra sau thì khựng lại, thu nụ cười, nhìn sang: "Cái gì cơ?"
Vì cười quá to nên Lục Tử Dần nghe không rõ lắm.
Dư Kỵ ngẩng mặt nhìn thẳng vào cậu, lặp lại một lần nữa với giọng điệu không chút đùa cợt: "Đàn ông thích đàn ông buồn cười lắm sao?"
Gương mặt đang cười đến mỏi nhừ của Lục Tử Dần có chút ngơ ngác nhìn gương mặt không chút đùa giỡn của Dư Kỵ, cũng thu lại nụ cười.
Đây là lần đầu tiên Dư Kỵ nhìn cậu bằng ánh mắt như vậy.
Nhớ hồi cấp hai Dư Kỵ mới chuyển trường đến, cậu mặt dày tự làm quen, Dư Kỵ không thèm để ý đến cậu, nhìn ai cũng lạnh lùng, nhưng cậu không hề sợ hãi. Ánh mắt của Dư Kỵ lúc này rất giống lúc đó, nhưng lại có chút không giống.
Lúc đó trong mắt Dư Kỵ chỉ có sự lạnh lùng, chỉ khiến cậu cảm thấy Dư Kỵ là người cao ngạo khó gần, còn ánh mắt lúc này của Dư Kỵ ngoài sự lạnh lùng ra còn xen lẫn những thứ mà cậu không hiểu nổi, khiến cậu cảm thấy lúng túng và hoảng hốt một...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 39.999 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 90: Thiên Kim Giả Có Tám Người Anh Trai Là Long Ngạo Thiên
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay