"Chị ơi..." Thấy Ôn Lê bị nổ, bị vây công, cậu nhóc nhỏ đầy vẻ lo lắng và xót xa, nước mắt chực trào ra nơi khóe mắt.
"Không sao đâu, chị có thể đánh thắng mà." Lục Tây Kiêu dùng bàn tay lớn xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cậu bé, nhẹ giọng trấn an một câu.
Cho dù có thể đánh thắng thì cậu nhóc vẫn thấy xót, không nỡ nhìn Ôn Lê bị bắt nạt, cậu bé nén cảm xúc đáp lại ông tiểu gia một tiếng.
Lượng máu Ôn Lê vừa mới hồi lại bị nổ mất một nửa.
Lúc này ở tầng một dưới chân cô có hai người đang rình rập chờ thời cơ.
Hai người thì ở bên ngoài tòa nhà ném lựu đạn.
Nghe thấy tiếng hồi máu truyền ra từ trong tòa nhà, hiểu rằng thời cơ đã đến, ba người đồng thời xông lên lầu, một người canh giữ bên ngoài.
Ôn Lê ném một quả bom khói vào lối lên cầu thang, lại ném thêm một quả lựu đạn.
Cô tiếp tục hồi máu, đồng thời đi lên tầng ba.
Nghe thấy trên sân thượng lại có tiếng lựu đạn chạm đất.
Ôn Lê tạm thời kẹt ở lối lên cầu thang tầng ba.
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay