Mười giờ, buổi luyện tập kết thúc.
Lục Tử Dần buông bàn phím, giơ hai tay vươn vai một cái thật dài, kéo kéo vạt áo bị xếch lên. Cậu cầm điện thoại vừa xem vừa đứng dậy vận động, sau đó kinh ngạc thốt lên.
"Vãi chưởng! Chú năm của tôi nổi tiếng rồi."
Phó Thanh: "Cách đây một tiếng đã đứng nhất hot search rồi."
Lục Tử Dần không hiểu, chú năm của cậu chẳng phải chỉ vào bế đứa trẻ một cái thôi sao? Trước sau chưa đầy một phút nhỉ? Làm cái gì mà đã nổi như cồn trên hot search rồi? Chẳng lẽ chú năm lộ mặt rồi?
Lục Tử Dần vội vàng nhấn vào mấy cái hot search xem thử.
Không lộ mặt mà.
Cũng chẳng làm gì cả.
Cư dân mạng: Ống quần tây ai hiểu được không?
Lục Tử Dần: Không hiểu.
Cư dân mạng: Cảm giác cấm dục ai hiểu được không?
Lục Tử Dần: Không hiểu.
Cuồng tay cuồng giọng thì cậu hiểu, những đặc điểm này trên người cậu cũng có.
Cảm giác "người đàn ông của gia đình" là cái gì?
Dịu dàng?
Cái gì cơ?
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay