Trong một khách sạn không mấy nổi bật cách Phủ Châu trưởng Cali hơn một nghìn mét, Ôn Lê dựng một khẩu súng bắn tỉa trước cửa sổ.
Họng súng từ trên cao nhìn xuống, bao quát toàn bộ Phủ Châu trưởng.
Cô đã canh chừng ở đây hai ngày rồi, không thấy Châu trưởng Cali ra ngoài, Phủ Châu trưởng canh phòng nghiêm ngặt, cô chỉ có thể chờ thời cơ hành động.
Lục Tây Kiêu: "Lê Lê, ăn cơm thôi."
Ôn Lê không phản ứng, vẫn giữ nguyên tư thế bắn tỉa.
Lục Tây Kiêu ở phòng khách lấy thức ăn từ xe đẩy ra bày biện xong, thấy Ôn Lê không ra khỏi phòng ngủ, liền vào phòng ngủ tìm, anh đi tới bên cạnh Ôn Lê cúi người ghé sát đầu qua.
Ôn Lê khẽ 'chậc' một tiếng: "Làm gì thế?"
Cô nhìn Lục Tây Kiêu đang lấn tới ghé sát vào kính ngắm nhắm một mắt lại, nhịn lắm mới không gõ cho anh ta một cái vào đầu.
Lục Tây Kiêu: "Để tôi canh cho, em đi ăn cơm đi."
Hai người thay ca canh chừng.
Ôn Lê thầm nghĩ cũng chẳng cần phải bàn giao khăng khít đến thế.
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay