Ôn Lê cảm thấy tin nhắn thoại này của Giang Ứng Bạch đặc biệt thích hợp để mở loa ngoài.
Không chỉ thay cô trả lời Lục Tây Kiêu, mà còn bày tỏ tâm trạng của cô, lần đầu tiên cảm thấy cái giọng oang oang của Giang Ứng Bạch nói chuyện dễ nghe như vậy.
Nhất là câu "tên khốn kiếp" kia, cực kỳ êm tai.
Lục Kỳ kinh ngạc thốt lên: "Cái gì? Người tối qua cứ theo giá với chúng tôi là cô?!"
Chấn động đến mức không rảnh so đo chuyện Lục Tây Kiêu bị bạn của Ôn Lê mắng là tên khốn kiếp.
Phản ứng lại mình quá kích động và vô lễ, ngại vì Lục Tây Kiêu đang ở đó, Lục Kỳ vội vàng cứu vãn: "Ôn, Ôn tiểu thư..."
Ôn Lê nhìn cậu ta, châm chọc một câu: "Câu 'bốn mươi tỷ, bảng Anh' kia của anh, hô nghe khí thế mười phần nhỉ."
Lục Kỳ không biết nên nói gì: "... Cũng, cũng bình thường."
"Ôn tiểu thư tôi có thể mạo muội hỏi một câu, cô là đi cùng bạn, hay là đấu giá hộ người ta? Hay là..."
Ôn Lê: "Tôi trông không giống người mua nổi một cái châu à?"
Lục Kỳ ngoài miệng nói: "Không, không phải ý này..."
Trong lòng lại hô to: "Vãi chưởng"?!
Người tham gia đấu giá đều đã được xác minh tài sản, Ôn Lê tuy có thể không bỏ ra nổi bốn mươi tỷ bảng Anh, nhưng cô bỏ ra nổi bốn mươi tỷ đô la a!
Cô một học sinh mười mấy tuổi đâu ra nhiều tiền như vậy?
Đã nói là lớn lên ở quê chưa va chạm xã hội đâu? Người lớn lên ở quê nào mà tùy tiện ra tay bốn mươi tỷ đô la chứ!
Thế giới này từ bao giờ mà ma ảo thế này rồi.
Lục Tây Kiêu cũng rất bất ngờ, hắn đoán được Ôn Lê vào hội trường đấu giá, nhưng không ngờ cô là một trong những người tham gia đấu giá, càng không ngờ Ôn Lê là người cạnh tranh với hắn đến cùng khiến hắn tốn thêm gấp đôi tiền oan uổng.
Hèn gì ánh mắt vừa rồi của cô như muốn giết chết hắn.
Cho nên bạn phượt trong miệng cô tối qua, chính là người thay cô ra giá trong hội trường đấu giá.
Lục Tây Kiêu nhìn Ôn Lê, thần sắc trong mắt lưu chuyển.
Lục Kỳ chấn động xong, hỏi: "Ôn tiểu thư, tôi lại mạo muội một chút, tại sao cô lại muốn mua Châu S? Cô mua để làm gì?"
Ôn Lê nhìn bằng ánh mắt nhìn kẻ ngốc, rất không muốn trả lời cậu ta: "Anh sẽ không cảm thấy chuyện Châu S có mỏ quặng là một bí mật chứ?"
Lục Kỳ có chút ngẩn người: "Nhưng, nhưng Ôn tiểu thư cô là học sinh mà... hay là Ôn tiểu thư cô có hợp tác với ai?"
Cô một học sinh, muốn làm Châu trưởng?
Muốn mua cái nơi bạo loạn này để đào mỏ?
Cô nghĩ mọi chuyện quá đơn giản hay là bị người ta lợi dụng làm súng sai đâu đánh đó rồi? Trong số những người tham gia đấu giá có người vì an toàn của bản thân, trốn ở sau màn, liền sẽ tìm một người đẩy ra phía trước thay mình ra mặt xử lý công việc.
Lục Kỳ càng nghĩ càng thấy là như vậy.
Ôn Lê lười tiếp tục nói nhảm với cậu ta.
Lục Tây Kiêu lúc này mở miệng: "Tối qua tôi cũng không biết người cạnh tranh với tôi chính là Ôn tiểu thư, xin lỗi nhé."
Ôn Lê ngoài mặt rộng lượng: "Giá cao thì được, huống hồ Lục tiên sinh cũng lỗ không ít."
Lục Kỳ nhỏ giọng oán thán: "Còn không phải sao, nhiều hơn dự tính gần gấp đôi."
Lục Tây Kiêu: "Chỉ cần Ôn tiểu thư muốn, sau này có thể thường xuyên đến Châu S chơi, coi như là chút bồi thường nhỏ của tôi."
Ôn Lê rất không nể mặt: "Cảm ơn. Không đến."
Tối qua cô còn thề thốt với Lâm Khoa, bất kể ai làm Châu trưởng cô đều phải phát triển một thế lực mới ở Châu S.
Đúng là tự vả mặt.
Nếu không phải vì trận quyền anh ngầm mấy ngày nữa, cộng thêm đám Lâm Khoa vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm đến Kim Châu, cô đã xách đồ đi rồi.
Tuy nhiên Ôn Lê không biết là, trong tương lai không xa, cái Châu S bị cô liệt vào danh sách đen này sẽ quay trở lại tay cô.
Khóe miệng Lục Tây Kiêu khẽ nhếch, hiếm khi lộ ra nụ cười, hơn nữa nụ cười này còn có thêm chút gì đó, nói: "Xem ra trong lòng Ôn tiểu thư vẫn còn oán khí với tôi, không biết có thể cho tôi một cơ hội bồi thường không?"
"Không cầ..."
Lục Tây Kiêu nghe cô vừa định nói "không cần", lại không biết sao đổi ý.
Tiếp đó liền thấy Ôn Lê gác một cánh tay lên lưng ghế sofa, người theo đó nghiêng về phía hắn, bỗng nhiên thay đổi thái độ, nói với hắn: "Lục tiên sinh, lát nữa chúng ta ra ngoài chơi đi, nơi này buổi tối thích hợp ra ngoài chơi nhất đấy."
Nơi này... buổi tối thích hợp ra ngoài chơi?
Lục Tây Kiêu luôn cảm thấy có bẫy, nhưng ngoài miệng đồng ý không chút do dự: "Được thôi, Ôn tiểu thư muốn đi đâu chơi."
Ôn Lê khẽ nhếch khóe miệng với hắn, chỉ cười không nói.
Nụ cười nhạt gần trong gang tấc này, khiến Lục Tây Kiêu hơi ngẩn ra một chút.
Ôn Lê sinh ra đã có đôi mắt hoa đào không hợp lắm với khí chất của cô, dù không cười cũng cực kỳ xinh đẹp, trong mắt cô tự mang theo vẻ lạnh lùng lười biếng coi trời bằng vung, rất nhiều lúc sẽ khiến người ta chú ý đến ánh mắt của cô hơn.
Đây vẫn là lần đầu tiên Lục Tây Kiêu thấy đôi mắt này cười.
Nhàn nhạt, nhưng đủ để long lanh sinh động.
Lục Tây Kiêu thất thần hậu tri hậu giác, có chút không tự nhiên dời ánh mắt đi.
Lục Kỳ: Cười đáng sợ như vậy, cô ta rốt cuộc muốn làm gì?
Sẽ không ôm hận trong lòng, muốn ra tay với Ngũ gia chứ?
Buổi tối,
Trời vừa tối, mấy chiếc xe từ gara khách sạn chạy ra.
Dưới sự chỉ đường của Ôn Lê, xe cuối cùng chạy vào một nơi vàng thau lẫn lộn, dừng lại trước một tòa kiến trúc như cung điện nguy nga tráng lệ.
Lục Tây Kiêu nhìn dòng chữ mạ vàng trên cửa —— Barat
Tiếp đó nhìn về phía Ôn Lê, nói: "Baccarat? Sòng bạc?"
Ôn Lê: "Vận may của Lục tiên sinh thế nào?"
Lục Tây Kiêu suy nghĩ kỹ về vấn đề này: "Không rõ."
Hắn xưa nay chỉ nói chuyện bằng thực lực, vận may thứ đó, không thực tế.
Lông mày thanh tú của Ôn Lê khẽ nhướng, dụ dỗ: "Vào thử xem?"
Lục Tây Kiêu không cần nghĩ: "Được thôi."
Lục Kỳ nhìn hai người xuống xe, cuống lên: "Này..."
Thế mà lại đưa Ngũ gia đến loại nơi này, cô ta quả nhiên muốn gây chuyện, Lục Kỳ vội vàng ném xe cho thuộc hạ, đi theo vào.
Sòng bạc rất lớn, trên dưới mở ba tầng, bên trong tráng lệ huy hoàng, khiến người ta nhìn hoa cả mắt, mọi thứ đều có đủ, những cô nàng thỏ gợi cảm bưng rượu đi lại như con thoi, ồn ào náo nhiệt.
Nhìn qua là sòng bạc lớn nhất địa phương, con bạc thân phận nào cũng có, cũng không chỉ dành riêng cho người giàu.
Hai người Ôn Lê và Lục Tây Kiêu vừa xuất hiện, liền thu hút sự chú ý.
Nhất là Ôn Lê.
Xác suất gặp được cô gái trẻ đẹp ở bên ngoài vào buổi tối không thấp hơn việc bọn họ phát tài sau một đêm ở sòng bạc này, càng đừng nói là xuất hiện ở cái sòng bạc tiêu tiền như nước này với tư cách là con bạc.
Ôn Lê dẫn Lục Tây Kiêu đến quầy lễ tân đổi chip.
Cái dáng vẻ quen cửa quen nẻo này, không giống như lần đầu tiên, còn có lúc nãy khi đến, toàn là cô chỉ đường bằng miệng, khiến người ta không thể không nghi ngờ, sòng bạc này không phải cô đến lần đầu.
Ôn Lê đang định móc tiền,
Lục Tây Kiêu nhanh hơn cô một bước đặt một tấm thẻ lên bàn.
Lục Kỳ nhìn tấm thẻ kia, thầm nghĩ: Cô ta chẳng lẽ muốn làm Ngũ gia thua đến phá sản? Vậy thì quá coi thường Ngũ gia rồi, cô ta thua cả đời cũng không thua hết được.
Rất nhanh,
Một khay chip xếp ngay ngắn được đẩy đến trước mặt hai người.
Ôn Lê hai tay đút túi, hơi nghiêng đầu về phía khay chip đó ra hiệu với Lục Tây Kiêu, ý bảo hắn cầm.
Lục Tây Kiêu: "Lục Kỳ."
Lục Kỳ làm công ăn lương lập tức bưng chip lên.
Hai người sóng vai đi trong sòng bạc.
Ôn Lê: "Lục tiên sinh có biết chơi trò nào không?"
Ánh mắt Lục Tây Kiêu quét qua từng bàn bài poker cách chơi đa dạng, nói: "Xúc xắc thì biết, nhưng chưa chơi bao giờ."
"Vậy thì chơi cái này."
Ôn Lê nói xong, bước chân xoay chuyển,
Dẫn Lục Tây Kiêu lên tầng hai.
Đề xuất Cổ Đại: Vi Quân Thê
[Pháo Hôi]
hay