Ôn Lê: "Không ăn chùa. Lát nữa anh ra ngoài, bị người ta bắt được rồi tôi đến cứu, sau đó anh trả lại tôi cái ân tình này."Như vậy chẳng ai nợ ai, chẳng ai thiệt thòi.Hoàng Chấn Hùng thốt lên: "Tại sao tôi phải ra..."Nói được nửa câu thì khựng lại.Địa bàn của người ta, đi hay ở là do người ta quyết định."Làm gì có ai chơi kiểu như cô! Cô mà ở thời cổ đại chắc...
Đề xuất Hiện Đại:
Tùy Phong Hóa Tác Nguyện Cùng Sầu