Tên hung đồ mặt mày tái mét nhìn cô gái đang ngồi trên sofa.
Khẩu súng lấy mạng người trong tay cô trông cứ như một món đồ chơi không có sức sát thương, vẻ mặt cô vô cùng thản nhiên.
Tiếng nói của Ôn Lê vang lên không nặng không nhẹ trong phòng bệnh.
"Người của tao đã đi bắt đồng bọn của mày rồi, nếu bắt được chúng, mày đoán xem chúng có khí tiết và đạo đức nghề nghiệp như mày không?"
Cô vừa nói vừa bóp cò lần thứ ba.
"Cạch——"
Tên hung đồ vừa thoát chết lần thứ ba rõ ràng xương cốt không còn cứng như lúc nãy nữa.
"Chậc——"
Ôn Lê khẽ chậc lưỡi một tiếng.
Tiếng chậc này làm tim tên hung đồ đập loạn nhịp.
Ôn Lê không vui cúi đầu nhìn khẩu súng không nghe lời trong tay, sau đó nhìn lại tên hung đồ đang quỳ dưới đất.
"Nói thì còn có khả năng sống, không nói, chắc chắn chết."
Tên hung đồ nhìn chằm chằm tay Ôn Lê, thấy cô không có ý định xoay lại ổ đạn, hắn tưởng Ôn Lê đã làm chậm lại tốc độ cái chết của mình, đang định thở phào thì thấy Ôn Lê không hề báo trước, thay đổi cách chơi, liên tục bóp cò lần thứ tư.
Phát súng này, từ xác suất một phần năm ban đầu rút ngắn xuống còn một phần tư, tim tên hung đồ suýt thì ngừng đập, cả người căng cứng trong nháy mắt, chân tay đều đờ đẫn.
Rõ ràng, Ôn Lê đã nhanh chóng mất hết kiên nhẫn.
Tên hung đồ nhìn chằm chằm ngón tay Ôn Lê đang đặt trên cò súng.
Mồ hôi chảy vào mắt, cay đến mức hắn không nhịn được mà chớp mắt.
Mấy tên vệ sĩ cầm súng đứng sau lưng tên hung đồ cũng không nhịn được mà thầm nuốt nước miếng, từng người không dám thở mạnh, ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía khẩu súng trong tay Ôn Lê, đều cảm thấy căng thẳng, sợ hãi và đau đớn thay cho tên hung đồ.
Ba phút trước cô ấy đã nói gì nhỉ?
Cô ấy bảo cô ấy không thích hành hạ người khác.
Cô ấy có thích hay không thì không biết, nhưng cô ấy tuyệt đối biết cách hành hạ người khác, mà người biết hành hạ người khác như vậy thì sao có thể không thích hành hạ người khác được? Cho nên rất có thể cô ấy đang nói dối.
Quả nhiên là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
Nếu không tận mắt chứng kiến, ai mà tin được một cô gái trông vô hại thế này lại có thủ đoạn đáng sợ như vậy, còn khiến người ta lạnh sống lưng hơn cả BOSS của bọn họ.
Cả phòng bệnh chỉ có Lục Tây Kiêu là thần sắc không đổi, cũng không hề bị bầu không khí căng thẳng này ảnh hưởng.
Anh càng không thấy Ôn Lê như vậy là đáng sợ, ngược lại, ánh mắt anh nhìn Ôn Lê còn có sự tán thưởng và tự hào.
Sự yêu thích dành cho Ôn Lê lộ rõ mồn một.
Ôn Lê không xoay lại ổ đạn nữa, cô cũng lười nói nhảm thêm với tên hung đồ, lại một lần nữa bóp cò — "Cạch".
Cô thản nhiên nhắc nhở tên hung đồ: "Phát súng tiếp theo, xác suất năm mươi phần trăm."
Chỉ còn lại hai phát cuối cùng.
"Ba——"
"Hai..."
Tiếng đếm ngược của cô chẳng cho người ta chút thời gian suy nghĩ nào.
Tên hung đồ nhìn khẩu súng trong tay Ôn Lê, lại nhìn Ôn Lê đang thư thái đến mức có phần lười biếng, đừng nói là hắn, ngay cả đám vệ sĩ sau lưng hắn cũng cảm nhận được một luồng áp lực nghẹt thở từ người Ôn Lê.
Phòng tuyến tâm lý của tên hung đồ hoàn toàn sụp đổ.
Ngay khi Ôn Lê định bóp cò một lần nữa.
Hắn gào lên: "Là Oliver!"
Ôn Lê nhìn về phía Lục Tây Kiêu.
Lục Tây Kiêu cẩn thận rà soát trong đầu, sau đó khẽ lắc đầu, anh chắc chắn mình không có kẻ thù nào tên này.
Ôn Lê nhìn lại tên hung đồ.
Tên hung đồ: "... Hắn là người làm việc cho Thống đốc Cali."
Thống đốc Cali.
Hóa ra là đến báo thù cho Charles.
Chuyện này đúng là chẳng có gì bất ngờ.
Lục Tây Kiêu hỏi hắn: "Mục tiêu của các người chỉ có tôi?"
"Phải." Tên hung đồ vội vàng nói với Ôn Lê: "Tôi chỉ biết bấy nhiêu thôi, tôi cũng chỉ là nhận tiền bán mạng... cầu xin cô thả..."
"Đoàng——"
Viên đạn xuyên qua giữa mày tên hung đồ, lời cầu xin của hắn im bặt, hắn trợn tròn mắt đầy không cam lòng, đổ gục xuống.
Không phải năm mươi phần trăm, mà là một trăm phần trăm.
Năm phút trước còn nói mình có chữ tín, Ôn Lê lúc này chẳng có chút thái độ hay sự chân thành nào, buông một câu xin lỗi: "Lỡ tay."
Ôn Lê cùng Lục Tây Kiêu ra khỏi phòng bệnh.
Cô nói với Lục Tây Kiêu: "Vị Thống đốc Cali này với Charles đúng là tình thâm nghĩa trọng, hắn có thể truy sát đến tận nước M chứng tỏ ít nhất đã biết thân phận người nhà họ Lục của anh, vậy mà vẫn không sợ hãi, một lòng báo thù cho Charles. Có điều hắn lại chỉ tra ra được anh."
Lục Tây Kiêu: "Không tra ra em chẳng phải rất tốt sao."
Ôn Lê nhìn anh một cái: "Tâm trạng anh hình như khá tốt."
Lục Tây Kiêu: "Vốn dĩ tưởng là kẻ thù của anh, anh còn lo lắng và tự trách vì đã làm phiền em và người bên cạnh em, giờ thì anh hoàn toàn không cần có áp lực đó nữa rồi, em cũng có phần mà."
Ôn Lê không chút cảm xúc nói: "Vậy có phải em nên xin lỗi anh một câu không?"
Lục Tây Kiêu ngơ ngác: "Xin lỗi chuyện gì?"
Ôn Lê: "Charles là do em muốn giết."
Lục Tây Kiêu: "Là lúc đó anh cứ đòi đi theo em mà."
Ôn Lê tiếp tục nói: "Giang Ứng Bạch gặp chuyện, em mới là người phải chịu trách nhiệm chính, kết quả người là do một mình anh mạo hiểm cứu về, em còn đứng trước cửa phòng cấp cứu làm mặt lạnh với anh."
Dù lúc đó cô hoàn toàn không trách Lục Tây Kiêu đã liên lụy đến Giang Ứng Bạch, nhưng chắc Lục Tây Kiêu đã nghĩ như vậy.
Đứng ở góc độ của Lục Tây Kiêu, anh hoàn toàn chịu thiệt thòi.
Lục Tây Kiêu hào phóng và hiểu chuyện nói: "Lúc đó chẳng phải em không biết sao? Có cảm xúc là chuyện bình thường, 'người không biết không có tội', cho nên chuyện này dĩ nhiên chẳng có gì phải xin lỗi cả, huống hồ anh cũng đâu có 'vô tội', dù có thực sự vô tội anh cũng sẽ không đứng ngoài cuộc, sớm muộn gì anh cũng phải dấn thân vào cùng em thôi."
Thấy Ôn Lê không nói gì, Lục Tây Kiêu bảo: "Nếu em thực sự thấy áy náy, anh có thể yêu cầu một chút bồi thường không?"
Ôn Lê lập tức cảnh giác nhìn anh: "Anh muốn làm gì?"
Lục Tây Kiêu thấy vậy, khẽ thở dài: "Bỏ đi. Chúng ta vẫn nên bàn cách giải quyết chuyện Thống đốc Cali thì hơn."
Anh nói với vẻ mặt có chút thất vọng.
Dáng vẻ này của anh trái lại khiến Ôn Lê khó xử.
Chiêu lấy lùi làm tiến này của Lục Tây Kiêu vô cùng hiệu quả.
Ôn Lê không tiếp lời anh mà nói lại chủ đề trước: "Bồi thường thì được, nhưng anh đừng có quá đáng quá."
Lục Tây Kiêu che giấu nụ cười đắc ý nơi khóe miệng.
"Không được quá đáng..." Anh lẩm bẩm một câu, giọng điệu có chút thất vọng nhỏ, có thể thấy khoản bồi thường ban đầu anh muốn là hơi quá đáng thật.
Không được quá đáng, chuyện này đúng là làm khó Lục Tây Kiêu rồi. Anh suy nghĩ kỹ một hồi rồi hỏi Ôn Lê: "Có phạm vi đại khái nào không?"
Ôn Lê: "Anh nghĩ ra cái gì thì nói cái đó, xe cộ, nhà cửa, tiền bạc."
Hoặc là bảo cô thả anh ra khỏi danh sách đen của WeChat.
"Em thừa biết những thứ đó anh đều không thiếu, không cần mà." Mắt anh nhìn chằm chằm Ôn Lê, muốn cái gì đã quá rõ ràng.
"Không cần thì thôi." Ôn Lê quay người bỏ đi.
Lục Tây Kiêu vội vàng đuổi theo: "Anh vẫn chưa nghĩ ra muốn bồi thường cái gì, đợi anh nghĩ kỹ rồi đòi có được không?"
"Tùy anh."
"Vậy lúc đó em phải giữ lời đấy."
"..."
"Lê Lê?"
"Nghe thấy rồi."
Nhận được lời hứa, Lục Tây Kiêu cười, anh nói với Ôn Lê: "Dáng vẻ em cầm súng ép hỏi tên đó vừa nãy đặc biệt ngầu, đặc biệt xinh đẹp."
Ôn Lê: "Cần anh nói chắc."
Lục Tây Kiêu bật cười, thấy cô thật đáng yêu, anh nghĩ, nếu Ôn Lê mà có cái đuôi nhỏ thì lúc này chắc đang lén lút vẫy vẫy vài cái rồi.
Đồng bọn của tên hung đồ đó đang tiếp ứng gần bệnh viện, người của Lục Tây Kiêu đã bắt được ba đứa.
Hai người bàn bạc xong đợi lấy lại được con chip rồi sẽ cùng đi Cali tìm Thống đốc Cali tính sổ khoản này.
Dĩ nhiên trước đó sẽ không ngồi yên không làm gì.
Ít nhất phải để Thống đốc Cali biết hắn đã bị lộ.
Thế là Lục Tây Kiêu tạm dừng mọi hoạt động vận tải giữa Nam Dương và Cali, đồng thời cấm bất kỳ người Cali nào bước chân vào địa giới Nam Dương.
Ôn Lê, người chưa bị Thống đốc Cali tra ra, đã gọi điện cho Tề Ngự, bảo Tề Ngự cũng thực hiện tương tự.
Trực tiếp nói cho Cali biết, Nam Dương và Kim Châu đã liên thủ rồi.
Đề xuất Cổ Đại: Khinh Khinh, Lại Đây Ăn Cơm
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay