Quả nhiên là đêm đó!
"Không có!" Ôn Lê bực bội đáp lại anh một câu.
Ôn Lê thực sự không nhớ ra, nhưng đoán cũng đoán được.
Nếu Lục Tây Kiêu không phải là bịa đặt lung tung.
"Vậy em có muốn biết đêm đó đã xảy ra chuyện gì không? Anh có thể giúp em ôn lại kỷ niệm." Lục Tây Kiêu nói rồi bước ra khỏi cửa, tiến lại gần Ôn Lê hai bước, đôi mắt chứa đầy ý cười.
"Không muốn." Ánh mắt Ôn Lê cảnh cáo anh không được tiến lại gần nữa và mạnh mẽ nói: "Anh tốt nhất cũng nên quên chuyện đêm đó đi."
Lục Tây Kiêu vẻ mặt đầy ấm ức, ngay cả lời nói cũng mang giọng điệu của một "nàng dâu nhỏ" chịu tủi thân: "Làm gì có ai bá đạo như em chứ."
Ôn Lê: "Anh mới quen tôi ngày đầu à."
Nói xong còn lườm anh một cái, quay người bỏ đi.
"Lê..."
Lục Tây Kiêu định gọi cô thì thấy Ôn Lê tự mình dừng lại, đứng quay lưng về phía anh khoảng hai ba giây rồi mới quay người lại.
"Tôi hỏi anh, vụ cá cược hôm qua, nếu anh thắng thì anh định đòi tiền cược gì?" Ôn Lê rốt cuộc vẫn không nén nổi tò mò, cô chằm chằm nhìn Lục Tây Kiêu, "Nói thật đi."
Lục Tây Kiêu nghe cô hỏi vậy thì bật cười luôn.
Không nén nổi nụ cười, anh còn khẽ hắng giọng một tiếng.
Tiếng hắng giọng này còn chứa đựng nhiều thứ chỉ có thể hiểu ngầm mà không thể nói ra hơn cả ánh mắt mờ ám của anh hôm qua.
Ánh mắt Ôn Lê đầy nguy hiểm: "Anh hắng giọng cái con khỉ gì, nói mau."
Lục Tây Kiêu cười nhìn Ôn Lê đang bốc hỏa, anh đang định nói thì thoáng thấy ở cuối hành lang phía trước có một cái bóng trên sàn nhà.
Lục Tây Kiêu bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt.
Anh hơi thu lại nụ cười, nhấc chân đi tới sát bên cạnh Ôn Lê.
Bước chân Ôn Lê khẽ động, nhưng cuối cùng vẫn không lùi lại.
Lục Tây Kiêu sau khi đứng định vị trước mặt Ôn Lê thì cúi người xuống không ngừng áp sát tai Ôn Lê, đầu Ôn Lê hơi né ra sau một chút.
Anh hạ thấp giọng, giọng nói mang vài phần quyến rũ gợi cảm, nói bên tai Ôn Lê: "Anh muốn em say thêm một lần nữa."
Tai Ôn Lê tê rần, kéo theo cả nửa khuôn mặt cũng tê dại.
Cái tên này quả nhiên là đang nghĩ mấy chuyện bậy bạ, Ôn Lê nhắm thẳng vào bụng Lục Tây Kiêu đấm cho một phát.
Lục Tây Kiêu kêu đau một tiếng rồi lùi lại, ôm lấy cái bụng bị đấm đau: "Là em bảo anh nói mà, nói rồi em lại đánh anh."
Trong lúc nói chuyện, anh không để lại dấu vết liếc nhìn cuối hành lang.
Người đó vẫn đứng sau bức tường, cái bóng vẫn còn trên sàn nhà.
Nhìn cái tên Lục Tây Kiêu mặt dày đáng ăn đòn kia, Ôn Lê muốn đấm thêm cho anh ta vài phát nữa: "Tôi thấy anh bị tôi đánh đến nghiện rồi đấy."
"Khổ trước sướng sau, cũng đáng, anh là gian thương, hiểu rõ hơn ai hết đạo lý trên đời không có bữa trưa nào miễn phí." Anh nói.
Bị đòn trước, ăn thịt sau.
So với những vị ngọt đó, chút đắng cay này có là gì.
Ôn Lê nghiến răng.
Cô nén giận: "Anh lại đây."
Biết rõ Ôn Lê lúc này đang bốc hỏa rất nguy hiểm, Lục Tây Kiêu vừa mới ăn một đấm vẫn không chút do dự bước tới.
Vừa mới bước tới, lại ăn thêm một đấm chắc nịch của Ôn Lê.
Lục Tây Kiêu ôm bụng vừa đau vừa cười.
Thấy anh thế mà vẫn còn cười nổi, Ôn Lê cảm thấy anh đúng là da dày hết thuốc chữa, đá anh một phát, quay người bỏ đi.
Lục Tây Kiêu lập tức đuổi theo cô: "Lê Lê."
Ôn Lê: "Gọi tôi là Ôn Lê."
"Lê Lê."
Lục Tây Kiêu kéo người lại.
Ôn Lê hất một cái không ra, quay người giận dữ nhìn anh.
"Buông tay."
Lục Tây Kiêu ngoan ngoãn buông ra: "Vậy sau này lúc riêng tư anh gọi em là Lê Lê, lúc trước mặt người khác gọi em là Ôn Lê, được không?"
Anh dùng lời lẽ thương lượng, giọng điệu dỗ dành.
Cái gì mà riêng tư gọi Lê Lê, trước mặt người khác gọi Ôn Lê.
Làm như đang yêu đương vụng trộm không bằng.
Ôn Lê ngắn gọn súc tích: "Ôn Lê."
Không có chỗ cho thương lượng.
Ôn Lê đang trong cơn cảm xúc, Lục Tây Kiêu đương nhiên sẽ không chọn lúc này để thử thách độ khó, anh khôn lỏi đánh lạc hướng: "Chuyện này khoan hãy nói, anh có chuyện chính sự quan trọng khác muốn nói với em."
Ôn Lê không sắc mặt tốt: "Nói."
Lục Tây Kiêu nghiêm túc lại, nhìn Ôn Lê, sau một hồi khựng lại làm bước đệm, anh vẻ mặt nghiêm nghị và căng thẳng hỏi: "Em... thực sự không định chịu trách nhiệm với anh sao? Đêm đó là nụ hôn đầu của anh đấy."
Ôn Lê: "!!!"
Tề Ngự ở đầu cầu thang không thể tin nổi mà co rụt đồng tử lại.
Như bị ai đó dùng đá đập mạnh vào tim.
Ôn Lê lần đầu tiên gặp phải vấn đề này, tình huống này.
Cái này xử lý thế nào đây?
Ôn Lê muốn quay đầu bỏ đi luôn cho xong.
Nhưng chuyện này trốn tránh mãi dường như không ổn lắm.
Cô cũng không phải tính cách gặp chuyện không giải quyết.
Mặc dù loại chuyện này cô hiện tại vẫn chưa từng giải quyết bao giờ.
"Anh nói đấy, là tôi coi anh thành Lục Cảnh Nguyên rồi." Ôn Lê mặt không đổi sắc, nhưng thân nhiệt lại đang tăng cao không kiểm soát được.
Thái độ này của cô rất rõ ràng rồi, chính là không muốn chịu trách nhiệm.
Lục Tây Kiêu: "Tình huống hôm đó ngoài việc anh nói thế để em giảm bớt gánh nặng tâm lý ra thì anh còn có thể làm thế nào được nữa? Lúc đầu em đúng là nhận nhầm anh thành Cảnh Nguyên rồi, không... lúc đầu em nhận nhầm anh thành bà ngoại, ôm anh, sau đó nhận nhầm anh thành Cảnh Nguyên hôn lên mặt anh, cuối cùng nhận ra anh rồi hôn lên..."
Ôn Lê: "Im miệng Lục Tây Kiêu!"
Thấy Ôn Lê thẹn quá hóa giận, Lục Tây Kiêu bị ép ngắt lời ấm ức cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói: "Em còn ép anh thay quần áo, nhìn sạch sành sanh anh rồi."
Ôn Lê: "!!!"
Đêm đó cô điên rồi sao?!
Đang lúc ngượng ngùng không biết phải làm sao cho phải.
"Chị ơi ~"
Nhóc con mặc đồ ngủ ló đầu ra.
Thấy sắc mặt hai người không đúng, nụ cười trên mặt nhóc con lập tức tan biến, cậu bé nhìn nhìn ông nhỏ của mình, nhưng lại không nhìn ra ông nhỏ lúc này là đang buồn hay đang giận, khiến cậu bé có chút lúng túng.
Cậu bé cẩn thận gọi Ôn Lê lần nữa: "Chị ơi..."
Ôn Lê như không có chuyện gì xảy ra hỏi: "Ngủ dậy rồi à?"
Nhóc con chằm chằm nhìn Ôn Lê: "Dạ."
Ôn Lê nhân cơ hội dẫn nhóc con về phòng.
Tạm thời thoát khỏi sự kiện ngượng ngùng này.
Thấy Ôn Lê chạy trốn, Lục Tây Kiêu cười.
Anh liếc nhìn cuối hành lang một cái, nụ cười nhạt đi một chút.
Thong thả đi theo về phòng.
Tề Ngự hơi cúi đầu, đứng lặng thinh.
Đáy mắt anh ta ngưng tụ một lớp sương giá lạnh lẽo.
Lục Vũ lúc nhìn thấy cuộc gọi của Mạt Lị cảm thấy không thể tin nổi.
Anh ta lập tức bắt máy.
Chưa đợi anh ta lên tiếng, trong điện thoại đã truyền đến tiếng cầu cứu gấp gáp của Mạt Lị: "Alo, cái đồ gỗ nhà anh, anh mau giúp tôi chuyển lời tới tiểu mỹ nhân là tôi bị người thừa kế nhà Dupont tên là Simon quái quỷ gì đó bắt rồi, anh mau bảo cô ấy tới cứu tôi đi, cô ấy mà thấy chết không cứu thì đừng trách tôi kéo tất cả xuống nước đấy, còn nữa nhớ gọi cả chủ tử nhà anh đi cùng, chủ tử nhà anh cũng có phần đấy..."
Ôn Lê đang dẫn hai ông cháu tham quan phủ Châu trưởng.
Lục Vũ lúc này cầm điện thoại vội vã chạy tới.
"Ôn tiểu thư, Mạt Lị tiểu..."
Chữ 'thư' nghẹn lại nơi cổ họng.
Lục Vũ vẻ mặt đầy lo lắng, nói nhanh: "Mạt Lị cậu ấy bị Simon Dupont bắt rồi, vì chuyện cái chip đó, cậu ấy vừa rồi bị Simon ép gọi điện cho tôi bảo cô tới nước M cứu cậu ấy, cô mà không đi thì cậu ấy mất mạng mất."
Ôn Lê nói một câu: "Simon, hắn vẫn chưa chết à."
Lục Tây Kiêu đúng lúc nói cho Ôn Lê biết: "Sau khi rời khỏi du thuyền cậu ta luôn bị các thế lực truy nã, ngày Cảnh Nguyên tới Kim Châu cậu ta cũng vừa hay trốn tới đây, ở khách sạn với Cảnh Nguyên mấy ngày, sau đó không biết sao lại không từ mà biệt."
Lục Vũ cúi đầu, tự trách lẩm bẩm một câu: "Là tại tôi, tôi đã dọa cậu ấy chạy mất."
Vốn dĩ Mạt Lị đã định theo anh ta về Hoa Quốc lánh nạn rồi.
Nếu không phải tại anh ta, Mạt Lị cũng sẽ không rơi vào tay Simon.
Lục Tây Kiêu bừng tỉnh, Lục Vũ ứng trước lương bảo muốn lập gia đình, hóa ra là muốn lập gia đình với Mạt Lị.
Đề xuất Ngược Tâm: Hôn Lễ Đại Hỷ, Vị Hôn Phu Vì Tiểu Sư Muội Mà Tráo Đổi Quỳnh Tương Thành Trà Đắng
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay