Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 446: Hội thất tình; Giang Ứng Bạch say rượu bảo Lục Tây Kiêu: "Lê tỷ không giết anh là may rồi"

Một lát sau Lục Kỳ cũng tới.

Nhe cái răng ra cười hớn hở, vừa cắn hạt dưa vừa xem hai người mượn rượu giải sầu, rồi lắc đầu bảo Lục Vũ: "Lại thêm một đứa nữa."

Cả cái tầng đỉnh này trừ anh ta ra, chẳng có ai vui vẻ cả.

"Cậu em trông thật thà thế mà không ngờ chí hướng cao xa phết, thích ai không thích lại đi thích một tên siêu trộm thích mạo hiểm, lại còn đẹp nghiêng nước nghiêng thành như thế, hạng người như vậy sao có thể kết hôn với một kẻ không đầu óc không thú vị như cậu để sống đời bình yên được, sớm bỏ cuộc mà tìm người khác đi."

Giang Ứng Bạch nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ rơi, làm ướt cả khuôn mặt: "Thế gian có tám vạn chữ, chỉ có chữ tình là làm khổ người ta nhất."

Cậu ta uống một ngụm rượu, trấn tĩnh lại, rồi lại ngâm: "Hỏi thế gian tình là chi, mà khiến người ta thề nguyền sống chết."

"Mười năm sinh tử mịt mù, chẳng cần nhớ nhung cũng khó lòng quên lãng..."

Đau đến mức không ngâm nổi nữa, chỉ thấy gan ruột đứt đoạn.

"Ngàn dặm mồ hoang, chẳng nơi nào giãi bày nỗi thê lương." Lục Kỳ lắc đầu đắc ý, tiếp lời một cách đầy cảm xúc. Sau đó cạn lời nói: "Người ta là từ khúc của nhà văn Tô Thức đời Tống tưởng nhớ người vợ quá cố, cậu không có văn hóa thì đừng có đọc bừa, đọc cho Lâm đổng chui tọt xuống mồ luôn rồi kìa, xui xẻo quá, quan trọng là cậu còn chưa theo đuổi được người ta, chẳng có quan hệ gì mà cậu đọc từ này, để Lâm đổng nghe thấy thì khó chịu biết bao."

Thấy Giang Ứng Bạch uống đến mức không biết trời trăng gì nữa, Lục Kỳ tranh thủ sướng mồm, nghe anh ta nói: "Cậu cũng thế, cậu cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, ngoài cái kỹ thuật hacker ra thì có thể nói là chẳng được cái tích sự gì." Nhìn khuôn mặt của Giang Ứng Bạch, lại nói: "Cậu thì còn khá hơn một chút xíu, dù sao cũng có cái mặt, lại còn trẻ, ồ đúng rồi cậu còn có hai mươi phân nữa, nhưng Lâm đổng người ta phong thái tuyệt trần, tài sắc vẹn toàn, đàn ông muốn theo đuổi cô ấy có thể xếp hàng từ đây sang tận Pháp, cậu cũng sớm bỏ cuộc đi, cái bô phân của cậu có dát vàng thì nó vẫn là cái bô phân thôi."

Lục Kỳ vừa cắn hạt dưa vừa kể tội.

Anh ta không còn sùng bái Sean nữa rồi, leo tường sang sùng bái giáo chủ rồi.

"Thấy các cậu đều không có ai thèm là tôi yên tâm rồi."

Lục Kỳ toe toét miệng, có chút hả hê.

Lúc này trên sân thượng lại có thêm một người bước vào.

Lục Kỳ lập tức đứng bật dậy: "Ngũ Gia."

Lục Vũ cũng đứng dậy, cung kính: "Ngũ Gia."

Kẻ lơ là nhiệm vụ như anh ta vội vàng đặt chai rượu trên tay xuống bàn.

Sợ Lục Vũ bị mắng, Lục Kỳ nói đỡ: "Ngũ Gia, Lục Vũ cậu ấy cũng thất tình, tâm trạng không tốt nên mới uống..."

Cái mồm thối!

Đúng là cái mồm thối mà!

Cái gì mà "cũng thất tình"?!

Nụ cười trên mặt Lục Kỳ biến mất trong một giây.

Giơ tay định tự vả vào mồm mình hai cái.

Thế này thì hay rồi, không cần bận rộn xin tha cho Lục Vũ nữa.

Lo mà xin tha cho mình trước đi.

Lục Tây Kiêu dỗ nhóc con ngủ xong, ở trong phòng thấy ngột ngạt nên muốn ra ngoài hít thở không khí, không ngờ trên sân thượng này lại náo nhiệt thế này.

Lục Tây Kiêu không nói lời nào, quay người định đi. Bước chân vừa mới động đậy, nhìn thấy rượu trên bàn, lại dừng lại.

Anh bước tới.

Lục Kỳ thấy vậy, vội vàng bỏ nắm hạt dưa trên tay lại đĩa, đứng dậy kéo ghế cho Lục Tây Kiêu, rồi mở một chai rượu cho anh: "Ngũ Gia. Ngài có cần ly không? Để tôi đi lấy cho ngài một cái?"

Lục Tây Kiêu không đáp lời, cứ thế cầm chai nốc.

"Ngồi đi."

Lục Tây Kiêu nhàn nhạt nói một câu.

Lục Vũ không dám ngồi.

Lục Kỳ ngồi xuống xong, kéo mạnh Lục Vũ trở lại ghế.

Nhìn xem, ba kẻ thất tình ngồi chung một bàn.

Đúng là "tuyết rơi lả tả, gió bấc thổi vù vù"~

Thê thê thảm thảm quá đi~

Cảnh tượng này tuyệt đối hiếm thấy.

Lục Kỳ định thò tay bốc nắm hạt dưa cắn tiếp, đưa tay được nửa chừng lại ngậm ngùi rụt lại, ngồi im thin thít.

Giang Ứng Bạch đột nhiên quát Lục Tây Kiêu: "Anh..."

"Chính là anh!"

Lục Tây Kiêu liếc nhìn Giang Ứng Bạch đang say rượu làm càn, không thèm chấp.

Giang Ứng Bạch đang nằm bò ra ghế cố gắng mãi mới ngồi dậy được, bộ dạng say khướt hùng hổ định làm gì đó với Lục Tây Kiêu, không ngờ trời xoay đất chuyển, đầu nặng chân nhẹ, cái đầu đâm thẳng vào lòng Lục Tây Kiêu.

Lục Tây Kiêu một tay cầm chai rượu, một tay túm cổ áo sau của Giang Ứng Bạch, chẳng thèm nhìn lấy một cái mà xách cậu ta lên.

Suốt quá trình mặt không chút biểu cảm.

Anh định quẳng cậu ta lại ghế, Giang Ứng Bạch hai tay túm chặt lấy cổ áo anh, hơi rượu phả thẳng vào mặt anh: "Đều tại anh! Đều tại anh thích Lê tỷ, làm hại tôi thảm thế này, cái đồ rùa rụt cổ, đồ đáng chém ngàn đao, anh hại Lê tỷ chưa đủ, anh còn hại tôi, tôi đắc tội gì với anh chứ."

"Nếu không phải tại anh, bây giờ tôi vẫn còn đang ở cùng Khê tỷ, còn nấu cơm cho Khê tỷ, ngày ngày cùng Khê tỷ đến công ty."

Lục Tây Kiêu gỡ tay Giang Ứng Bạch ra khỏi cổ áo mình, nắm lấy tay cậu ta rồi quẳng lại ghế, lực đạo không quá nặng.

Giang Ứng Bạch vốn dĩ cực kỳ oán hận Lục Tây Kiêu, một tay vẫn không cam lòng bám lấy cánh tay anh, nhưng bị anh ngó lơ.

Mồm thì lảm nhảm: "Anh thế mà lại thích Lê tỷ, anh còn dám thích Lê tỷ, anh có mặt mũi nào mà thích Lê tỷ, tôi nói cho anh biết, Lê tỷ cả đời này cũng không bao giờ thích anh đâu, chị ấy thà thích một con lợn cũng không bao giờ thích anh, chị ấy không giết anh là may rồi, còn muốn Lê tỷ thích anh à, nằm mơ giữa ban ngày đi."

Câu nói "hại Lê tỷ chưa đủ" của Giang Ứng Bạch thì Lục Tây Kiêu chưa để tâm, chỉ coi như cậu ta say rượu nói nhảm, nhưng những lời sau đó, nghe dần dần không giống như thuần túy là say rượu nói nhảm, đặc biệt là câu "chị ấy không giết anh là may rồi".

Anh nhíu mày nhìn Giang Ứng Bạch, không biết là đang nghi ngờ điều gì hay là khó chịu vì những lời cậu ta nói, hỏi: "Cậu có ý gì? Cái gì mà Ôn Lê không giết tôi là may rồi?"

"Giang Ứng Bạch? Những lời cậu vừa nói có ý gì? Tại sao tôi không dám thích Ôn Lê? Sao lại không có mặt mũi thích Ôn Lê? Cái gì mà Ôn Lê không giết tôi là may rồi?"

"Giang Ứng Bạch?"

Giang Ứng Bạch coi như không nghe thấy, ngửa mặt khóc rống: "Oa oa ông trời ơi, có thể cho thời gian quay ngược lại không, tôi không tỏ tình nữa, đánh chết tôi cũng không tỏ tình nữa, Khê tỷ, Khê tỷ ơi..."

Giang Ứng Bạch lầm bầm nói, hoàn toàn chìm đắm trong nỗi đau của chính mình, không thể thoát ra được.

Lục Kỳ chỉ thấy không nỡ nhìn, an ủi Lục Tây Kiêu: "Ngũ Gia, cậu ta say rượu nói nhảm thôi, ngài đừng để ý."

Thật là, không biết Ngũ Gia nhà mình nhạy cảm à?

Cứ nói linh tinh ba cái chuyện đâu đâu.

Lục Tây Kiêu cầm nửa chai rượu còn lại, nhìn Giang Ứng Bạch đang lầm bầm, không khỏi rơi vào trầm tư.

Trời sáng, Giang Ứng Bạch đã tỉnh rượu được phần lớn.

Sân thượng rộng lớn chỉ còn lại mình cậu ta.

Cảm giác thê lương bị bỏ rơi này khiến cậu ta lập tức lại thấy buồn từ trong lòng, mắt rưng rưng, lảo đảo đi tìm Hắc Tướng Quân.

Không tránh khỏi việc lại làm Lục Cảnh Nguyên khóc một trận.

"Chó ơi mày đừng đi, đừng bỏ em mà oa oa..."

Khó khăn lắm mới dắt được Hắc Tướng Quân ra khỏi phòng.

Ở hành lang thì gặp Lục Kỳ.

"Đi đâu đấy?" Lục Kỳ hỏi.

"Mẹ kiếp ông đây đi Pháp xếp hàng!" Giang Ứng Bạch mang theo giọng khóc đầy uất ức, hầm hầm quát lớn vào mặt Lục Kỳ.

"Tôi không thèm chơi với các người nữa, cái hạng gì mà bỏ mặc tôi một mình ở ngoài đấy, đến cái chăn cũng không thèm đắp cho tôi một cái."

Lục Kỳ: "Ai hỏi cậu đâu, tôi hỏi Hắc Tướng Quân mà."

Giang Ứng Bạch: "Cút xéo đi, ông đây cả đời này không muốn gặp lại anh nữa, cũng đáng chết đáng bị bắn tỉa y như chủ tử nhà anh vậy."

Đề xuất Cổ Đại: Năm Thứ Tư Sau Khi Nàng Mất
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện